Đêm ở chung phòng với sếp: Anh ôm tôi từ phía sau và hỏi… ‘Em có kɦɨռɦ anh không?’ – Đến giờ tôi vẫn còn run

Tôi năm nay 27 tuổi, làm nhân viên tại một công ty nước ngoài. Tính tôi hiền, ngại va chạm, sống nội tâm và hơi khép kín nên trong môi trường công ty, tôi ít khi thân với ai. Người tôi tin tưởng nhất lại chính là… sếp trực tiếp của tôi – một người đàn ông 33 tuổi, tài giỏi, điềm đạm và chưa lập gia đình.

Ngay từ những ngày đầu vào công ty, tôi đã nghe không ít lời bàn tán:
“Cậu ấy khó tính lắm.”
“Làm sai là ăn mắng liền.”
“Đừng bao giờ để anh ấy thấy mình thiếu trách nhiệm.”

Nhưng tôi lại thấy khác. Từ ngày tôi vào phòng, anh chưa bao giờ nặng lời với tôi. Thậm chí tôi làm sai, anh còn nhỏ nhẹ nhắc tôi chỉnh lại cách làm việc, rồi nhường phần trách nhiệm về mình khi báo cáo. Anh luôn tạo cảm giác an toàn… theo cách mà tôi cứ nghĩ là anh xem tôi như một cô em gái đồng nghiệp.

Xem thêm: Anh nói anh ƙɧổ vì tôi không kiếm được 30 triệu như người ta, trong khi tôi bỏ cả thanh xuân chăm con, giữ nhà…

Những cử chỉ quan tâm… quá mức “đồng nghiệp”?

Hôm tôi bị ngất trong công ty vì thiếu ngủ, anh là người bế tôi xuống phòng y tế. Khi tôi ốm, anh tự tay mua cháo mang đến nhà dù tôi bảo không cần. Nhiều lần đi công tác chung với team, anh luôn ngồi cạnh tôi trên xe, rót nước cho tôi trước, hỏi tôi muốn ăn gì.

Trong phòng, ai cũng có gia đình, chỉ còn tôi và anh là độc thân. Chúng tôi hay đi ăn trưa cùng nhau, thi thoảng uống bia sau giờ làm. Mỗi lần tôi bảo làm phiền anh quá, anh lại cười:

“Không sao. Có người đi cùng cũng vui.”

Càng ngày tôi càng cảm nhận giữa chúng tôi có gì đó… lạ lạ. Nhưng tôi tự dặn: Do mình nhạy cảm thôi, anh ấy có bạn gái rồi.

Chuyến công tác định mệnh

Cách đây hai tháng, công ty có dự án quan trọng. Người được cử đi chỉ có… tôi và anh. Nghe tin ấy, cả phòng nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. Thậm chí một chị đồng nghiệp còn nói nhỏ:
“Nhớ cẩn thận đấy em.”

Tôi chỉ cười trừ.

Anh là người đặt phòng khách sạn. Khi đến nơi, tôi mới biết… chỉ còn một phòng duy nhất, hai giường. Tôi hơi sững người.

Anh nhìn tôi, cười nhẹ:
“Hết phòng rồi. Nhưng em yên tâm, anh em mình trong sáng.”

Tôi gật đầu. Ở công ty ai cũng tin anh là người cực kỳ nguyên tắc. Tôi cũng tin. Ít nhất… lúc đó là vậy.

Xem thêm: Chồng ở nhà tôi bao lâu nay nhưng không bỏ 1 đồng, còn tôi phải vay bạn để trả tiền sinh hoạt, mẹ chồng luôn bảo tôi ‘xài tiền của con trai bà’

Đêm uống bia và lời thú nhận bất ngờ

Sau khi xong việc, anh rủ tôi uống chút bia trong phòng để “giải tỏa căng thẳng”. Tôi đồng ý.

Anh uống không nhiều, nhưng nói nhiều hơn mọi khi. Anh kể về người yêu – hóa ra hai người trục trặc đã lâu, có thể sẽ chia tay. Anh nói giọng buồn, ánh mắt trông… cô đơn lạ thường.

Tôi an ủi, cho anh vài lời khuyên y như một đứa em gái.

Thời gian trôi, chúng tôi đi ngủ. Mỗi người một giường. Tôi lấy chăn trùm kín, cố ngủ nhưng vẫn run vì hơi lạnh của điều hòa và vì… cảm giác bất an khó diễn tả.

Gần sáng – lúc mọi chuyện bắt đầu

Khoảng hơn 4 giờ, tôi giật mình tỉnh vì lạnh. Trong phòng tối mờ, chỉ có tiếng máy điều hòa và tiếng anh trở mình.

Anh hỏi khẽ:
“Em lạnh không?”

Tôi bảo có, nhờ anh tắt điều hòa. Anh bước xuống giường, chậm rãi đi tới. Tôi nghĩ anh sẽ quay về giường của mình. Nhưng anh đứng ngay cạnh giường tôi, nhìn tôi rất lâu.

Rồi anh nói một câu khiến tim tôi đập thình thịch:
“Anh… không ngủ được. Anh sang nói chuyện với em một chút được không?”

Tôi không biết phải trả lời thế nào. Tôi sợ nếu từ chối thì kỳ, mà đồng ý lại càng đáng sợ hơn. Cuối cùng, tôi chỉ khẽ gật đầu vì… không kịp nghĩ.

Anh nằm xuống cạnh tôi. Khoảng cách giữa hai người thật sự quá gần. Tôi cứng người, tay nắm chặt mép chăn.

Anh khẽ kéo tôi lại, ôm tôi từ phía sau.
“Chỉ ôm một chút thôi. Anh không làm gì em đâu.”

Tim tôi như muốn bật ra khỏi lồng ngực.

Tôi lắp bắp:
“Anh đừng như vậy… không hay đâu.”

Anh im lặng. Rồi một lúc sau, anh vuốt tóc tôi, giọng nghèn nghẹn:
“Anh với bạn gái kết thúc rồi. Từ lâu anh đã muốn nói… anh thích em.”

Tôi giật mình, cố đẩy anh ra nhưng anh không siết mạnh, chỉ nhẹ nhàng giữ vai tôi.

“Em có khinh anh không?” — anh hỏi.

Câu hỏi đó khiến tôi sợ. Không phải vì anh xấu, mà vì… nó giống như một ranh giới nguy hiểm đang bị xóa mờ trong căn phòng tối.

Anh cúi xuống định hôn tôi. Tôi né người, nói rõ ràng:
“Không được. Em không muốn.”

Anh dừng lại ngay, không ép, không nổi nóng.
Chỉ thở dài rồi quay mặt vào tường.

Tôi nằm cách ra, cả người run lên. Từ lúc đó đến sáng, tôi không ngủ thêm được phút nào.

Sáng hôm sau – như chưa từng có chuyện gì

Anh dậy trước, bình thản như mọi thứ hôm qua chỉ là mơ.
Anh đi ăn sáng với tôi như bình thường, nói chuyện vui vẻ, đi họp, về công ty… không nhắc lại bất cứ điều gì.

Điều đó càng khiến tôi hoang mang.
Vậy rốt cuộc anh xem tôi là gì?
Chỉ là phút yếu lòng?
Hay anh muốn thử phản ứng của tôi?
Hay anh thật sự có tình cảm?

Tệ hơn là… những tin nhắn lạ từ đồng nghiệp

Sau chuyến công tác, vài chị trong phòng bắt đầu soi mói:
“Nghe bảo hai người ở chung phòng hả?”
“Buổi tối chắc vui lắm nhỉ?”

Tôi chỉ cười trừ, nhưng trong lòng rối bời. Không hiểu sao họ biết chuyện đó. Chẳng lẽ… anh nói? Hay khách sạn lộ thông tin? Hay ai đó theo dõi lịch đặt phòng?

Tôi bắt đầu thấy sợ.

Những ngày sau – anh vẫn quan tâm nhưng… khác lạ

Anh vẫn nhẹ nhàng với tôi, vẫn bảo vệ tôi trong công việc, vẫn rủ tôi đi ăn, nhưng ánh mắt lại khác.
Da diết hơn.
Nhìn tôi lâu hơn.
Nhiều lúc tôi bắt gặp anh quan sát tôi từ xa, ánh mắt khó đoán.

Đêm về, tôi không ngủ được. Cứ nhắm mắt là nhớ lại cảnh anh ôm tôi trong phòng tối.

Tôi phải làm gì?

Tôi không muốn đánh mất công việc hiện tại vì lương tốt, môi trường ổn. Tôi cũng không muốn trở thành “người thứ ba”, dù anh nói đã chia tay bạn gái.

Tôi càng không muốn bị mọi người hiểu lầm rằng tôi dựa vào sếp để thăng tiến.

Nhưng nếu tiếp tục làm việc gần anh mỗi ngày, tôi sợ một lúc nào đó mình mềm lòng.
Sợ anh lại yếu lòng.
Sợ một chuyện sai sẽ xảy ra lần thứ hai… và tôi không còn đủ tỉnh táo để dừng lại.

Tôi đứng giữa hai lựa chọn:
Nghỉ việc để tránh xa anh
Tiếp tục ở lại nhưng giữ khoảng cách, dù điều đó rất khó

Tôi thật sự không biết phải làm gì nữa.

Tôi có nên rời khỏi công việc hiện tại?
Hay chỉ cần giữ ranh giới thật cứng?
Hay tôi chính là người đã hiểu sai – anh chỉ nhất thời cô đơn?

Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Bây giờ nhớ lại đêm hôm đó… tôi vẫn thấy rùng mình.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang