Mỗi tháng đưa vợ 𝟹 ᴛʀɪệᴜ ɴᴜôɪ 𝟻 ᴍɪệɴɢ ăɴ, ᴄòɴ ᴅọᴀ ᴛốɴɢ ᴠề nơi sản xuất… đến khi biết vợ đứng tên mảnh đất 20 tỷ thì đổi thái độ

Gia đình 5 người của Lan sống qua ngày với đồng lương kỹ sư xây dựng của anh Hùng. Mỗi tháng, anh đưa cho vợ đúng 3 triệu đồng để lo toan mọi chi phí sinh hoạt cho cả nhà: từ tiền chợ, học phí cho ba đứa con, đến tiền điện nước. Nhưng anh Hùng chưa bao giờ hài lòng. Anh luôn miệng cằn nhằn: “Cô tiêu hoang thế này, tiền tôi làm ra đổ hết vào cái bụng không đáy của mẹ con cô à?” Chị Lan chỉ lặng lẽ cúi đầu, nuốt nước mắt vào trong.

Không dừng lại ở những lời mắng mỏ, anh Hùng còn thường xuyên dọa dẫm: “Cô mà giấu quỹ đen, tôi tống thẳng cô về nơi sản xuất, đừng trách!” “Nơi sản xuất” mà anh nói là nhà ngoại chị Lan, nơi chị đã rời đi từ ngày cưới anh, mang theo giấc mơ về một cuộc sống hạnh phúc. Nhưng giấc mơ ấy giờ đây chỉ còn là những ngày tháng tủi nhục.

Một buổi chiều mưa tầm tã, khi anh Hùng lại lớn tiếng vì một bữa cơm thiếu thịt, chị Lan không thể chịu đựng thêm. Bao uất ức dồn nén bấy lâu bùng nổ. Chị nhìn thẳng vào mắt chồng, giọng run nhưng kiên quyết: “Không cần anh tống, tôi cũng sẽ ôm con đi. Anh cứ giữ tiền mà sống một mình cho thoải mái!” Chị gom vội quần áo, dắt ba đứa con nhỏ rời khỏi căn nhà ngột ngạt ấy. Đứa lớn nhất, thằng Tí, 10 tuổi, nắm tay mẹ, mắt đỏ hoe: “Mẹ ơi, mình đi đâu bây giờ?” Chị Lan chỉ ôm con, nghẹn ngào: “Đi đâu cũng được, miễn là không ở đây.”

Mẹ con chị đi bộ dưới mưa, hướng về bến xe để về quê ngoại. Được nửa đường, điện thoại chị rung lên. Một người hàng xóm gọi, giọng hốt hoảng: “Lan ơi, về ngay! Nhà mày có chuyện lớn rồi!”…..

Chị Lan rụng rời tay chân, nghĩ rằng anh Hùng trong cơn giận dữ đã đập phá đồ đạc hay làm điều gì dại dột. Chị định mặc kệ, nhưng tiếng bác hàng xóm thất thanh qua điện thoại: “Về đi, mấy ông thợ đào móng sửa cái sân sau nhà mày… họ vừa đào được một cái hũ lạ lắm!”

Chị Lan dắt díu ba đứa con quay lại. Trước sân nhà, đám đông hiếu kỳ đang vây quanh. Anh Hùng đứng đó, mặt tái nhợt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cái hũ sành cũ kỹ vừa được đào lên từ góc sân – nơi vốn là đất của ông cha chị Lan để lại cho chị làm của hồi môn khi lấy chồng.

Bên trong hũ không phải vàng bạc, mà là một xấp giấy tờ vàng ố được bọc kỹ trong nhiều lớp nilon và một cuốn sổ tiết kiệm từ thời kỳ đầu, kèm theo lá thư tay của người cha quá cố của chị. Hóa ra, cha chị Lan ngày xưa vốn là một thợ kim hoàn kín tiếng, ông đã âm thầm mua gom đất đai ở khu vực vùng ven thành phố này từ hàng chục năm trước và đứng tên chị.

Bác trưởng thôn cùng cán bộ địa chính đi cùng đám thợ lên tiếng: — “Anh Hùng, chị Lan này… Cái hũ này xác nhận số giấy tờ của mảnh đất phía sau nhà và toàn bộ khu đất nông nghiệp dọc bờ sông kia đều thuộc quyền sở hữu của chị Lan. Theo giá đền bù dự án đường cao tốc sắp đi qua mà huyện vừa công bố, khu đó trị giá không dưới 20 tỷ đồng.”

Cả khu xóm ồ lên kinh ngạc. Anh Hùng nghe đến con số “20 tỷ” thì hai mắt sáng rực, chân tay run rẩy. Anh ta vội vàng lao đến định ôm lấy vai chị Lan, giọng thay đổi 180 độ, ngọt xớt như mía lùi: — “Kìa mình ơi! Anh biết ngay mà, số mình là số đại phu nhân. Anh vừa nãy chỉ là nóng nảy nhất thời thôi, mình bế con vào nhà đi kẻo lạnh. Để anh dọn dẹp rồi mình bàn chuyện… đầu tư số tiền này nhé!”

Chị Lan nhìn người đàn ông vừa mới đây còn mạt sát chị là “bụng không đáy”, vừa dọa “tống về nơi sản xuất” chỉ vì 3 triệu đồng mỗi tháng, giờ lại đang diễn trò hề trước mặt bao nhiêu người. Chị gạt phắt tay anh ta ra, lạnh lùng cầm lấy hũ sành và tập giấy tờ, dõng dạc nói giữa đám đông:

— “Anh nhầm rồi. Số tiền này là của bố tôi để lại cho tôi và các con tôi. Anh nói đúng, tôi không nên tiêu tiền của anh nữa. Vì vậy, tôi sẽ đưa con về nhà ngoại ‘nơi sản xuất’ như anh muốn. Còn căn nhà này, vốn cũng xây trên đất của bố tôi, anh có 24 giờ để dọn đồ đạc cá nhân của anh đi. Đơn ly hôn tôi sẽ gửi vào sáng mai.”

Nói rồi, chị Lan vẫy một chiếc taxi vừa đi ngang qua. Ba đứa nhỏ nhanh chóng lên xe, chúng không còn khóc nữa mà nhìn mẹ với ánh mắt đầy tự hào. Xe lăn bánh, để lại anh Hùng đứng chơ vơ giữa sân, trong tay vẫn còn cầm chiếc điện thoại cũ kỹ và mấy tờ tiền 500 ngàn lẻ.

Anh ta gào lên: “Lan ơi! Anh sai rồi! Lan ơi!”. Nhưng tiếng kêu của anh ta bị át đi bởi tiếng mưa và tiếng mỉa mai của hàng xóm: “Loại người chỉ biết nhìn vào túi tiền thì xứng đáng trắng tay anh ạ!”.

Ngày hôm đó, chị Lan không chỉ tìm thấy một khối tài sản, mà chị đã tìm thấy lại chính cuộc đời mình.

 


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang