Cơn mưa rừng năm 1995 dữ dội như muốn nhấn chìm ngôi làng nghèo ven núi. Cô giáo Nguyệt, khi ấy mới 22 tuổi, vừa kết thúc tiết dạy buổi chiều thì phát hiện dưới mái hiên lớp học có hai đứa trẻ run cầm cập. Chúng là anh em sinh đôi, tên Thành và Đạt, mới tròn 3 tuổi. Trên tay một bé vẫn còn nắm chặt mẩu giấy ướt sũng của người mẹ để lại: “Nhờ người tốt nuôi hộ, tôi không còn khả năng.”
Từ khoảnh khắc đó, cuộc đời của cô Nguyệt rẽ sang một hướng khác.
Cô Nguyệt vốn là hoa khôi của vùng, có không ít thanh niên khá giả đến hỏi cưới. Nhưng nhìn hai đứa trẻ đêm đêm giật mình khóc gọi mẹ, cô không nỡ rời xa. Người cầu hôn cô đưa ra điều kiện: “Muốn lấy anh thì gửi hai đứa nhỏ vào trại trẻ mồ côi.”
Cô Nguyệt lặng lẽ lắc đầu, tiễn họ ra cổng. Cô quyết định đóng cửa trái tim, dành trọn thanh xuân để làm mẹ của hai đứa trẻ không cùng máu mủ. Đồng lương giáo viên ít ỏi không đủ nuôi ba miệng ăn, cô tranh thủ ra đồng mò cua bắt ốc, đêm về lại cặm cụi chấm bài bên ánh đèn dầu. Có những mùa đông lạnh thấu xương, cô nhường hết chăn ấm cho con, còn mình nằm co quắp trên chiếc chiếu rách.
Năm hai anh em vào đại học, cô Nguyệt phải bán đi cả chiếc nhẫn cưới của mẹ mình để lại. Cô gầy rộc đi, đôi bàn tay phấn trắng ngày nào giờ chai sạn, nứt nẻ vì sương gió. Nhưng bù lại, Thành và Đạt luôn là những học sinh xuất sắc nhất vùng.
Ba mươi năm sau, Thành và Đạt giờ đã là những vị giám đốc trẻ tài năng, sở hữu những cửa hàng có tiếng tại thành phố. Họ đón mẹ Nguyệt lên ở trong một căn biệt thự sang trọng, phụng dưỡng bà như một bà hoàng. Đúng lúc này, bà Hoa – người mẹ ruột năm xưa – đột ngột xuất hiện. Sau những năm tháng ăn chơi, phá tán tài sản và bị chồng cùng con riêng ruồng rẫy, giờ đây bà ta già yếu, bệnh tật và nghèo túng. Biết tin hai con trai bị bỏ rơi năm xưa nay đã là đại gia, bà ta tìm đến tận biệt thự, gào khóc thảm thiết trước cổng.
Bà ta quỳ xuống chân Thành và Đạt, nức nở: “Mẹ có lỗi, nhưng dù sao mẹ cũng là người sinh ra các con. Giờ mẹ già yếu không nơi nương tựa, các con hãy cho mẹ một con đường sống để mẹ được bù đắp…”.
Cảnh tượng ấy khiến hàng xóm chung quanh xầm xì. Cô Nguyệt đứng bên trong, đôi mắt nhân hậu thoáng buồn. Bà khẽ bảo hai con: “Dù sao bà ấy cũng là người cho các con hình hài này. Đừng để thiên hạ cười chê.” Thành và Đạt nhìn nhau, rồi nhìn người phụ nữ xa lạ đang khóc lóc kia. Họ mời bà Hoa vào nhà, cùng với sự chứng kiến của luật sư và một số người thân thiết. Ai cũng nghĩ rằng với khối tài sản lớn, hai anh em sẽ xây cho mẹ ruột một căn biệt thự khác hoặc đón bà về ở chung để “tròn chữ hiếu”.
Nhưng hành động sau đó của họ khiến tất cả phải lặng người. Thành rút ra một xấp tiền mặt đúng 100 triệu đồng đặt lên bàn. Anh lạnh lùng nói: “Thưa bà Hoa, 100 triệu này là số tiền chúng tôi trả lại cho bà ‘công’ đã mang nặng đẻ đau. Sau khi bà cầm số tiền này, quan hệ huyết thống giữa chúng ta xem như chấm dứt tại đây.”
Bà Hoa ngỡ ngàng, định lên tiếng thì Đạt tiếp lời, giọng đanh thép: “Bà nói bà muốn bù đắp? Bù đắp cho chúng tôi khi chúng tôi đã thành đạt sao? Khi chúng tôi đói khát dưới mưa, bà ở đâu? Khi mẹ Nguyệt phải nhịn ăn để chúng tôi có sách vở, bà ở đâu?”
Đạt quay sang nắm lấy đôi bàn tay gầy gò của cô Nguyệt, dõng dạc tuyên bố trước mặt luật sư và mọi người:
“Toàn bộ tài sản, cổ phần và các bất động sản mang tên hai anh em tôi từ ngày hôm nay sẽ được chuyển sang tên của mẹ Nguyệt. Chúng tôi sẽ phụng dưỡng mẹ Nguyệt đến hơi thở cuối cùng. Nếu sau này mẹ Nguyệt mất đi, toàn bộ số tiền này sẽ được dùng vào quỹ từ thiện mang tên mẹ. Còn với bà Hoa, 100 triệu là giới hạn cuối cùng của sự tử tế. Mời bà đi cho.”
Bà Hoa bàng hoàng nhìn xấp tiền, rồi nhìn sự kiên định trong mắt hai đứa con. Bà ta nhận ra rằng, máu mủ có thể gắn kết về sinh học, nhưng tình thâm thực sự phải được xây dựng bằng sự hy sinh và lòng vị tha. Bà lủi thủi cầm tiền bước đi trong sự ghẻ lạnh của chính những người mình từng bỏ rơi.
Trong ngôi nhà ấm áp, cô Nguyệt bật khóc vì xúc động. Cô không khóc vì được thừa kế tài sản, mà khóc vì biết rằng sự hy sinh cả đời mình đã kết trái ngọt. Hai người con không chỉ thành đạt về tiền bạc, mà còn thành nhân với một nhân cách vẹn toàn.
Hóa ra, mẹ không nhất thiết phải là người sinh ra ta, mẹ là người đã chọn yêu thương ta khi ta chẳng có gì trong tay.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




