Gặp lại người yêu cũ tại họp lớp: cô ấy khoe chồng giàu… rồi tái mặt khi biết tôi chính là người có thể khiến chồng cô phá sản

Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại Vy. Không phải vì tôi sợ, mà vì tôi nghĩ những kỷ niệm năm mười bảy tuổi – cái ngày cô ấy rời bỏ tôi chỉ bằng một tin nhắn cụt lủn: “Mình không hợp” – đã chôn theo tất cả cảm xúc mà tôi từng ngây ngô dành cho cô. Vậy mà hôm nay, khi nhìn dòng chữ “Họp lớp 12A1 – 15 năm hội ngộ”, tôi vẫn cảm thấy tim mình nhói lên một nhịp lạ. Cũng có thể là hồi hộp. Cũng có thể là chút xíu tò mò. Nhưng chắc chắn không phải yêu thương gì nữa.

Tôi đến buổi họp lớp với tâm thế của một người bình thường. Áo sơ mi xanh nhạt, quần tây đen, đôi giày da đã theo tôi qua không biết bao nhiêu cuộc họp kinh doanh. Mọi người nhìn có lẽ sẽ thấy tôi khá giản dị. Họ không biết rằng tôi cố tình như vậy. Tôi không muốn thể hiện. Không muốn gây chú ý. Mười lăm năm trôi qua, tôi đã gặp đủ loại người, trải đủ thương trường sóng gió để hiểu rằng đôi khi, càng đơn giản mới càng dễ quan sát thế giới thật hơn.

Nhà hàng tổ chức buổi họp lớp nằm ở tầng cao nhất của một tòa trung tâm thương mại. Khi thang máy mở ra, tôi thấy ngay tiếng nói cười ồn ào vọng ra từ căn phòng bên cạnh. Bạn bè tôi—những gương mặt đã từng rất thân thuộc—giờ ai cũng thay đổi. Một vài người bụng đã phệ, vài người tóc đã thưa, vài người vẫn giữ nguyên nụ cười hồn nhiên năm nào. Tất cả tụ lại thành những nhóm nhỏ, cười nói rộn ràng.

Và rồi, giữa căn phòng đó, tôi nhìn thấy Vy.

Cô ấy vẫn đẹp. Theo cách phụ nữ trưởng thành đẹp. Gương mặt trang điểm nhẹ, sống mũi cao, môi đỏ, dáng người thon gọn. Bên cạnh cô là một người đàn ông mặc vest, có vẻ phong độ, tay đeo đồng hồ Rolex sáng lấp lánh. Tôi nghe vài người bạn xì xào: đó là chồng Vy. Một doanh nhân, rất giàu, rất thành đạt – đúng mẫu người mà Vy từng ước mơ.

Tôi đứng lặng vài giây rồi bước vào. Khi thấy tôi, Vy quay lại. Ánh mắt cô thoáng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh sau đó, khóe môi cô cong lên nụ cười quen thuộc… Một kiểu cười mà tôi không thể nào quên: nụ cười mang theo sự đánh giá, soi xét, và một chút khinh thường đặc trưng của người đứng cao nhìn xuống.

Cô nhìn tôi từ đầu đến chân. Ánh mắt ấy khiến tôi đột nhiên nhận ra bản thân mình năm 17 tuổi – thằng con trai nghèo, đi xe đạp cũ, không quà không nến, chỉ biết viết thư tay tặng cô gái mình thích.

“Tôi tưởng…” – Vy nhún vai – “Mười lăm năm rồi mà anh vẫn vậy. Trông… bình thường quá.”

Tôi im lặng. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho những lời này từ lâu, vậy mà khi nghe lại vẫn cảm thấy có gì đó nhói lên. Không phải đau. Chỉ là một cảm giác khó tả khi quá khứ bất ngờ bị lật lại.

Nhưng tôi không nói gì. Cười nhẹ một cái, tôi đi qua cô và chào những người bạn khác. Tôi không muốn biến buổi họp lớp thành nơi so đo bằng mắt. Nhưng Vy thì lại khác. Cô dường như cố tình theo sát tôi bằng ánh mắt, thỉnh thoảng còn mỉm cười khi mọi người khen chồng cô thành đạt.

Một lúc sau, khi cả lớp đã ngồi vào bàn, chồng Vy—anh ta tên Khánh—chủ động bắt chuyện với tôi.

“Nghe Vy nói hồi xưa hai người thân lắm?”

Tôi gật đầu xã giao: “Tuổi học trò mà anh.”

Vy cười nhẹ: “Hồi đó nghèo lắm. Chắc giờ đỡ hơn chút rồi ha?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Vy. Lồng ngực tôi chợt lạnh đi, không phải vì tổn thương, mà vì tôi thấy lại bóng dáng của cô gái 15 năm trước—người luôn nghĩ tiền quyết định giá trị của con người.

Tôi định không đáp lại, nhưng rồi tôi nhớ trong túi mình có thứ mà cô ấy sẽ không bao giờ ngờ tới.

Tấm danh thiếp.

Tôi rút ra, đặt nhẹ lên bàn trước mặt cô và nói nhỏ, đủ để cô nghe:

“Tôi nghĩ Vy nên xem cái này.”

Cô hơi nhíu mày, cầm lên. Chỉ một giây sau, tôi thấy rõ ràng sắc mặt cô biến đổi. Tay cô hơi run.

“Diệp Phong… Chủ tịch Công ty Tài chính X…”

Cả không gian dường như trầm xuống. Mấy người bạn gần đó tò mò nhìn sang. Khánh—chồng Vy—còn căng thẳng hơn cả cô. Ánh mắt anh ta nhận ra ngay vấn đề. Công ty X… chính là doanh nghiệp mà anh ta đang nợ một khoản tài chính rất lớn. Tôi là chủ nợ.

Vy nhìn tôi, môi mấp máy: “Anh… là…?”

Tôi bình thản dựa lưng vào ghế, giọng nói nhẹ như không:

“Ừ. Chủ tịch công ty mà chồng cô đang làm việc với.”

Cơ thể Vy khựng lại. Ánh mắt cô đảo qua chồng mình, rồi quay lại nhìn tôi với sự hoang mang không giấu nổi. Căn phòng bỗng dưng yên ắng hơn hẳn. Những người xung quanh bắt đầu nhận ra bầu không khí bất thường.

Vy hạ giọng, gần như chỉ còn là hơi thở:

“Sao… sao anh không nói từ đầu?”

Tôi cười nhẹ. “Vy có hỏi đâu.”

Khánh cố gượng cười, nhưng giọng anh ta run:

“Anh… Phong… Lâu không gặp. Không ngờ… trùng hợp quá…”

Tôi nhìn anh ta, ánh nhìn bình thản nhưng sắc lạnh. Không phải tôi muốn dọa anh ta. Chỉ là trong giây phút này, tôi muốn cả hai người trước mặt hiểu rằng thời gian có thể thay đổi rất nhiều thứ. Cả vị thế con người.

Vy ngồi im, tay siết chặt tấm danh thiếp như sợ đánh rơi. Ánh mắt cô không còn kiêu ngạo, không còn chế giễu, không còn sự tự tin năm nào. Chỉ còn lại sự trống rỗng và bối rối.

Tôi đặt ly nước xuống, nhìn thẳng vào cô.

“Mười lăm năm trước, cô rời bỏ tôi vì tôi nghèo. Vì tôi không đủ thứ mà cô muốn. Cô chọn người khác giàu hơn. Đó là lựa chọn của cô, và tôi tôn trọng. Nhưng cô sai ở một điều.”

Vy nuốt nước bọt.

Tôi tiếp:

“Cô không chỉ bỏ tôi. Cô còn coi thường tôi.”

Vy cúi mặt xuống. Không nói được gì.

Tôi nhìn sang Khánh. Ánh mắt anh ta đầy lo lắng, có lẽ nghĩ rằng tôi sẽ nhân cơ hội trả thù, hoặc ép công ty anh ta vào ngõ cụt. Nhưng anh ta không hiểu tôi.

Tôi đứng dậy. Mọi ánh nhìn trong căn phòng đổ dồn vào tôi.

“Tôi nói ra điều này,” – tôi nói, giọng rõ ràng – “không phải để bôi nhọ ai hay khoe khoang điều gì. Tôi chỉ muốn nhắc cho Vy biết: đôi khi, cuộc đời không vận hành theo cách mà cô nghĩ. Và có những người… mà cô không nên xem thường.”

Không khí nặng nề đến nghẹt thở. Vy khẽ cắn môi, mắt đỏ hoe.

Tôi thở nhẹ và tiếp:

“Còn chuyện công việc—anh Khánh cứ yên tâm. Tôi làm kinh doanh bằng lý trí, không phải cảm xúc. Nợ là nợ. Quy trình vẫn theo hợp đồng. Tôi sẽ không vì chuyện cá nhân mà làm khó anh.”

Khánh cúi đầu thật thấp: “Cảm ơn anh… tôi thật sự cảm ơn anh…”

Vy nhìn tôi, giọng run:

“Phong… Tôi… xin lỗi. Tôi không biết…”

Tôi cắt lời:

“Không cần nói nữa. Việc đã lâu. Thật lòng mà nói, tôi chẳng còn cảm giác gì với cô từ rất lâu rồi. Thứ khiến tôi đứng trước cô hôm nay… không phải là hận. Mà là sự trưởng thành.”

Cả căn phòng im phăng phắc. Tôi nhìn sâu vào mắt Vy lần cuối:

“Cảm ơn cô. Nhờ sự xem thường năm đó mà tôi mới có động lực thay đổi.”

Vy bật khóc. Không phải tiếng khóc lớn. Chỉ là những giọt nước mắt chảy xuống khi cô cố kìm nén.

Tôi quay sang mọi người, nâng ly:

“Họp lớp là để gặp lại, để biết mỗi người đã trưởng thành ra sao. Không phải để ai cười ai, hay để lật lại quá khứ.”

Không ai nói gì. Người gật đầu, người thở dài, người nhìn tôi bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Không còn là cậu học trò nghèo năm xưa nữa – mà là một người đàn ông đã bước ra khỏi quá khứ.

Tôi đặt ly xuống, quay người bước ra khỏi căn phòng đầy ánh mắt. Khi cửa đóng lại sau lưng mình, một cơn gió lạnh từ hành lang thổi qua khiến tôi thấy nhẹ bẫng.

Tôi nhận ra một điều:

Chiến thắng lớn nhất của tôi hôm nay không phải là khiến Vy phải hổ thẹn, không phải để ai đó biết tôi đã thành công. Chiến thắng lớn nhất… là tôi đã đủ mạnh để không còn bị những ký ức đau lòng năm nào trói buộc.

Tôi bước vào thang máy, nhìn xuống thành phố sáng đèn.

Có những nỗi đau… phải mất hơn mười năm chỉ để hiểu rằng:
Thật ra nó chỉ là một phần nhỏ giúp mình trưởng thành.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang