Chồng lấy cớ đi công tác 1 năm để ʜú ʜí ᴠớɪ ʙồ, ʙỏ ᴍặᴄ ᴠợ ʙầᴜ ᴛự ᴠượᴛ ᴄạɴ, chăm con ốᴍ đᴀᴜ một mình

Hùng bước xuống khỏi chiếc taxi, huýt sáo vang cả một góc phố. Sau hơn một năm biền biệt với lý do “đi giám sát công trình trọng điểm ở miền Nam”, hôm nay anh ta mới chính thức trở về nhà.

Thực ra, chẳng có công trình nào cả. Đó chỉ là cái cớ hoàn hảo để Hùng dọn đến sống chung như vợ chồng với cô bồ nhí nóng bỏng ở một chung cư cao cấp cách nhà chỉ 10km. Hùng vin vào cớ vợ bầu bí xấu xí, lại hay cằn nhằn, rồi con mọn khóc lóc để trốn tránh trách nhiệm. Anh ta nghĩ đơn giản: “Vợ ở nhà có mẹ vợ lo, mình cứ đi hưởng thụ, gửi tiền về là xong nghĩa vụ. Đợi con lớn chút rồi về đóng vai bố hiền.”

Căn nhà vắng lặng đến rợn người. Không có tiếng trẻ con khóc, không có mùi thức ăn thơm phức như mọi khi. Hùng gọi lớn: “Thương ơi! Anh về rồi đây!”. Đáp lại anh chỉ là sự im lặng của bốn bức tường lạnh lẽo.

Hùng khệ nệ xách vali vào phòng ngủ. Căn phòng trống huơ trống hoác. Anh ta mệt mỏi ngả lưng xuống chiếc giường quen thuộc, định bụng ngủ một giấc rồi chiều vợ về sẽ tạo bất ngờ. Nhưng vừa đặt đầu xuống, Hùng cảm thấy cộm cứng dưới gáy.

Anh cau mày, lật chiếc gối lên. Giây phút ấy, Hùng chết đứng. Máu trong người như đông cứng lại, sống lưng lạnh toát. Dưới gối không phải là tiền, cũng chẳng phải thư tình. Đó là một chiếc USB nhỏ màu đen, một xấp ảnh dày cộp và một tờ giấy A4 được kẹp trang trọng.

Bàn tay Hùng run rẩy cầm xấp ảnh lên. Từng tấm, từng tấm một như những cái tát trời giáng vào mặt anh. Ảnh anh ôm eo nhân tình đi siêu thị. Ảnh anh hôn cô ta ở bể bơi. Ảnh anh đưa cô ta đi khám thai… Tất cả đều sắc nét, ghi rõ ngày giờ địa phương. Hóa ra, suốt một năm qua, từng đường đi nước bước của anh đều nằm trong tầm ngắm của Thương.

Hùng vội vã cắm chiếc USB vào laptop đang để trên bàn trang điểm. Một đoạn ghi âm vang lên. Đó là giọng nói của chính anh và cô bồ nhí đang bàn tính mưu mô: “Anh cứ lừa con vợ ở nhà là đi công tác, nó tin sái cổ. Đợi em đẻ xong, anh tìm cách bán quách cái nhà đó đi, chia cho nó ít tiền rồi mình cao chạy xa bay…”

Hùng ngã phịch xuống ghế, mồ hôi vã ra như tắm. Thì ra, Thương đã biết tất cả. Cô im lặng, nhẫn nhịn chịu đựng cảnh chồng hờ hững, nuôi con một mình không phải vì cô ngu ngốc, mà cô đang chờ đợi một thời cơ.

Mắt Hùng đảo xuống tờ giấy A4 còn lại trên giường. Đó là Đơn Xin Ly Hôn đã có sẵn chữ ký của Thương. Nhưng điều khiến Hùng kinh hoàng nhất là tờ giấy ghi chú màu vàng dán ngay bên cạnh, nét chữ của Thương mạnh mẽ và dứt khoát:

“Gửi Hùng, Khi anh đọc được những dòng này, mẹ con tôi đang ở bệnh viện. Con sốt cao co giật suốt đêm qua, tôi gọi cho anh 50 cuộc nhưng anh bận tắt máy để vui vẻ bên nhân tình. Tôi đã để lại cho anh món quà cuối cùng. Anh còn nhớ 1 năm trước, anh say rượu và ký vào giấy tờ chuyển nhượng tài sản để ‘trốn thuế’ theo lời khuyên của luật sư riêng (là bạn thân tôi cài vào) không? Chúc mừng anh, căn nhà này và toàn bộ cổ phần công ty hiện tại đều đứng tên tôi và con. Anh đã vi phạm luật hôn nhân gia đình, lại còn có âm mưu tẩu tán tài sản (tôi đã ghi âm). Ra tòa, với đống bằng chứng ngoại tình này, anh sẽ ra đi tay trắng đúng nghĩa. Đừng tìm mẹ con tôi. Hãy dành thời gian mà lo cho cô bồ và đứa con trong bụng cô ta, nghe nói cô ta cũng đang cặp kè với sếp của anh đấy. Tạm biệt!”

Hùng điếng người, vò nát tờ giấy trong tay. Anh ta nhớ lại, đúng là mấy tháng trước, có ký một xấp giấy tờ ủy quyền toàn phần và sang tên tài sản cho vợ vì tin lời gã bạn luật sư (vốn là người quen của Thương) rằng công ty đang bị thanh tra, cần tẩu tán tài sản tạm thời sang vợ để an toàn. Anh ta đã ký mà không hề đọc kỹ, vì lúc đó đang bận nhắn tin cho bồ.

Chiếc điện thoại của Hùng rung lên bần bật. Là tin nhắn từ ngân hàng. Tài khoản chung của hai vợ chồng vừa bị rút sạch, chuyển sang tài khoản tiết kiệm mang tên con trai, với người giám hộ là Thương.

Hùng lao ra khỏi nhà, chạy như điên đến bệnh viện. Nhưng khi đến nơi, anh chỉ thấy cô y tá trực buồng bệnh lạnh lùng thông báo: “Chị Thương đã làm thủ tục chuyển viện cho cháu lên tuyến trên từ nãy rồi. Chị ấy dặn nếu có người đàn ông tên Hùng đến tìm thì nhắn là: Đừng làm phiền cuộc sống mới của mẹ con cô ấy.”. Hùng đứng chôn chân giữa hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Anh ta quỵ xuống, ôm đầu gào lên trong tuyệt vọng.

Chỉ vì thói trăng hoa, ích kỷ, anh ta đã đánh đổi cả một gia đình hạnh phúc, một người vợ tào khang và đứa con thơ dại. Giờ đây, nhà mất, tiền hết, danh dự cũng chẳng còn. Anh ta trở thành kẻ trắng tay, cô độc giữa thành phố đông đúc này.

Trong khi đó, trên chiếc xe cứu thương đang lao đi, Thương ôm chặt đứa con trai đang ngủ say sau cơn sốt. Cô nhìn ra cửa sổ, trời sau cơn mưa bắt đầu hửng nắng. Nỗi đau bị phản bội đã được cô nén chặt thành sức mạnh để bảo vệ tương lai cho con. Cuộc chiến này cô đã thắng, một chiến thắng đầy nước mắt nhưng xứng đáng. Từ nay, cuộc đời của mẹ con cô sẽ sang một trang mới, bình yên và không còn bóng dáng của kẻ bội bạc kia.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang