Chồng lấy ᴛɪềɴ ᴘʜẫᴜ ᴛʜᴜậᴛ của con đưa ʙồ đi du lịch: Vợ làm điều ‘ᴋɪɴʜ ᴛʜɪêɴ độɴɢ địᴀ’ ᴛạɪ ʙệɴʜ ᴠɪệɴ

“Chồng lấy tiền viện phí của con đưa người phụ nữ khác đi du lịch – vợ có cách xử lý cao tay khiến cả bệnh viện chìm trong im lặng…

Trời Sài Gòn tháng Tư oi nồng, hành lang bệnh viện nhi vang lên tiếng bước chân vội vã của những người làm cha, làm mẹ đang chạy đôn đáo vì con. Trong một phòng bệnh tầng ba, chị Mai đang chăm sóc bé Bi – con trai chị – đang điều trị sau một cuộc phẫu thuật phức tạp. Thằng bé mới chỉ sáu tuổi, nhưng đã phải chịu đựng cơn đau từ căn bệnh hiểm nghèo gần một năm nay.

Chồng chị – anh Dũng – gần như không bao giờ ở lại qua đêm trong viện. Anh thường lấy lý do bận công việc, phải đi công tác, không thể túc trực cùng vợ. Thế nhưng, mỗi lần chị gọi điện hỏi tiền viện phí, anh luôn nói đã chuyển khoản. Nhưng những lần như vậy, chị vẫn phải tự xoay xở, mượn bạn bè, thậm chí bán cả đôi bông tai kỷ niệm mẹ chị để lại.

Lần này, bác sĩ thông báo bé Bi cần một đợt điều trị đặc biệt kéo dài hai tuần với chi phí hơn 60 triệu đồng. Chị Mai gọi cho chồng, giọng đầy lo lắng:
– Anh ơi… bác sĩ nói phải đóng tạm ứng trong hôm nay… Em chỉ còn 5 triệu… Anh chuyển giúp em phần còn lại nhé…

Anh Dũng ngập ngừng vài giây rồi đáp:
– Ờ… anh đang bận họp, để chiều anh chuyển. Em cứ lo chăm con đi, việc tiền nong để anh lo.

Chị Mai thở phào. Dù đã nhiều lần thất vọng vì những lời hứa suông, chị vẫn hy vọng chồng mình lần này sẽ giữ lời. Đến chiều, chị ra quầy thu ngân – nhưng vẫn không thấy bất kỳ khoản nào được chuyển tới.

Bên trong phòng bệnh, Bi vẫn nằm mê man sau đợt truyền thuốc. Chị không dám đánh thức con, chỉ biết gục đầu vào thành giường mà kh/óc. Một nữ điều dưỡng trẻ đi ngang qua, thấy chị mệt mỏi liền dừng lại hỏi han. Nghe xong câu chuyện, cô ấy nhẹ nhàng nói:
– Chị Mai… em xin lỗi vì tò mò, nhưng hôm qua em tình cờ thấy chồng chị xuất hiện ở sân bay…”
“sân bay…

Chị Mai sững sờ. Cả thế giới như ngừng quay. Tim chị thắt lại, một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Linh cảm xấu nhất, cái linh cảm mà

chị luôn cố gắng đè nén bấy lâu nay, bỗng chốc ùa về, lạnh buốt. Chị vội vàng nắm lấy tay nữ điều dưỡng trẻ, kéo cô ấy ra chỗ khuất hơn một chút, giọng run run đầy sợ hãi:

“”Em nói gì? Sân bay nào? Anh ấy… đi với ai?””

Nữ điều dưỡng có vẻ ngại ngùng, cô nhìn quanh rồi hạ giọng:

“”Em thấy ở sân bay Tân Sơn Nhất ạ. Hôm qua. Anh ấy đi cùng một người phụ nữ khác… trông họ rất thân mật, như… như đi du lịch ấy ạ.””

Từng lời nói của cô điều dưỡng như nhát dao cứa vào tim chị Mai. Sân bay. Du lịch. Người phụ nữ khác. Hai tuần điều trị hơn sáu mươi triệu, anh Dũng nói bận công tác, nói đã chuyển tiền, trong khi chị chỉ còn vỏn vẹn năm triệu mượn từ khắp nơi, bán cả kỷ vật. Hóa ra cái bận của anh là bận đi vui vẻ cùng người khác?

Chị Mai lùi lại, tựa vào bức tường lạnh lẽo của bệnh viện. Chân chị khuỵu xuống, chị phải bám chặt vào tay vịn cầu thang để không ngã gục. Hình ảnh đứa con trai sáu tuổi đang nằm yếu ớt trên giường bệnh, cần tiền, rất cần tiền để chiến đấu với tử thần, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí chị. Còn người cha của thằng bé thì sao? Anh đang ở đâu? Làm gì?

Nước mắt không còn chảy ra được nữa. Chỉ còn là sự trống rỗng và nỗi uất nghẹn đến cực độ. Chị Mai siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào da thịt. Cơn đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau trong tim. Chi phí điều trị của con hơn sáu mươi triệu… và anh Dũng đã hứa… Anh đã hứa sẽ chuyển. Linh cảm xấu của chị đã trở thành sự thật một cách phũ phàng và tàn nhẫn nhất.”
“Chị Mai cố gắng giữ bình tĩnh, giọng khản đặc:

“”Cô ấy… cô ấy trông như thế nào? Cô có thấy rõ không?””

Nữ điều dưỡng trẻ ngập ngừng một chút, có vẻ ái ngại nhưng rồi cũng khẽ gật đầu.

“”Dạ… em thấy không rõ mặt lắm, nhưng mà cô ấy mặc đồ rất sang trọng ạ. Cầm theo một cái vali du lịch loại lớn nữa… trông khác hẳn với những người ở bệnh viện mình.””

Nữ điều dưỡng dừng lại, như nhớ thêm điều gì đó, rồi nói tiếp, giọng nhỏ đi:

“”Hình như… hình như họ nói về chuyến bay đi Đà Nẵng hoặc Nha Trang gì đó ạ. Em chỉ nghe loáng thoáng thôi.””

Từng lời nói của cô điều dưỡng như những mũi kim đâm thẳng vào tim Chị Mai. Sang trọng. Vali du lịch. Đà Nẵng… Nha Trang… Nước mắt nóng hổi trào ra, làm nhòe đi khuôn mặt bàng hoàng của chị. Sáu mươi triệu viện phí cho con đang hấp hối, anh Dũng nói không có tiền, nói bận công tác… Hóa ra công tác của anh là đi du lịch sang chảnh cùng người phụ nữ khác? Cùng lúc đứa con trai bé bỏng sáu tuổi của anh đang vật lộn với tử thần ở đây, trong căn phòng bệnh tầng ba lạnh lẽo này?

Cơn đau đớn tột cùng trộn lẫn với sự uất hận không cách nào diễn tả được. Chị Mai cảm thấy như có một tảng đá lớn chặn ngang cổ họng, khiến chị không thể thở, không thể nói thành lời. Toàn thân run rẩy. Chị nắm chặt vạt áo, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Nỗi căm giận như lửa đốt, thiêu cháy tâm can chị. Anh Dũng… anh tàn nhẫn đến mức này sao? Con đang cần anh, cần tiền, cần sự sống… vậy mà anh lại… Nụ cười và dáng vẻ thân mật của anh cùng người phụ nữ kia ở sân bay hiện lên rõ mồn một trong tâm trí chị, như một nhát dao cuối cùng kết liễu chút hy vọng mong manh còn sót lại.”
“Chị Mai hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống cục nghẹn đang chẹn ngang cổ họng. Cô điều dưỡng đã rời đi. Căn phòng bệnh lại tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở yếu ớt của bé Bi. Chị đưa tay run rẩy lên lau vội dòng nước mắt, rồi chầm chậm lấy điện thoại ra khỏi túi. Màn hình sáng lên, phản chiếu khuôn mặt bần thần, đau khổ của chị.

Chị mở ứng dụng tin nhắn, kéo lên xem lại đoạn hội thoại gần nhất với anh Dũng. Từng dòng tin nhắn hiện ra như những nhát dao cứa vào tim chị.

*   “”Em yên tâm, anh đang làm việc cật lực để lo tiền viện phí cho con.””
*   “”Anh bận công tác đột xuất ở tỉnh, không về ngay được.””
*   “”Cố gắng lên em, anh sắp có tiền rồi. Sẽ lo đủ hết cho Bi.””
*   “”Đừng lo, chỉ hai tuần nữa là có tiền chuyển về ngay. Em giữ sức chăm con nhé.””

Hai tuần… anh nói hai tuần nữa có tiền, trong khi chi phí điều trị đã hết hơn sáu mươi triệu chỉ sau hai tuần đầu tiên. Và giờ anh lại đang ở sân bay, cùng người phụ nữ khác, chuẩn bị đi du lịch? Đi Đà Nẵng, Nha Trang? Nước mắt lại tuôn rơi, lần này không kìm nén được nữa. Chị gục đầu xuống, điện thoại vẫn nằm trên tay, hiển thị những lời nói dối trắng trợn.

Chị cuộn màn hình xem lại lịch sử cuộc gọi. Toàn những cuộc gọi nhỡ từ số của chị, và vài cuộc gọi ngắn ngủi từ anh Dũng với lý do vội vàng, bận họp, hoặc sóng yếu. Chị nhớ lại mỗi lần gọi cho anh, chị đều phải lựa lời, giọng nói nhỏ nhẹ, chỉ dám hỏi han tình hình và nhắc khéo về chuyện tiền bạc, vì sợ làm phiền anh “”đang bận công tác””. Vậy mà…

Toàn thân chị run lên bần bật. Nỗi đau bị chồng phản bội, bị lừa dối tàn nhẫn vào đúng lúc cam go nhất, xen lẫn với nỗi lo lắng tột cùng cho sinh mạng mong manh của con trai. Sáu mươi triệu đồng viện phí. Con số ấy như một ngọn núi đè nặng lên vai chị. Tiết kiệm của chị chỉ còn năm triệu. Anh Dũng là hy vọng duy nhất. Nhưng hy vọng ấy vừa tan tành thành mây khói.

Chị cảm thấy nghẹt thở, lồng ngực đau nhói. Thế giới xung quanh chị dường như sụp đổ. Đứa con trai sáu tuổi đang giành giật sự sống từng giờ, còn người chồng thì… Chị nhắm chặt mắt lại, cố gắng hít thở, nhưng không khí như đông đặc lại. Chị cảm giác đầu óc quay cuồng, tay chân rã rời. Quá sức chịu đựng. Chị gần như gục ngã ngay tại chỗ, bên cạnh giường bệnh của con.”
“Chị Mai nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, những dòng tin nhắn của anh Dũng như những mũi kim đâm vào tim chị. Chị khẽ hít một hơi run rẩy, đưa ngón tay lướt qua danh bạ. Tìm số của Tuấn, người bạn thân nhất của Dũng. Chần chừ vài giây, chị nhấn nút gọi.

Đầu dây bên kia đổ chuông. Chị Mai cố nén tiếng nấc nghẹn, điều chỉnh lại giọng nói.

“”A lô, Tuấn hả em?”” Chị cất giọng, cố gắng tỏ ra tự nhiên.

“”Ơ, chị Mai ạ! Lâu quá mới nghe giọng chị. Chị khỏe không ạ? Bé Bi sao rồi chị?”” Giọng Tuấn hồn nhiên vang lên.

“”À, chị vẫn khỏe, Bi thì… vẫn đang điều trị em ạ.”” Chị dừng lại một chút, cổ họng như nghẹn ứ. “”Chị gọi hỏi thăm em chút, dạo này Dũng nhà chị thế nào rồi? Công việc bận rộn lắm hả em? Anh ấy bảo đi công tác mãi.””

Tuấn cười ha hả. “”Công tác gì đâu chị ơi! Cái ông này á, hôm trước còn gặp em ở sân bay đấy chứ.””

Tim Chị Mai như ngừng đập. Chị nắm chặt điện thoại, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. “”Sân bay á? Sao lại ở sân bay hả em?”” Chị giả vờ ngạc nhiên.

“”Thì anh ấy nghỉ phép rồi đi chơi mà chị. Thấy bảo đi với ‘người quen’. Chị không biết à?”” Tuấn vẫn vô tư kể lể. “”Thấy anh ấy xách vali to lắm, trông có vẻ hào hứng đi nghỉ dưỡng ấy chứ công tác gì tầm này!””

Đi chơi… nghỉ phép… đi với ‘người quen’…

Từng từ Tuấn nói ra như những nhát búa giáng thẳng vào đầu Chị Mai. Mắt chị nhòe đi, nhưng chị vẫn cố giữ cho giọng nói không run rẩy.

“”À… ừm… chắc anh ấy đi với đối tác đó em. Cảm ơn em nhé. Chị gọi hỏi vậy thôi.”” Chị cố nặn ra một nụ cười gượng gạo dù Tuấn không thể nhìn thấy.

“”Vâng, thế có gì chị bảo anh Dũng gọi lại cho em nhé. Em bận chút đây ạ. Chào chị.”” Tuấn nói nhanh rồi cúp máy.

Điện thoại rơi khỏi tay Chị Mai, đập nhẹ xuống nệm giường. Chị nhìn vào khuôn mặt xanh xao, gầy gò của con trai đang ngủ thiếp đi. Nước mắt không thể kìm lại được nữa, tuôn rơi lã chã. Mọi nghi ngờ, mọi linh cảm tồi tệ nhất bấy lâu nay đã trở thành sự thật cay đắng, phũ phàng. Anh không bận công tác. Anh không vất vả kiếm tiền lo cho con. Anh đang đi du lịch, nghỉ phép… cùng ‘người quen’. Trong khi con trai anh đang cận kề cái chết, còn chị đang vật lộn với số tiền viện phí khổng lồ. Lòng Chị Mai như bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn tột cùng. Sự phản bội này còn tàn nhẫn hơn bất kỳ nhát dao nào.”
“Chị Mai vẫn dõi mắt theo Bé Bi. Lồng ngực nhỏ bé của con phập phồng yếu ớt. Chiếc ống thở oxy trông quá lớn so với mũi con trai nhỏ xíu. Đầu óc chị quay cuồng, tính toán. Tiền viện phí đã hơn 60 triệu cho hai tuần điều trị. Chị chỉ còn vỏn vẹn 5 triệu tiền tiết kiệm. Anh Dũng hứa sẽ chuyển tiền, nhưng sau tin nhắn lảng tránh cuối cùng của anh ta chỉ còn sự im lặng đáng sợ. Làm sao chị có thể kiếm được số tiền lớn đến vậy? Bán nhà ư? Nhưng họ sẽ sống ở đâu? Vay mượn? Những người chị quen biết cũng đều khó khăn. Một làn sóng tuyệt vọng cùng cực ập tới, nhấn chìm chị. Cảm giác như đang chìm dần xuống đáy biển.

Nhưng rồi, khi ánh mắt chị dán chặt vào hình hài mong manh của Bé Bi, một thứ cảm xúc khác bắt đầu trỗi dậy từ sâu thẳm nỗi đau. Không chỉ là tuyệt vọng, mà là sự giận dữ dữ dội, mang tính bảo vệ. Sự giận dữ hướng về người đàn ông đã làm cha của đứa trẻ này, nhưng lại bỏ rơi cả hai mẹ con trong giờ khắc tăm tối nhất chỉ để đi chơi với người phụ nữ khác. Anh ta có tiền. Anh ta đang hưởng thụ. Anh ta có thể trả. Anh ta *phải* trả.

Và rồi, ‘ý nghĩ’ đó xuất hiện. Nó chưa thành hình hoàn chỉnh, chỉ là một khái niệm mờ nhạt, nhưng nó lại rung lên một sự rõ ràng nguy hiểm. Một cách để buộc anh ta phải trả giá, không chỉ cho tiền viện phí, mà còn cho nỗi đau, sự phản bội, những năm tháng bỏ bê. Một cách để đánh vào nơi anh ta đau nhất, và đồng thời đảm bảo tương lai cho con trai chị. Nó mang lại cảm giác… mạnh mẽ. Gần như say sưa sau những giây phút bất lực cùng cực.

Chị Mai chầm chậm đưa bàn tay run rẩy lên lau nước mắt trên má. Những ngón tay chị siết chặt tấm chăn. Ánh mắt chị, đỏ hoe và sưng mọng vì khóc, dần trở nên cứng rắn. Sự mềm yếu đã tan biến. Thay vào đó là một quyết tâm lạnh lùng, sắt đá. Không khóc lóc nữa. Không van xin nữa. Chị sẽ tìm ra cách. Và anh Dũng sẽ phải hối hận vì đã quay lưng lại với họ. Anh ta sẽ phải trả giá. Đắt.

Chị đứng dậy, động tác còn cứng nhắc nhưng đầy mục đích. Nỗi tuyệt vọng chưa tan biến hoàn toàn, nhưng giờ đây đã bị lu mờ bởi một ý chí kiên cường. Những chi tiết cụ thể chị sẽ nghĩ sau. Còn bây giờ, quyết định đã được đưa ra. Một quyết định “”cao tay””, sinh ra từ nỗi tuyệt vọng tột cùng.”
“Chị Mai khẽ nhích người, rút tay ra khỏi tấm chăn. Đôi mắt chị vẫn hướng về Bé Bi, nhưng giờ đây không còn vẻ bất lực. Gương mặt chị hằn lên sự mệt mỏi nhưng quyết tâm. Chị nhẹ nhàng đứng dậy, đi lại phía giường. Bé Bi vẫn đang ngủ, hơi thở đều đều trong lớp oxy mỏng manh.

Chị nhìn quanh phòng bệnh tầng ba, tìm kiếm. Một nữ điều dưỡng trẻ đang kiểm tra máy truyền dịch ở giường bên cạnh. Chị Mai tiến lại gần.

“Em ơi, chị nhờ một lát được không?” giọng chị khàn đặc nhưng rõ ràng.

Nữ điều dưỡng quay lại, nhìn chị Mai với ánh mắt thông cảm. “Dạ chị cần gì ạ?”

“Em… em giúp chị trông cháu một chút. Chị cần đi ra ngoài phòng một lát thôi. Khoảng mười lăm, hai mươi phút gì đó. Chị đi ngay quanh đây thôi.” Chị Mai nói, vừa nói vừa lo lắng nhìn về phía con.

Nữ điều dưỡng mỉm cười nhẹ. “Dạ vâng, chị cứ yên tâm. Chị đi đi ạ, ở đây có em trông cháu rồi.”

Chị Mai gật đầu, lòng biết ơn khôn xiết. “Chị cảm ơn em nhiều lắm.”

Chị quay lại nhìn Bé Bi lần cuối, hít một hơi sâu, rồi bước nhanh ra khỏi phòng bệnh. Hành lang bệnh viện dài hun hút. Chị Mai đi bộ, những bước chân ngày càng dứt khoát. Đầu óc chị đang sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. Kênh thông tin chính thức. Công khai. Sức ép. Chị đã nghe loáng thoáng về phòng Công tác xã hội của bệnh viện. Nơi đó có thể giúp đỡ bệnh nhân gặp khó khăn, kết nối với các nhà hảo tâm, nhưng quan trọng hơn, họ đại diện cho sự chính thức, công khai. Thông tin từ đó, nếu cần, có thể được lan tỏa. Anh Dũng sợ nhất điều gì? Không phải mất tiền, mà là mất mặt. Là danh tiếng bị ảnh hưởng. Đặc biệt khi anh ta đang cố gắng xây dựng một vỏ bọc thành đạt, tử tế.

Chị Mai dừng lại, hỏi đường một nhân viên y tế khác. Chỉ dẫn nhanh chóng đưa chị đến một khu vực yên tĩnh hơn trong bệnh viện nhi Sài Gòn. Một cánh cửa đề biển “”PHÒNG CÔNG TÁC XÃ HỘI””.

Hít thêm một hơi nữa, nuốt khan, chị Mai đưa tay gõ cửa. Tiếng gõ cửa vang lên, dứt khoát, không chút do dự. Cánh cửa mở ra. Chị Mai bước vào, mang theo sự tuyệt vọng của một người mẹ và quyết tâm lạnh lùng của một người vợ bị phản bội.”
“Chị Mai bước vào phòng. Căn phòng nhỏ, đơn giản nhưng ấm áp, khác hẳn không khí nặng nề ngoài hành lang. Một người phụ nữ trung niên, mặc áo blouse trắng, ngồi sau bàn làm việc, gương mặt hiền hậu. Đó là cán bộ công tác xã hội.

“Chào chị. Mời chị ngồi.” Cán bộ công tác xã hội mỉm cười nhẹ nhàng.

Chị Mai khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi đối diện. Đôi tay chị nắm chặt vào nhau, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Chị có chuyện gì cần giúp đỡ không ạ?” Cán bộ công tác xã hội hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy cảm thông.

Hít một hơi thật sâu, Chị Mai bắt đầu, giọng ban đầu còn hơi run.

“Dạ… tôi đến đây là vì cháu nhà tôi ạ. Cháu tên Bi, năm nay sáu tuổi. Cháu bị bệnh hiểm nghèo… đang điều trị trên tầng ba.”

Người cán bộ gật đầu, chăm chú lắng nghe.

“Cháu nhập viện được hai tuần rồi ạ. Bác sĩ nói tình trạng nặng, cần phải điều trị phác đồ đặc biệt… Chi phí rất lớn.” Chị Mai dừng lại một chút, nuốt khan. “Ban đầu họ bảo khoảng hơn sáu mươi triệu… cho đợt này thôi ạ.”

Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má chị. Chị đưa tay quệt vội.

“Tôi… tôi đã cố gắng hết sức rồi. Bao nhiêu năm dành dụm, tôi chỉ có vỏn vẹn năm triệu đồng…” Giọng chị bắt đầu nghẹn lại. “Chồng tôi… anh ấy làm ăn xa. Tôi ở nhà một mình chăm con. Từ lúc cháu bệnh, tôi không đi làm được gì cả.”

“Anh ấy có hỗ trợ chị không?” Cán bộ công tác xã hội nhẹ nhàng hỏi.

Chỉ nghe đến tên chồng, Chị Mai như vỡ òa. Nước mắt trào ra như suối. Vai chị run lên bần bật.

“Anh ấy… anh ấy nói sẽ gửi tiền cho cháu. Hứa lên hứa xuống là gửi sáu mươi triệu đóng viện phí…” Chị nức nở, giọng đứt quãng. “Tôi chờ… chờ mãi. Cháu cần tiền để làm xét nghiệm, để dùng thuốc… mà không thấy đâu cả.”

Chị cúi gằm mặt, cố gắng kìm nén tiếng khóc.

“Đến hôm qua… hôm qua tôi ra quầy thu ngân hỏi lại… họ bảo chưa có tiền. Tôi gọi điện cho anh ấy thì không nghe máy… rồi…” Chị ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào người đối diện, sự tuyệt vọng và phẫn uất dâng trào. “Rồi tôi nhận được tin… nhận được tin anh ấy… anh ấy đang ở sân bay… đi du lịch.”

Câu nói cuối cùng như một tiếng nấc lớn. Toàn thân Chị Mai như sụp xuống.

“Đi… đi du lịch với người phụ nữ khác.” Chị nói, giọng run rẩy, đầy cay đắng. “Trong khi con trai ruột đang giành giật sự sống từng ngày… còn tôi thì không có nổi sáu mươi triệu để đóng viện phí.”

Chị Mai úp mặt vào hai bàn tay, bật khóc nức nở, không còn giữ được bình tĩnh nữa. Từng tiếng nấc nghẹn ngào vang vọng trong căn phòng nhỏ. Người cán bộ công tác xã hội nhìn Chị Mai với ánh mắt đau xót, lặng lẽ đưa tay ra đặt lên bàn, sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ gánh nặng tưởng chừng không thể nào chịu đựng nổi của người mẹ bất hạnh.”
“Chị Mai hít sâu, dùng tay áo quệt nước mắt. Gương mặt cô vẫn còn đỏ hoe, đôi mắt sưng húp nhưng ánh nhìn đã có thêm sự quyết tâm. Người cán bộ công tác xã hội kiên nhẫn chờ đợi.

“Cô ơi…” Chị Mai lấy lại giọng, cố gắng giữ cho nó không run rẩy nữa. “Những điều tôi nói… hoàn toàn là thật.”

Chị đưa tay vào túi xách cũ, lục tìm chiếc điện thoại đã sờn viền. Mở màn hình lên, chị cẩn thận tìm một đoạn tin nhắn, rồi đưa cho người đối diện xem.

“Đây ạ. Anh ấy nhắn đây. Rõ ràng là ‘Anh sẽ gửi 60 triệu vào tài khoản của em ngay ngày mai để đóng viện phí cho Bi’. Tin nhắn từ hai tuần trước, ngay sau khi bác sĩ báo chi phí đợt đầu.”

Người cán bộ công tác xã hội đọc kỹ đoạn tin nhắn, gật đầu.

“Còn chuyện anh ấy ở sân bay… là bạn tôi trông thấy ạ. Chị ấy làm ở đó. Chị ấy thấy anh ấy đi cùng một người phụ nữ khác… rất thân mật.” Chị Mai nói, giọng đầy nghẹn ngào khi phải nhắc lại chi tiết này. “Ban đầu tôi không tin. Tôi gọi anh ấy thì không liên lạc được.”

Chị Mai hạ điện thoại xuống, nắm chặt nó trong tay.

“Rồi… rồi tôi gặp cô điều dưỡng trẻ trên tầng ba ấy ạ.” Chị kể tiếp, giọng nhỏ lại. “Cô ấy vô tư kể chuyện… Cô ấy bảo thấy anh Dũng, chồng tôi, tuần trước đến thăm Bi… nhưng chỉ ở lại chốc lát… rồi đi luôn. Cô ấy còn nhắc đến chuyện anh ấy sắp đi du lịch nước ngoài với bạn… Cô ấy còn khen anh ấy phong độ.”

Chị Mai cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. “Cô ấy đâu biết… ‘người bạn’ đó không phải là tôi.”

Từng lời nói như những nhát dao cứa vào tim Chị Mai, nhưng chị vẫn phải nói ra. Chị cần họ hiểu, cần họ giúp đỡ.

“Giờ thì mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi ạ.” Chị Mai ngẩng đầu nhìn thẳng vào người cán bộ. Sự tuyệt vọng lại dâng lên trong mắt chị. “Anh ấy nói dối. Anh ấy có tiền, nhưng không dùng để cứu con… mà lại dùng để đi chơi bời. Anh ấy bỏ mặc con đang nguy kịch ở đây.”

Chị Mai nhìn xuống tay mình, nơi những ngón tay siết chặt vào nhau đến trắng bệch. “Trong khi đó, tôi chỉ còn vỏn vẹn năm triệu đồng. Viện phí thì đòi gấp. Bác sĩ nói nếu không có tiền đóng tạm ứng để làm xét nghiệm và dùng thuốc mới… thì tình trạng của Bi có thể tệ đi rất nhanh. Cháu không chờ được nữa rồi cô ơi.”

Đôi mắt Chị Mai lại ngấn nước. Nỗi lo sợ mất con và sự bất lực đè nặng lên vai người mẹ. Chị đã đưa ra tất cả những gì chị có thể chứng minh. Giờ đây, hy vọng duy nhất của chị là sự giúp đỡ từ nơi này.”
“Người cán bộ công tác xã hội nhìn Chị Mai, ánh mắt đầy sự cảm thông nhưng cũng pha lẫn chút bối rối. Họ đã nghe nhiều câu chuyện khó khăn, nhưng tình huống này… quá phức tạp.

“Chị Mai, chúng tôi hiểu sự lo lắng và tuyệt vọng của chị lúc này,” người cán bộ nói, giọng nhẹ nhàng. “Nhưng việc can thiệp vào chuyện gia đình… đặc biệt là những yêu cầu liên quan đến tài chính…”

“Tôi không cần tiền từ bệnh viện ạ,” Chị Mai ngắt lời, giọng chị vẫn còn yếu nhưng đầy kiên định. “Tôi biết bệnh viện không có trách nhiệm cho việc đó.”

Người cán bộ hơi ngạc nhiên. Vậy yêu cầu của chị là gì?

Chị Mai hít một hơi sâu. Đôi mắt sưng húp của chị nhìn thẳng vào người cán bộ, ánh nhìn dường như muốn truyền hết nỗi đau và sự phẫn nộ của mình.

“Tôi… tôi chỉ còn năm triệu đồng thôi ạ,” Chị Mai nói, lặp lại sự thật nghiệt ngã. “Bác sĩ đã nói rồi, Bi không chờ được. Tôi không biết phải làm sao nữa.”

Chị nắm chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.

“Anh ta… Anh ta vô trách nhiệm,” Chị Mai nói, giọng run lên vì kìm nén cảm xúc. “Anh ta đi chơi bời khi con đang cận kề cái chết. Anh ta nói dối tôi, nói dối chính con mình!”

“Tôi muốn… tôi muốn anh ta phải đối mặt với những gì anh ta đã làm,” Chị Mai nói tiếp, từng chữ dường như được nghiến ra. “Và tôi muốn anh ta phải đối mặt ở chính nơi anh ta đã bỏ mặc con mình. Ở đây! Ở cái bệnh viện này!”

Người cán bộ công tác xã hội nhíu mày, không hiểu rõ ý chị.

“Ý chị là sao ạ? Chị muốn chúng tôi giúp liên lạc với anh Dũng?”

Chị Mai lắc đầu. “Liên lạc thì có ích gì ạ? Anh ta sẽ lại nói dối, sẽ lại lẩn tránh. Tôi cần thứ gì đó mạnh hơn. Tôi cần anh ta phải chịu áp lực… công khai!”

Chị Mai nhìn quanh căn phòng nhỏ, rồi lại hướng ánh mắt về phía cửa, nơi có thể nghe thấy tiếng xe cứu thương văng vẳng từ xa, và tiếng chân người đi lại ngoài hành lang.

“Tôi muốn bệnh viện… có thể làm điều gì đó,” Chị Mai nói, giọng nhỏ lại nhưng đầy sức nặng. “Tôi muốn bệnh viện công khai một thông báo… hoặc làm một điều gì đó… ở chính bệnh viện này… để mọi người biết chuyện gì đã xảy ra.”

Người cán bộ hoàn toàn sững sờ. Công khai? Bệnh viện làm sao có thể công khai chuyện cá nhân của bệnh nhân và gia đình họ? Điều đó đi ngược lại với nguyên tắc bảo mật và đạo đức nghề nghiệp.

“Chị Mai… chuyện này…” người cán bộ bắt đầu nói, cố gắng tìm từ ngữ thích hợp.

“Tôi biết là khó tin,” Chị Mai ngắt lời, như đọc được suy nghĩ của họ. “Nhưng đây là cách duy nhất tôi nghĩ ra để buộc anh ta phải có trách nhiệm. Để anh ta biết rằng anh ta không thể trốn tránh mãi được.”

Chị Mai dựa người vào ghế, đôi vai gầy run lên. “Anh ta bỏ mặc con ở đây… thì sự thật về hành động vô trách nhiệm của anh ta phải được phơi bày ngay tại nơi này. Tôi không đòi hỏi tiền. Tôi đòi hỏi sự thật. Tôi đòi hỏi anh ta phải làm người cha!”

Ánh mắt Chị Mai đầy cầu xin, nhưng cũng pha lẫn một sự thách thức. Đây không phải là yêu cầu tiền, mà là một lời đề nghị kỳ lạ, đầy cay đắng và tuyệt vọng, đẩy trách nhiệm lên một tổ chức như bệnh viện để giải quyết vấn đề cá nhân. Người cán bộ công tác xã hội nhìn Chị Mai, hoàn toàn không biết phải trả lời như thế nào trước yêu cầu “khó tin” này.”
“Người cán bộ công tác xã hội nhìn Chị Mai, nét mặt vẫn còn sững sờ trước yêu cầu chưa từng có. Căn phòng chìm vào im lặng vài giây, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường.

“Chị Mai,” người cán bộ khẽ nói, giọng trầm xuống. “Chị hiểu chứ, bệnh viện là nơi chữa bệnh. Chúng tôi có những quy định rất chặt chẽ về quyền riêng tư của bệnh nhân và gia đình. Việc… việc công khai chuyện cá nhân như chị nói… điều đó hoàn toàn không thể.”

Chị Mai lắc đầu, nước mắt lại bắt đầu lăn dài trên gò má hốc hác. “Tôi biết chứ ạ. Tôi biết là chuyện không tưởng. Nhưng tôi… tôi không còn đường nào khác.”

Chị ngước nhìn người cán bộ, ánh mắt đầy tuyệt vọng. “Hơn sáu mươi triệu cho hai tuần. Tôi chỉ còn năm triệu. Bé Bi không chờ được ạ. Bác sĩ nói… bác sĩ nói nếu trì hoãn thêm nữa…” Chị nghẹn lại, không thể nói hết câu.

Người cán bộ công tác xã hội nhìn Chị Mai, nhìn đôi vai gầy run lên, nhìn sự tuyệt vọng tột cùng hiện rõ trong mắt chị. Họ nghĩ đến bé Bi, đứa trẻ ốm yếu đang chiến đấu từng ngày trên tầng ba. Họ nghĩ đến số tiền khổng lồ chị Mai không thể chi trả, và số tiền ít ỏi chị đang có.

Và rồi, họ nhớ lại lời Chị Mai nói về người chồng. Một người cha bỏ mặc con trai cận kề cái chết để đi du lịch với người phụ nữ khác. Sự vô trách nhiệm đó, sự tàn nhẫn đó… khiến họ rùng mình.

Theo nguyên tắc, đây là chuyện riêng của gia đình. Bệnh viện chỉ tập trung vào chuyên môn y tế. Nhưng tình cảnh này… có còn là chuyện riêng bình thường nữa không?

Người cán bộ đưa tay xoa trán. Lương tâm và quy tắc nghề nghiệp đang giằng xé dữ dội. Một bên là sự nghiệp cứu người, tuân thủ quy định. Một bên là một sinh mạng nhỏ đang bị đe dọa không chỉ bởi bệnh tật mà còn bởi sự vô đạo đức của chính người thân.

Họ nhìn lại Chị Mai, thấy chị đang siết chặt tay, móng tay bấm vào da thịt. Nỗi đau, sự phẫn nộ và bất lực của chị dường như lan tỏa khắp căn phòng.

“Chị Mai,” người cán bộ nói, giọng không còn sự dứt khoát từ chối ban đầu nữa. “Yêu cầu của chị… thực sự rất khó khăn. Nó đi ngược lại nhiều quy định của bệnh viện. Tuy nhiên…”

Họ dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Chị Mai.

“Chúng tôi… chúng tôi sẽ cân nhắc,” người cán bộ nói, từng chữ như được đắn đo kỹ lưỡng. “Tình cảnh của chị và bé Bi… và cả những gì chị kể về anh ấy… Chúng tôi cần bàn bạc lại nội bộ. Đây không phải là chuyện đơn giản có thể quyết định ngay được.”

Nói là cân nhắc, nhưng trong lòng người cán bộ, một hạt mầm về sự can thiệp, dù chỉ là xem xét cách thức nào đó, đã bắt đầu nảy mầm. Sự vô đạo đức của người chồng trong bối cảnh con thập tử nhất sinh đã vượt qua giới hạn của một vấn đề “”chuyện riêng gia đình”” thông thường trong suy nghĩ của họ. Họ bắt đầu nhìn nhận tình huống này dưới một lăng kính khác, một lăng kính đòi hỏi một hành động nào đó để bảo vệ người yếu thế.”
“Người cán bộ công tác xã hội bước vào phòng của Trưởng phòng Hành chính, nét mặt vẫn còn đọng lại sự kinh ngạc pha lẫn bức xúc từ cuộc nói chuyện với Chị Mai. Cánh cửa khẽ đóng lại phía sau, cách ly tiếng ồn ào của bệnh viện. Trưởng phòng đang ngồi sau bàn làm việc, ngước lên khi thấy người cán bộ.

“Có chuyện gì vậy? Trông em có vẻ căng thẳng?” Trưởng phòng hỏi.

Người cán bộ hít một hơi sâu, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ. “Dạ, có một trường hợp cần báo cáo khẩn ạ. Về bệnh nhi Nguyễn Văn Bi ở phòng tầng ba.”

Họ bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện: tình trạng nguy kịch của Bé Bi, số tiền viện phí khổng lồ hơn sáu mươi triệu đồng cho hai tuần điều trị, và sự bất lực của Chị Mai khi chỉ còn năm triệu đồng tiết kiệm. Rồi, họ kể về người chồng – anh Dũng – người đã hứa hẹn sẽ gửi tiền nhưng lại không hề thực hiện.

Giọng người cán bộ trầm xuống khi kể đến phần khó khăn nhất: “Và… chị Mai đã nhận được thông tin từ một điều dưỡng, nói rằng nhìn thấy anh ấy ở sân bay, đi cùng một người phụ nữ khác. Chị ấy tin rằng anh ta đã bỏ mặc con và đi du lịch.”

Trưởng phòng nhíu mày, vẻ nghiêm trọng hiện lên. “Chuyện này… đây là vấn đề gia đình. Chúng ta là bệnh viện, tập trung vào chuyên môn y tế. Việc can thiệp vào chuyện cá nhân như thế này…”

“Nhưng thưa Trưởng phòng, tính mạng của bé Bi đang bị đe dọa trực tiếp vì vấn đề tài chính này,” người cán bộ ngắt lời, giọng đầy khẩn khoản. “Bác sĩ đã nói không thể trì hoãn. Và hành động của người cha… trong hoàn cảnh con mình thập tử nhất sinh… nó vượt quá giới hạn của sự vô tâm thông thường ạ.”

Họ trình bày yêu cầu chưa từng có của Chị Mai: mong bệnh viện có cách để công khai sự việc, gây áp lực lên người chồng.

Trưởng phòng im lặng một lúc lâu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Họ nhìn vào hồ sơ bệnh án của Bé Bi được đặt trên bàn, rồi nhìn người cán bộ công tác xã hội đầy lo lắng. Rõ ràng, trường hợp này hoàn toàn khác biệt. Đây không chỉ là một gia đình khó khăn thông thường. Đây là một đứa trẻ sắp chết vì sự tàn nhẫn và vô trách nhiệm của chính người cha.

“Yêu cầu của cô Mai… theo quy định là không thể,” Trưởng phòng nói, nhưng giọng không còn sự từ chối tuyệt đối. “Nó liên quan đến quyền riêng tư, danh dự… Nhưng tình cảnh của bé Bi… chúng ta không thể đứng nhìn.”

Trưởng phòng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhìn ra khoảng sân bệnh viện. Họ suy nghĩ. Các quy định đặt ra là để bảo vệ, nhưng trong trường hợp này, quy định về sự không can thiệp vào chuyện gia đình lại có thể gián tiếp hại chết một đứa trẻ. Lương tâm và trách nhiệm nghề nghiệp đang va chạm dữ dội.

“Chúng ta cần một giải pháp,” Trưởng phòng quay lại, ánh mắt kiên định. “Một giải pháp nằm ngoài khuôn khổ thông thường. Không thể công khai thông tin cá nhân theo cách chị Mai muốn, điều đó là bất hợp pháp. Nhưng chúng ta có thể… làm điều gì đó khác.”

Họ trở lại bàn làm việc, cầm điện thoại lên. “Tôi sẽ gọi cho Giám đốc,” Trưởng phòng nói. “Trường hợp này cần sự phê duyệt từ cấp cao nhất. Chúng ta sẽ không công khai chuyện ngoại tình, nhưng chúng ta có thể sử dụng các kênh chính thức của bệnh viện để gây áp lực về mặt trách nhiệm đối với người cha, đặc biệt là khi liên quan đến việc cứu chữa cho con.”

Trong cuộc họp gấp diễn ra sau đó, với sự tham gia của Giám đốc, Trưởng phòng Hành chính và người cán bộ công tác xã hội, tình hình của Bé Bi và Chị Mai được phân tích kỹ lưỡng. Sự vô trách nhiệm tột cùng của người cha trong bối cảnh cấp bách được nhấn mạnh.

Sau một hồi thảo luận căng thẳng, cuối cùng, Giám đốc đưa ra quyết định.

“Chúng ta sẽ hỗ trợ trường hợp này,” Giám đốc nói, giọng dứt khoát. “Tính mạng của bệnh nhi là ưu tiên hàng đầu. Mặc dù yêu cầu ban đầu của gia đình không thể thực hiện theo đúng nghĩa đen, nhưng chúng ta sẽ có cách khác. Bệnh viện sẽ không đứng ngoài chuyện này.”

Một kế hoạch được vạch ra ngay sau đó. Đó là một “cách xử lý cao tay”, lợi dụng uy tín và vị thế của bệnh viện để gửi một thông điệp đanh thép, yêu cầu người cha phải thực hiện trách nhiệm của mình đối với con trai đang cần tiền để giành giật sự sống. Chi tiết về kế hoạch này không được tiết lộ ngay lập tức, nhưng rõ ràng, Bệnh viện nhi Sài Gòn đã quyết định bước ra khỏi vùng an toàn của mình để bảo vệ đứa trẻ yếu ớt.

Người cán bộ công tác xã hội nghe quyết định, trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm pha lẫn hồi hộp. Bệnh viện, cuối cùng, đã chọn đứng về phía Chị Mai và Bé Bi. Cuộc chiến giành lại sự sống cho Bé Bi giờ đây không còn là gánh nặng của riêng Chị Mai nữa.”
“Buổi chiều tại Bệnh viện nhi Sài Gòn, giờ thăm bệnh. Hành lang tầng ba đông đúc hơn thường lệ. Chị Mai đang ngồi cạnh giường Bé Bi trong phòng bệnh, nhẹ nhàng vuốt tóc con. Bé Bi vẫn nằm đó, hơi thở yếu ớt. Chị nhìn con với ánh mắt đầy lo lắng, bàn tay siết chặt lại.

Đột nhiên, một tiếng ‘kẹt’ nhỏ vang lên từ hệ thống loa nội bộ treo trên trần hành lang, rồi tiếng rè rè. Mọi người đang nói chuyện bỗng im bặt, ngạc nhiên nhìn lên.

Một giọng nói trầm ấm, rõ ràng của một người phụ nữ vang lên:

GIỌNG NÓI THÔNG BÁO (QUA LOA)
Kính thưa quý vị, chúng tôi có một thông báo quan trọng từ Ban Giám đốc Bệnh viện. Chúng tôi xin được công bố một trường hợp đặc biệt khẩn cấp. Bệnh nhi Nguyễn Văn Bi, 6 tuổi, đang điều trị tại phòng tầng ba, cần một khoản chi phí lớn để thực hiện phác đồ điều trị tiếp theo trong vòng hai tuần tới. Đây là chi phí thiết yếu, không thể trì hoãn để giành lại sự sống cho cháu.

Chị Mai giật mình, ngẩng phắt đầu lên nhìn về phía chiếc loa. Tim chị đập thình thịch.

GIỌNG NÓI THÔNG BÁO (QUA LOA)
Theo hồ sơ, bệnh nhi có một người thân duy nhất đủ khả năng tài chính để hỗ trợ trong lúc này. Tuy nhiên, cá nhân này đã không thực hiện trách nhiệm của mình, khiến tình trạng tài chính của gia đình vô cùng khó khăn, trực tiếp đe dọa đến tính mạng của bệnh nhi.

Tiếng xì xào nổi lên trong hành lang. Những người nhà bệnh nhân khác, các y tá đi lại đều dừng lại, lắng nghe. Ai cũng ngạc nhiên, chưa từng thấy bệnh viện công khai một việc như thế này.

GIỌNG NÓI THÔNG BÁO (QUA LOA)
Bệnh viện chúng tôi là nơi cứu chữa, nhưng chúng tôi không thể làm ngơ trước tình cảnh một đứa trẻ phải đối mặt với cái chết chỉ vì sự vô trách nhiệm của người thân. Chúng tôi xin được gửi lời kêu gọi lương tâm và trách nhiệm đến cá nhân đang có khả năng chi trả cho việc điều trị của cháu Bi. Xin hãy nhìn vào tình trạng của con mình, xin hãy đặt tính mạng của con lên trên hết. Số tiền hơn sáu mươi triệu đồng lúc này không chỉ là tiền, đó là cơ hội sống duy nhất của cháu.

Chị Mai ôm mặt. Nước mắt chảy dài. Chị không khóc vì tủi thân cho mình, mà khóc vì bệnh viện đã đứng ra giúp con chị, một cách trực tiếp và đầy áp lực như thế này. Chị ngẩng đầu lên, nhìn về phía chiếc loa như thể đang nhìn thẳng vào mặt Anh Dũng ở đâu đó.

GIỌNG NÓI THÔNG BÁO (QUA LOA)
Chúng tôi tin rằng, dù là ai, khi nghe được những lời này, cũng sẽ hiểu được sự cấp bách và tầm quan trọng của trách nhiệm một người cha, người thân. Bệnh viện khẩn thiết đề nghị cá nhân liên quan nhanh chóng liên hệ với phòng Tài vụ để hoàn tất thủ tục viện phí, đảm bảo việc điều trị cho cháu Bi được tiếp tục không bị gián đoạn. Vì sự sống của cháu, xin hãy hành động ngay lập tức. Xin cảm ơn quý vị.

Tiếng rè rè của loa ngừng lại. Một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm hành lang, sau đó là tiếng xì xào lớn hơn. Mọi ánh mắt đều hướng về phía phòng của Bé Bi. Dù thông báo không nêu tên, nhưng với mô tả rõ ràng “”bệnh nhi Nguyễn Văn Bi, 6 tuổi, phòng tầng ba””, ai cũng hiểu câu chuyện đang nói về ai.

Chị Mai ngồi lặng người. Kế hoạch của bệnh viện… nó không phải là một lời van xin, nó là một lời tố cáo, một lời kêu gọi trực diện nhắm vào lương tâm và trách nhiệm của Anh Dũng trước toàn bộ bệnh viện. Áp lực này… Chị Mai không biết nó sẽ có tác dụng hay không, nhưng chị cảm thấy một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa được thắp lên trong bóng tối. Cuộc chiến giành lại sự sống cho con trai chị, giờ đây, đã có thêm một đồng minh đầy uy lực.”
“Tiếng rè rè của loa ngừng lại. Một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm hành lang, sau đó là tiếng xì xào lớn hơn, nhưng vẫn bị kìm nén lại bởi sự ngạc nhiên. Mọi ánh mắt, từ các y bác sĩ, điều dưỡng đang đi lại hay làm việc ở bàn trực, đến các bệnh nhân đang ngồi trên xe lăn hay đứng dựa tường, và những người nhà khác, đều dừng lại. Họ hướng ánh mắt về phía phòng bệnh tầng ba, nơi bé Bi đang nằm.

Trong phòng bệnh, chị Mai vẫn còn ngồi sững sờ, nước mắt còn đọng trên khóe mi. Chị nhìn ra hành lang qua ô cửa kính, thấy rõ những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, về phía căn phòng của con trai chị. Đó không phải là ánh mắt tò mò thông thường, mà là sự thương cảm sâu sắc dành cho đứa trẻ và người mẹ khốn khổ, xen lẫn sự phẫn nộ và bất ngờ tột độ trước hành động (hay đúng hơn là sự vô trách nhiệm) của người cha được ám chỉ trong thông báo.

Trên hành lang, một nữ điều dưỡng trẻ đang cầm tập hồ sơ đi ngang qua cũng dừng lại. Cô nghe rõ từng lời thông báo. Khuôn mặt cô tái nhợt đi một chút, ánh mắt thoáng lên vẻ bàng hoàng. Cô cúi gằm mặt, vội vã bước tiếp, như muốn lẩn tránh những cái nhìn xung quanh. Cô biết, cô đã vô tình là người khơi mào cho chuyện này, dù không ngờ nó lại đi xa đến mức bệnh viện phải công khai thông báo. Cảm giác tội lỗi và bất lực nặng trĩu trong lòng cô.

Những cuộc trò chuyện nhỏ lẻ nhanh chóng bị ngắt quãng. Thay vào đó là những tiếng thì thầm đầy bức xúc.

MỘT NGƯỜI NHÀ BỆNH NHÂN (THÌ THẦM)
Trời đất ơi, sao lại có người cha như thế được? Con ruột đang nằm trên giường bệnh…

MỘT Y TÁ (NHÌN RA CỬA SỔ, THỞ DÀI)
Thật không thể tin nổi. Bệnh viện mình chưa bao giờ làm vậy… Chắc tình hình khẩn cấp lắm rồi.

MỘT BỆNH NHÂN LỚN TUỔI (NHÌN VỀ PHÒNG BÉ BI, ÁNH MẮT THƯƠNG XÓT)
Tội nghiệp thằng bé quá… Mới sáu tuổi đầu…

Không khí nặng nề bao trùm lấy tầng ba. Sự giận dữ âm thầm lan tỏa, hướng về một người đàn ông vô hình mà tất cả đều biết là ai. Họ nhìn căn phòng của bé Bi với ánh mắt xót xa, như thể muốn chia sẻ gánh nặng với chị Mai, muốn bảo vệ đứa trẻ vô tội khỏi sự tàn nhẫn của số phận và sự vô tâm của người thân. Chị Mai cảm nhận được dòng chảy của sự đồng cảm từ những người xa lạ, và cả sự căm phẫn âm ỉ dành cho Dũng. Đó là một sức mạnh vô hình, đang tạo ra một làn sóng áp lực khổng lồ nhắm thẳng vào người đàn ông đang lẩn trốn trách nhiệm. Cuộc chiến không còn là của riêng chị nữa.”
“Tiếng xì xào trên hành lang không giảm đi mà ngày càng lan rộng. Câu chuyện về người cha bỏ rơi con ốm nặng để đi du lịch với người phụ nữ khác trở thành tâm điểm bàn tán của cả tầng ba, rồi nhanh chóng lan xuống các tầng khác. Ở khu vực quầy thu ngân, nơi vốn dĩ luôn có người ra vào, câu chuyện càng được truyền đi nhanh chóng.

MỘT NGƯỜI NHÀ BỆNH NHÂN (NỮ, KHOẢNG 50 TUỔI, NÓI VỚI NGƯỜI BÊN CẠNH)
Trời ơi, chị nghe chưa? Cái vụ thằng bé tầng ba đó… tội nghiệp con ghê. Bố mẹ nó ly hôn hả?

NGƯỜI BÊN CẠNH (NỮ, TRẺ HƠN)
Đâu có chị, vẫn là vợ chồng. Nhưng ông chồng vô trách nhiệm quá. Bệnh viện còn phải đọc loa kêu tên mà. Ai đời con nằm viện thập tử nhất sinh mà ông đi du lịch.

MỘT BỆNH NHÂN (NAM, TRUNG NIÊN, NGỒI XE LĂN)
Đi du lịch? Đâu có. Nghe bảo đi với bồ ở sân bay. Thông báo khéo thôi. Ai lại đi du lịch lúc này.

CÂU CHUYỆN TIẾP TỤC ĐƯỢC THÊM THẮT, TAM SAO THẤT BẢN, NHƯNG CỐT LÕI VỀ SỰ VÔ TÂM CỦA NGƯỜI CHỒNG VẪN ĐƯỢC NHẤN MẠNH. SỰ PHẪN NỘ TRONG LỜI NÓI CỦA MỌI NGƯỜI NGÀY CÀNG TĂNG LÊN.

MỘT NỮ Y TÁ (NÓI VỚI ĐỒNG NGHIỆP TRONG PHÒNG TRỰC)
Chưa bao giờ thấy trường hợp nào như này. Bệnh viện thông báo công khai luôn. Chứng tỏ ông chồng này lỳ lắm rồi. Không hiểu sao lại có người như vậy.

ĐỒNG NGHIỆP NỮ Y TÁ
Thương chị vợ và thằng bé quá. Có mấy triệu bạc mà cũng không lo cho con được.

QUAY TRỞ LẠI PHÒNG BỆNH TẦNG BA. CHỊ MAI VẪN NGỒI BÊN GIƯỜNG CON. TIẾNG BÀN TÁN TỪ NGOÀI HÀNH LANG VỌNG VÀO TAI CHỊ DÙ KHÔNG RÕ LỜI. CHỊ CẢM NHẬN ĐƯỢC NHỮNG ÁNH MẮT ĐỒNG CẢM MỖI KHI CÓ NGƯỜI ĐI NGANG QUA CỬA KÍNH. CHỊ BIẾT MỌI NGƯỜI ĐANG NÓI VỀ MÌNH, VỀ BI VÀ VỀ DŨNG. SỰ THƯƠNG HẠI VÀ CẢ SỰ BẤT BÌNH THAY CHO GIA ĐÌNH CHỊ LÀM CHỊ CẢM THẤY VỪA ẤM LÒNG, LẠI VỪA XÓT XA CHO HOÀN CẢNH CỦA MÌNH.

SỨC NẶNG CỦA DƯ LUẬN LAN TỎA KHÔNG CHỈ TRONG BỆNH VIỆN. MỘT VÀI NGƯỜI NHÀ BỆNH NHÂN BẮT ĐẦU CHỤP ẢNH MÀN HÌNH LẠI BẢN TIN CỦA BỆNH VIỆN (VỐN ĐƯỢC HIỂN THỊ TRÊN MÀN HÌNH ĐẶT TẠI CÁC KHU VỰC CHUNG HOẶC ĐƯỢC PHÁT ĐI THƯỜNG XUYÊN TRÊN LOA), ĐĂNG LÊN CÁC NHÓM HỘI ONLINE CỦA BỆNH VIỆN HOẶC TRANG CÁ NHÂN CỦA HỌ. CÂU CHUYỆN BẮT ĐẦU RÒ RỈ RA BÊN NGOÀI BỨC TƯỜNG BỆNH VIỆN, NHƯ MỘT ĐÁM CHÁY ÂM Ỉ CHỜ BÙNG LÊN. ÁP LỰC TỪ “”DƯ LUẬN BẤT ĐẮC DĨ”” NÀY ĐANG TĂNG LÊN THEO CẤP SỐ NHÂN, SẮP SỬA TÌM ĐẾN TAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG VÔ TÂM KIA.”
“Chị Mai vẫn ngồi bên giường con, tiếng xì xào ngoài hành lang vẫn len lỏi vào. Những ánh mắt thương hại hay bất bình lướt qua ô cửa kính khiến chị vừa cảm thấy được sẻ chia, lại vừa xót xa tủi phận. Bỗng nhiên, chiếc điện thoại trên bàn rung lên bần bật. Chị giật mình. Màn hình hiện lên cái tên mà chị đã không thấy gọi đến bao lâu: “”Anh Dũng””.

Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng chị Mai – sự ngạc nhiên, một chút hy vọng mong manh, và cả sự cảnh giác. Chị do dự vài giây, nuốt nước bọt rồi nhấc máy.

(Giọng Anh Dũng qua điện thoại, đầy vẻ hốt hoảng, tức giận, xen lẫn sợ hãi)

ANH DŨNG
(Quát lên)
Em làm cái trò gì vậy, Mai?! Sao lại bêu riếu anh khắp bệnh viện?!

Chị Mai chết sững trước thái độ của anh ta. Không một lời hỏi thăm con, chỉ có sự tức giận và đổ lỗi.

CHỊ MAI
(Ngạc nhiên, rồi hơi cứng giọng)
Anh nói gì vậy? Bêu riếu gì cơ? Anh biết Bi đang thế nào không mà anh nói vậy?!

ANH DŨNG
(Giọng càng lúc càng cao, mất bình tĩnh)
Đừng có giả vờ! Cái thông báo bệnh viện! Rồi tin đồn khắp nơi! Cả bệnh viện đang nói về anh đấy! Bạn bè anh gọi điện hỏi tới tấp! Anh đang đi công tác, em biết mà! Sao lại làm cái trò này?!

CHỊ MAI
(Giọng nghèn nghẹn, nước mắt bắt đầu lưng tròng)
Công tác sao?! Anh còn dám nói công tác à?! Anh biết Bi đang nguy kịch thế nào không?! Hơn một tuần rồi anh không đoái hoài gì đến con! Viện phí thì sao?! Anh hứa chuyển tiền đâu?!

ANH DŨNG
(Ngắt lời chị, giọng đầy hoảng loạn và tự vệ)
Tiền nong tính sau! Anh hỏi em sao lại đẩy anh vào thế này?! Cả bệnh viện, cả trên mạng xã hội nữa! Anh nghe nói họ chụp ảnh màn hình bản tin bệnh viện rồi! Ai báo cho em làm vậy?! Hay em tự biên tự diễn ra cái trò này?!

Chị Mai cảm thấy uất ức dâng lên tận cổ họng. Anh ta vẫn chỉ nghĩ cho bản thân mình.

CHỊ MAI
(Giọng bắt đầu run run vì uất ức)
Anh nghĩ em có thời gian làm mấy chuyện đó sao?! Con đang thập tử nhất sinh đây! Em chỉ có một mình ở đây lo cho con thôi! Anh không lo cho con thì thôi, sao lại đổ lỗi cho em?! Bệnh viện họ thông báo là để liên lạc với anh vì anh không có mặt lo viện phí cho con! Chứ anh muốn họ làm gì?! Anh còn muốn em giấu giếm chuyện gì nữa?!

ANH DŨNG
Giấu giếm?! Em nói vậy là sao?! Em muốn hại anh phải không?! Tại sao em lại làm như vậy?! Anh đang sắp xếp công việc để về rồi!

CHỊ MAI
(Giọng nghẹn lại, không kìm được nước mắt nữa, chị khóc nấc lên)
Anh về đi… về nhìn con đi… Em không cần biết anh đang làm gì ở đâu… chỉ cần anh về với con lúc này thôi… Tiền bạc… tính sau cũng được… Em cầu xin anh…

Giọng chị Mai đứt quãng trong tiếng nức nở. Đầu dây bên kia, Anh Dũng im lặng vài giây. Giọng anh ta dịu xuống một chút, nhưng vẫn còn sự bực bội và tức giận.

ANH DŨNG
(Nói nhanh, giọng có vẻ gượng gạo)
Anh biết rồi… anh sẽ về… Nhưng chuyện này… em phải giải thích cho anh rõ… Đừng có làm anh mất mặt như vậy nữa! Anh phải lo vụ này đã.

(Anh Dũng cúp máy. Chị Mai vẫn cầm điện thoại, nước mắt chảy dài trên má. Tiếng “”tút tút”” vô cảm từ chiếc điện thoại nhỏ bé như thay lời cho sự tuyệt vọng đang bủa vây chị.)”
“Chị Mai vẫn cầm điện thoại, nước mắt chảy dài trên má. Tiếng “”tút tút”” vô cảm từ chiếc điện thoại nhỏ bé như thay lời cho sự tuyệt vọng đang bủa vây chị. Chị nhìn về phía Bi đang nằm thiêm thiếp, gương mặt nhỏ nhắn xanh xao. Lòng chị quặn lại. Đã khóc lóc, đã cầu xin, đã yếu mềm đủ rồi. Bi cần chị mạnh mẽ. Con cần tiền viện phí. Chị hít một hơi thật sâu, gạt nước mắt, ánh mắt dần thay đổi, từ đau khổ tuyệt vọng chuyển sang sự kiên quyết sắt đá.

Một lúc sau, tiếng bước chân dồn dập dừng lại trước cửa phòng. Anh Dũng đứng đó, quần áo nhàu nhĩ, vẻ mặt đầy tức giận và mệt mỏi. Anh ta nhìn lướt qua phòng, ánh mắt dừng lại trên Bi rồi quay sang chị Mai, giọng gắt gỏng.

ANH DŨNG
Em đã làm cái trò gì vậy hả, Mai?! Em có biết chuyện này ảnh hưởng đến anh thế nào không?! Sao em lại bêu riếu anh?!

Chị Mai nhìn thẳng vào mắt anh ta. Không có nước mắt, không có sự yếu đuối. Giọng chị lạnh như băng, dứt khoát.

CHỊ MAI
(Bình tĩnh đến đáng sợ)
Anh đã về rồi à. Tốt.

Anh Dũng sững lại trước thái độ của chị. Anh ta không ngờ chị lại có thể bình tĩnh như vậy sau cuộc điện thoại vừa rồi.

ANH DŨNG
Tốt cái gì mà tốt?! Anh vừa phải về gấp vì cái… cái thông báo kia của bệnh viện đấy! Em muốn gì hả?!

CHỊ MAI
(Giọng vẫn lạnh lùng, không chút nao núng)
Em không muốn gì cả. Chỉ có một việc duy nhất anh cần làm lúc này.

Anh Dũng nhíu mày, vẻ cảnh giác.

CHỊ MAI
(Tiến lại gần, đứng đối diện anh ta, ánh mắt sắc như dao)
Anh chuyển tiền viện phí cho con ngay lập tức.

Anh Dũng bỗng dưng hơi lúng túng.

ANH DŨNG
Tiền thì… thì anh đang lo đây mà. Anh đang…

CHỊ MAI
(Cắt lời anh ta, giọng kiên quyết không cho phép đối đáp)
Ngay lập tức. Toàn bộ số tiền bác sĩ yêu cầu, hơn sáu mươi triệu đồng. Không thiếu một xu.

Anh Dũng bắt đầu tỏ vẻ khó chịu, anh ta vốn không quen bị chị Mai ra lệnh như vậy.

ANH DŨNG
Sao lại ngay lập tức? Anh… anh phải sắp xếp đã chứ. Với lại, em có năm triệu, anh chuyển thêm là đủ rồi còn gì.

Chị Mai nghe đến đó, một tia khinh bỉ thoáng qua trong mắt.

CHỊ MAI
(Cười nhạt)
Năm triệu? Anh nghĩ số tiền đó đủ cho con sống sao? Anh nghĩ em giữ lại năm triệu đó để làm gì? Để mua váy áo cho em à? Đó là toàn bộ số tiền em tích cóp được trong mấy năm qua, để lo cho con khi ốm đau lặt vặt! Còn bây giờ con đang thập tử nhất sinh!

Giọng chị Mai vẫn giữ sự bình tĩnh kỳ lạ, nhưng mỗi lời nói ra đều như mũi kim đâm thẳng vào anh Dũng.

CHỊ MAI
(Tiếp tục, ánh mắt khóa chặt lấy anh ta)
Em lặp lại lần cuối. Chuyển tiền viện phí toàn bộ ngay bây giờ. Nếu không…

Chị Mai dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt anh ta.

CHỊ MAI
(Giọng nói nhỏ lại nhưng chứa đầy uy lực)
…câu chuyện này sẽ không chỉ dừng lại ở bệnh viện này đâu. Anh có hiểu ý em không?

Anh Dũng nhìn vào ánh mắt chị Mai, ánh mắt không còn chút yếu đuối hay cầu xin nào, chỉ còn lại sự lạnh lùng và quyết tâm đáng sợ. Anh ta cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đây không còn là người vợ anh ta quen thuộc, người vợ chỉ biết im lặng chịu đựng. Anh ta biết chị nói thật. Chị đã thay đổi rồi.

Anh Dũng đứng đó, sững sờ, không nói nên lời trước sự đối mặt bất ngờ và yêu cầu cuối cùng của chị Mai. Cuộc đối đầu trực diện đã diễn ra theo một cách anh ta không thể lường trước.

Sau cơn bão táp, căn phòng bệnh dần trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Chị Mai ngồi bên giường Bi, tay nhẹ nhàng vuốt ve trán con. Cuộc đối mặt vừa rồi như rút cạn sức lực của chị, nhưng đồng thời cũng nạp đầy cho chị một loại năng lượng mới – sự bình yên đến từ việc đã đối diện với nỗi sợ hãi và đưa ra quyết định cần thiết. Chị không còn cảm thấy trống rỗng hay tuyệt vọng. Mọi chuyện không còn là gánh nặng chị phải oằn mình gánh chịu một mình nữa. Chị đã nói ra những điều cần nói, đã đòi hỏi những gì con chị xứng đáng được nhận. Dù kết quả thế nào, chị biết mình đã làm tất cả vì Bi.

Bi khẽ cựa mình, rồi lại chìm vào giấc ngủ. Hơi thở đều đều của con như bản nhạc êm dịu nhất xoa dịu tâm hồn chị. Nhìn con, chị không còn nghĩ đến tiền bạc hay những lời dối trá, phản bội. Chị chỉ còn nghĩ đến việc con sẽ khỏe lại, con sẽ cười đùa như trước. Chị nhận ra rằng, trong hành trình đầy gian nan này, điều quan trọng nhất không phải là có một người chồng bên cạnh hay không, mà là sự kiên cường của chính bản thân chị và tình yêu thương vô bờ bến dành cho con. Sóng gió đã qua, hoặc ít nhất, phần dữ dội nhất đã lắng xuống. Chị cúi xuống hôn lên má con, thầm hứa sẽ luôn mạnh mẽ, không chỉ vì Bi, mà còn vì chính mình. Bài học về sự tự chủ và giá trị của bản thân đã được chị học theo cách đau đớn nhất, nhưng cũng hiệu quả nhất. Chị mỉm cười nhẹ nhõm, lần đầu tiên sau rất nhiều ngày tăm tối, một nụ cười chân thành hé nở trên môi chị Mai.”


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang