Căn phòng trọ vỏn vẹn 10 mét vuông nằm sâu trong con ngõ nhỏ. Mùi ẩm mốc bốc lên từ vách tường nứt nẻ hòa lẫn với mùi sữa chua loét, mùi tã lót chưa kịp giặt tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Hương ngồi bó gối ở góc giường cho đứa con mới hơn 1 tháng tuổi đang ngủ chập chờn vì rét và đói. Bụng Hương réo lên ùng ục. Đã hai ngày nay, cô chỉ dám ăn cơm trắng chan nước mắm, nhường chút thịt ít ỏi còn sót lại để nấu cháo loãng lấy nước uống cho có sữa.
Hương cầm chiếc điện thoại, tay run run đăng nhập vào ứng dụng ngân hàng lần thứ n trong ngày. Số dư: 50.000 VNĐ. Cô chết lặng. Mới tuần trước, trong tài khoản này có tròn 300 triệu. Đó là số tiền vợ chồng cô tích cóp suốt 5 năm trời nhịn ăn nhịn mặc, cộng với tiền thai sản cô vừa nhận được. Số tiền ấy là “phao cứu sinh”, là kế hoạch để Hương ở nhà chăm con 6 tháng, là tiền bỉm sữa, tiền tiêm chủng, và là hy vọng để cuối năm nay anh chị đổi sang một căn phòng trọ rộng hơn một chút.
Thẻ ATM và mật khẩu, Thành – chồng cô giữ. Cách đây 1 tuần, Thành bảo về quê có việc gấp, tiện thể rút ít tiền lo đám giỗ đầu cho bố. Hương tin chồng, không mảy may nghi ngờ. Nhưng giờ đây, 300 triệu đã “bốc hơi”. Tiếng xe máy quen thuộc nổ giòn tan ngoài cửa. Thành về. Khác với vẻ khắc khổ mọi ngày, hôm nay Thành bước vào phòng với khuôn mặt đỏ gay vì men rượu, miệng cười toe toét, giọng oang oang: “Vợ ơi! Dậy mà xem này! Tuyệt phẩm! Cả cái xã ấy không nhà nào bằng nhà mình!”
Thành lôi điện thoại ra, gí vào mặt Hương những bức ảnh chụp một ngôi mộ bề thế, ốp đá hoa cương đen bóng, chạm trổ rồng phượng tinh xảo, xung quanh còn có lan can đá, lư hương đồng to vật vã. “Em thấy không? 300 triệu đấy! Đáng đồng tiền bát gạo. Hôm nay khánh thành, cả họ ra trầm trồ, mấy ông chú bác trước hay khinh nhà mình nghèo giờ cứ gọi là tắt đài. Anh mày nở mày nở mặt với thiên hạ!”
Hương nhìn những bức ảnh, rồi nhìn sang chồng, tai cô ù đi. Cô lắp bắp, không tin vào tai mình: “Anh nói cái gì? 300 triệu? Anh lấy hết sạch tiền tiết kiệm và tiền thai sản của em để… xây mộ ư?” Thành vẫn đang say sưa trong chiến thắng, phẩy tay: “Chứ sao! Mồ yên mả đẹp thì con cháu mới có lộc. Bố mẹ mất lâu rồi, giờ mình có tí tiền phải xây cho các cụ cái nhà đàng hoàng. Anh không thể để người ta nói thằng Thành đi phố làm ăn mà để mộ bố mẹ cỏ mọc um tùm được. Sống cái nhà, chết cái mồ, em đàn bà thiển cận biết cái gì”.
Nước mắt Hương trào ra, cô gào lên, tiếng gào xé toạc sự im lặng của căn phòng trọ chật hẹp: “Anh điên rồi! Đó là tiền nuôi con! Con anh mới sinh, nó đang khát sữa kia kìa! Tiền nhà tháng này chưa đóng, tiền bỉm hết sạch, em ăn cơm chan nước lã để cầm hơi. Anh mang 300 triệu về quê xây mộ cho người chết để lấy cái sĩ diện, còn vợ con anh sống sờ sờ ở đây thì anh để chết đói à?”
Thành sững lại, nụ cười tắt ngấm. Bị vợ tạt gáo nước lạnh vào niềm tự hào vừa nhen nhóm, sĩ diện của gã đàn ông gia trưởng nổi lên. Hắn trừng mắt, tát bốp vào mặt Hương. “Câm mồm! Đồ bất hiếu! Tao xây cho bố mẹ tao chứ tao mang cho gái à mà mày gào lên? Tiền hết thì kiếm lại. Mày cứ làm như sắp chết đến nơi không bằng. Đàn bà con gái chỉ biết đến tiền, không biết đến hiếu nghĩa!”
Cú tát khiến Hương ngã dúi dụi xuống giường. Đứa bé giật mình khóc thét lên. Tiếng khóc ngằn ngặt vì đói, vì sợ của con như những nhát dao cứa vào lòng Hương. Cô ôm lấy má, nhìn người chồng mà mình từng đầu ấp tay gối. Anh ta đứng đó, quần áo bảnh bao, bụng no căng rượu thịt, còn mẹ con cô thì nheo nhóc trong cái ổ chuột này.
“Hiếu nghĩa?” Hương cười chua chát, nước mắt giàn giụa. “Hiếu nghĩa là để bố mẹ nằm dưới đất lạnh lẽo chứng kiến cháu nội mình không có sữa uống sao? Hiếu nghĩa là cái bia đá vô tri kia quan trọng hơn mạng sống của vợ con anh sao? Anh nhìn đi! Nhìn con anh đi! Nó gầy rộc đi vì mẹ nó không có gì ăn để có sữa đấy!”
Thành hơi chột dạ khi nhìn thấy đứa con đỏ hỏn đang khóc tím tái, nhưng cái tôi của hắn quá lớn. Hắn hậm hực: “Thôi đừng có văn vở. Tao đi vay tạm bạn bè mấy triệu về cho mẹ con mày tiêu là được chứ gì. Xây cũng xây rồi, mày đừng có mà lằng nhằng”. Nói rồi Thành bỏ ra ngoài, để mặc mẹ con Hương trong căn phòng tối tăm.
Hai ngày sau. Thành không vay được tiền. Bạn bè nhậu nhẹt thì nhiều, nhưng đụng đến tiền thì lặn mất tăm. Số tiền 300 triệu đã biến thành đống đá hoa cương lạnh lẽo ở quê. Trong túi Thành chỉ còn vài trăm nghìn lẻ. Đỉnh điểm là tối hôm đó, chủ trọ xuống thu tiền nhà. Bà chủ trọ nhìn cảnh nheo nhóc, lắc đầu ngao ngán: “Cô chú nợ 2 tháng rồi. Hôm nay không đóng thì mai dọn đi cho tôi nhờ. Tôi cũng cần tiền sống chứ không làm từ thiện mãi được”.
Hương nhìn Thành. Thành cúi gằm mặt, lí nhí xin khất. Nhưng bà chủ trọ kiên quyết không nghe. Đêm đó, con sốt cao. Người thằng bé nóng như hòn than. Hương cuống cuồng giục Thành đưa con đi viện. Thành lục túi, lôi ra tờ 200 nghìn nhàu nát – số tiền cuối cùng còn lại. “Anh… anh chỉ còn từng này. Hay em gọi về ngoại xin tạm…” Thành ấp úng.
Hương nhìn tờ 200 nghìn, rồi nhìn người chồng nhu nhược, hèn kém trước mặt. Sự kiên nhẫn và tình yêu của cô chính thức vụn vỡ. Cô không nói gì, giật lấy tờ tiền, ôm con lao ra khỏi nhà, bắt taxi đến bệnh viện. Suốt đêm đó, Hương ngồi trong bệnh viện ôm con truyền nước. Cô nhìn những người chồng khác chạy đôn chạy đáo lo cho vợ con, rồi nghĩ đến Thành – kẻ đang ngủ say ở nhà trọ hoặc đang mơ về những lời khen ngợi của hàng xóm ở quê.
Sáng hôm sau, Hương trở về phòng trọ. Thành đang ngồi ăn mì tôm, thấy vợ về liền hỏi: “Con đỡ chưa? Đã bảo sốt tí thôi, đi viện tốn tiền”. Hương không trả lời. Cô lẳng lặng lấy cái vali kéo, gom hết quần áo của hai mẹ con. “Em làm cái gì đấy?” Thành hoảng hốt buông bát mì. “Tôi về ngoại”. Hương đáp gọn lỏn, giọng lạnh tanh. “Em điên à? Về ngoại để bố mẹ em cười vào mặt anh à? Em định bôi tro trát trấu vào mặt chồng em đấy phỏng?” Thành quát lên, lại lôi cái “sĩ diện” ra làm lá chắn.
Hương quay lại, nhìn thẳng vào mắt Thành. Ánh mắt cô không còn sự oán trách, chỉ còn sự khinh bỉ tột cùng. “Sĩ diện của anh, anh giữ lấy mà dùng. Anh ôm cái mộ tổ 300 triệu đó mà sống. Còn mẹ con tôi cần cơm ăn, cần áo mặc, cần sự tôn trọng. Tôi thà mang tiếng bỏ chồng còn hơn để con tôi chết đói vì thói khoe khoang của bố nó”.
“Cô… cô dám bước ra khỏi cái nhà này thì đừng bao giờ quay lại!” Thành gầm lên dọa dẫm. Hương cười nhạt: “Anh yên tâm. Có trải thảm đỏ mời tôi cũng không về. Đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau. Còn số tiền 300 triệu kia, coi như tôi bố thí để anh mua cái danh hão với thiên hạ”. Hương bế con, kéo vali bước ra khỏi cửa. Ánh nắng ban mai chiếu rọi vào hai mẹ con, gay gắt nhưng rực rỡ. Cô bước đi thật nhanh, bỏ lại sau lưng căn phòng trọ tăm tối và gã đàn ông đang đứng chết trân giữa nhà.
Thành ngồi thụp xuống giường. Hắn nhìn quanh căn phòng trống hoác, nhìn bát mì tôm đang nở trương phềnh. Hắn mở điện thoại, nhìn lại bức ảnh ngôi mộ tổ hoành tráng. Lần đầu tiên, hắn thấy nó lạnh lẽo và vô nghĩa đến thế. Ở quê, người ta khen hắn hiếu thảo, mộ to đẹp nhất làng. Nhưng ở đây, giữa thủ đô này, hắn chỉ là một gã đàn ông khố rách áo ôm, mất vợ, mất con, mất tất cả chỉ vì một phút “mở mày mở mặt” hão huyền.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




