Khi mùi xăɴɢ ʙốᴄ ʟêɴ, tôi biết mình sắp ᴄʜ.ếᴛ bởi chính ᴄᴏɴ ʀᴜộᴛ

Chuyện xảy ra vào một buổi chiều oi bức, trong một con hẻm nhỏ ở phường Bình Hưng Hòa, quận Bình Tân, nơi người ta quen với tiếng rao vé số hơn là tiếng la hét cầu cứu.

Nếu không có hàng xóm đứng đó, nếu không có bình chữa cháy gần tay, có lẽ tôi đã chết ngay trong con hẻm ấy — bởi chính đứa con tôi sinh ra.


Khi ngọn lửa bùng lên, tôi biết đời mình đã sang một kiếp khác

Mùi xăng bốc lên trước.

Nồng, gắt, lạnh buốt. Nó không giống mùi xăng ngoài cây xăng, mà là thứ mùi hắt thẳng vào da thịt, khiến người ta rùng mình trước cả khi lửa xuất hiện.

Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì nghe một tiếng “tách” rất nhỏ.

Rồi lửa bùng lên.

Trong khoảnh khắc đó, tôi không thấy đau ngay. Tôi chỉ thấy ánh sáng chói lòa, nghe tiếng da thịt mình cháy xèo xèo, và tiếng la hét của chính tôi — thứ âm thanh mà đến giờ, trong mơ tôi vẫn còn nghe thấy.

Tôi ngã quỵ xuống nền xi măng nóng hầm hập.

Qua làn khói và lửa, tôi nhìn thấy Trung.

Con trai tôi đứng cách đó vài mét, tay cầm chai xăng rỗng, mặt không biểu cảm.

Không khóc.
Không run.
Không hoảng.

Chỉ là một gương mặt lạnh đến đáng sợ.

Trong đầu tôi lúc ấy chỉ kịp hiện lên một câu hỏi:

“Tại sao lại là con?”


Trước đó vài phút, tôi vẫn nghĩ con thương tôi nhất nhà

Buổi chiều hôm đó, tôi chuẩn bị đi bán vé số như mọi ngày. Trời nóng, đầu óc choáng váng. Vừa bước ra đầu hẻm, tôi đã thấy Trung đứng đó.

Tay nó cầm một chai xăng.
Tay kia là bật lửa.

Tôi sững người.

Con mua xăng làm gì vậy Trung?

Nó nhìn tôi. Ánh mắt trống rỗng, như thể tôi là người xa lạ.

Rồi mẹ sẽ biết.

Tôi bước lại gần hơn, tim đập thình thịch.

Có chuyện gì nói với mẹ. Đừng làm mẹ sợ.

Nó không trả lời. Chỉ mở nắp chai.

Mùi xăng xộc thẳng lên mũi tôi. Tôi hoảng loạn, định giật chai xăng khỏi tay nó thì nó né rất nhanh.

Hàng xóm bắt đầu chú ý. Có người la lên:

Chị Hạnh, coi chừng nó!

Nhưng tôi vẫn không tin.

Vì đó là con tôi.


Khoảnh khắc tôi hiểu: có những đứa con… không còn là con của ngày xưa

Xăng đổ xuống người tôi lạnh buốt. Tôi còn chưa kịp quay lưng bỏ chạy thì bật lửa đã được quẹt.

Lửa bùng lên dữ dội.

Tôi hét lên, chạy loạng choạng vài bước rồi ngã xuống. Người ta xông tới, dùng áo, dùng bình chữa cháy dập lửa. Tôi nghe tiếng con nít khóc, tiếng người lớn gào lên hỗn loạn.

Nhưng Trung không dừng lại.

Nó nhặt bất cứ thứ gì trong tầm tay:
gạch, chậu cây, gậy gỗ…

Nó đánh tôi.

Đánh như thể trước mặt nó không phải là mẹ, mà là kẻ thù.


Tôi chạy trốn chính đứa con mình sinh ra

Có người kéo tôi vào nhà gần đó, đóng sập cửa. Tôi nằm trên sàn, da thịt rát bỏng, quần áo cháy sém.

Bên ngoài, Trung đập cửa ầm ầm, la hét những câu không ai hiểu.

Tôi nằm đó, đầu óc trống rỗng. Không còn đau nữa. Chỉ còn lạnh.

Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu ra một điều:

Có những bi kịch không cho người ta cơ hội sửa sai.


Nhưng nếu quay ngược thời gian, tôi đã thấy dấu hiệu từ rất lâu

Trung không phải lúc nào cũng như vậy.

Sau khi chồng tôi mất vì trầm cảm do nợ nần, một mình tôi nuôi ba đứa con. Tôi bán bún từ sáng sớm, trưa đi bán vé số, tối về ngủ vật trên tấm chiếu cũ.

Trung là đứa hiểu chuyện nhất.

Nó đi làm sớm, tháng nào cũng đưa tiền về.

Có lần tôi nói:

Con giữ tiền mà lo cho bản thân. Mẹ già rồi, sống sao cũng được.

Nó đáp:

Mẹ nuôi con lớn, giờ con lo cho mẹ là đúng.

Tôi từng nghĩ: “Đời mình khổ, nhưng có thằng con này là đủ.”


Sự thay đổi đến rất âm thầm

Sau Tết, Trung ít nói hẳn. Hay ngồi thẫn thờ trước nhà, mắt nhìn vô định. Tôi gọi mấy lần mới quay lại.

Có hôm tôi thấy chai xăng trước cửa nhà. Tôi đem giấu đi. Tôi sợ.

Tôi kể với hàng xóm:

Dạo này nó khác lắm, tôi lo quá.

Người ta khuyên:

Chị đưa nó đi khám đi.

Tôi chần chừ.

Vì tôi không muốn tin con mình có vấn đề.

Và sự chần chừ đó, tôi đã trả giá bằng cả mạng sống suýt mất.


Khi tôi tỉnh lại, con tôi đã bị còng tay

Tôi nằm trong bệnh viện, người quấn băng trắng xóa. Con gái tôi ngồi bên khóc nấc.

Người ta nói phải rất nhiều người mới khống chế được Trung. Nó vùng vẫy, gào thét, đe dọa tất cả.

Có người hỏi tôi:

Chị có hận nó không?

Tôi không trả lời được.

làm sao hận được đứa con mình từng lấy mạng sống ra để thương mình?

Nhưng cũng không thể quên được cảm giác bị chính con đổ xăng lên người.


Lời cuối cho những ai còn mẹ, còn con

Nếu bạn đang đọc những dòng này, xin đừng bỏ qua những thay đổi nhỏ nhất của người thân.

Đừng nghĩ:
“Con mình hiền mà.”
“Nó thương mình mà.”

Có những cơn rối loạn tâm lý lớn lên trong im lặng.
Và đôi khi, người gây đau đớn nhất cho bạn…
lại chính là người bạn tin tưởng nhất trên đời.

Tôi may mắn còn sống.

Nhưng có những vết sẹo — trên da và trong lòng —
sẽ theo tôi đến hết phần đời còn lại.

Câu chuyện dựa trên vụ việc có thật nhưng có bổ sung thêm các chi tiết để cuốn hút hơn.

Vụ việc tại đây: https://dantri.com.vn/thoi-su/vu-con-trai-dot-me-hung-thu-tung-thuong-me-nhat-nha-song-trach-nhiem-20250226102808614.htm


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang