Tôi chết lặng người khi vô tình đọc được tin nhắn trên điện thoại của chồng. “Mẹ nhận được tiền rồi. 4 tỷ này mẹ sẽ gửi tiết kiệm đứng tên mẹ, con cứ yên tâm. Con vợ con nó tiêu hoang lắm, đừng để nó biết, sau này lỡ có chuyện gì còn có vốn mà làm lại.”. Tin nhắn đến từ “Mẹ Yêu”. Tay tôi run lẩy bẩy, suýt đánh rơi chiếc điện thoại xuống sàn nhà. Hóa ra, mảnh đất chung của hai vợ chồng vừa bán được tuần trước, Hoàng – chồng tôi – đã lén lút chuyển hết 4 tỷ cho mẹ anh giữ, trong khi về nhà vẫn than thở với tôi là khách mua chưa chuyển tiền, giục tôi đi vay mượn bên ngoại để lo việc kinh doanh.
Cơn giận bùng lên như ngọn lửa dữ dội. Tôi muốn lao ngay ra phòng khách, ném chiếc điện thoại vào mặt gã chồng tệ bạc và bà mẹ chồng luôn bằng mặt không bằng lòng kia. Nhưng lý trí của một người đàn bà 30 tuổi đã giữ chân tôi lại. Nếu tôi làm ầm ĩ lúc này, tôi sẽ mất tất cả. Hoàng sẽ chối bay chối biến, mẹ chồng sẽ lu loa rằng tôi tham tiền, hỗn láo. Số tiền đó đứng tên bà, về lý, tôi hoàn toàn bất lợi. Và quan trọng hơn, cuộc hôn nhân này sẽ chấm dứt trong sự thua thiệt của tôi.
Tôi hít sâu, xóa tin nhắn thông báo hiển thị trên màn hình khóa, đặt điện thoại về chỗ cũ và bước vào phòng tắm, xả nước lạnh lên mặt. Tôi cần một kế hoạch. Không phải đánh ghen, không phải cãi vã. Tôi sẽ đánh vào điểm yếu lớn nhất của con người: Sự áy náy và nỗi sợ cô đơn.
Từ hôm đó, tôi đóng vai một người vợ, người con dâu hiền thục đến mức hoàn hảo. Tôi không hề đả động một lời nào đến số tiền bán đất, mặc cho Hoàng viện đủ lý do trì hoãn. Tôi chỉ làm đúng một việc, đều đặn mỗi ngày, suốt 6 tháng trời. Đó là mỗi tối, đúng 8 giờ, tôi đều chuẩn bị một chậu nước ngâm chân thảo dược, tự tay bưng lên phòng và ngồi xuống bóp chân cho mẹ chồng.
Ngày đầu tiên, bà Phượng – mẹ chồng tôi – giật mình thon thót, nhìn tôi đầy nghi ngờ: “Cô làm cái trò gì thế? Nay mặt trời mọc đằng Tây à?”. Tôi mỉm cười, giọng nhẹ nhàng nhưng đượm buồn: “Dạo này trở trời, con thấy mẹ đi lại hay nhăn mặt vì đau khớp. Con nghe thầy thuốc bảo ngâm chân thảo dược tốt lắm. Mẹ để con làm, vợ chồng con bận rộn tối ngày, chẳng mấy khi chăm sóc được mẹ.”
Bà Phượng im lặng, để mặc tôi xoa bóp đôi bàn chân chai sạn. Những ngày đầu, không khí gượng gạo vô cùng. Nhưng tôi kiên trì. Tôi không chỉ xoa bóp, tôi bắt đầu tâm sự. Những câu chuyện tôi kể không phải là chuyện tiền bạc, mà là chuyện… sinh lão bệnh tử: “Hôm nay ở cơ quan con, mẹ cái chị đồng nghiệp mất đột ngột quá mẹ ạ. Bà ấy sống một mình, có tiền đấy mà con cái ở xa, lúc đột quỵ không ai hay. Nghĩ mà thương. Con bảo với anh Hoàng rồi, sau này dù có thế nào cũng không để mẹ ở một mình. Tiền bạc kiếm bao nhiêu cũng được, nhưng mẹ thì chỉ có một thôi.”
Ngày qua ngày, những giọt nước ấm và lời thủ thỉ của tôi như mưa dầm thấm lâu. Tôi thấy ánh mắt bà nhìn tôi dịu đi. Bà bắt đầu kể cho tôi nghe chuyện ngày xưa vất vả nuôi Hoàng thế nào, chuyện bố chồng mất sớm ra sao. Trong khi đó, Hoàng thì sao? Có 4 tỷ gửi mẹ, anh ta ỷ lại, chểnh mảng việc nhà, đi sớm về khuya nhậu nhẹt. Mỗi lần về nhà thấy tôi đang bóp chân cho mẹ, anh chỉ cười khẩy: “Em rảnh nhỉ, vẽ chuyện.” rồi lên phòng ngủ.
Sự tương phản ấy càng ngày càng rõ rệt. Một bên là đứa con trai có tiền nhưng vô tâm, coi mẹ như cái két sắt giữ của. Một bên là đứa con dâu bị coi là “người dưng” nhưng lại ân cần chăm sóc từng giấc ngủ, miếng ăn, lo sợ sức khỏe của bà suy giảm. Đỉnh điểm là tháng thứ 5, bà Phượng bị ốm một trận nặng phải nằm viện một tuần. Hoàng chỉ đảo qua được 15 phút rồi kêu bận đi tiếp khách. Một mình tôi túc trực ngày đêm, đổ bô, lau người, bón từng thìa cháo.
Đêm hôm ấy, trong phòng bệnh, bà Phượng nắm tay tôi, giọng run run: “Con vất vả vì mẹ quá. Thằng Hoàng… nó tệ thật.” Tôi vỗ nhẹ tay bà, rơm rớm nước mắt (lần này là xúc động thật): “Vợ chồng là nghĩa trăm năm, mẹ là mẹ của anh ấy thì cũng là mẹ của con. Con chỉ sợ mình không đủ kinh tế để lo cho mẹ điều kiện tốt nhất thôi, chứ công sức thì con không tiếc gì cả.”
Bà Phượng quay mặt đi, lén lau giọt nước mắt lăn dài trên má. Tôi biết, “bức tường thành” trong lòng bà đã sụp đổ. Bà nhận ra ai mới là người sẽ cầm tay bà đi hết đoạn đường đời còn lại. Tiền 4 tỷ kia, nếu bà chết đi, thằng con trai cũng sẽ mang đi cung phụng cho những cuộc chơi, còn người thực sự thương bà, bà lại đang đề phòng.
Tròn 6 tháng kể từ ngày “quỹ đen” được tẩu tán. Tối chủ nhật, sau bữa cơm, khi tôi đang dọn dẹp dưới bếp thì bà Phượng gọi cả hai vợ chồng ra phòng khách. Gương mặt bà nghiêm nghị lạ thường. Hoàng đang cầm tăm xỉa răng, vẻ mặt nhơn nhơn: “Có chuyện gì thế mẹ? Con đang vội đi cafe với đối tác.”
Bà Phượng đặt lên bàn một cuốn sổ tiết kiệm. Con số 4 tỷ đồng cùng tên chủ sở hữu là bà đập vào mắt Hoàng khiến anh ta sáng rỡ, nhưng ngay lập tức chột dạ nhìn sang tôi: “Mẹ gọi hai đứa ra để nói chuyện này. Cuốn sổ 4 tỷ này là tiền thằng Hoàng đưa mẹ giữ hộ nửa năm trước.”
Tôi giả vờ há hốc mồm kinh ngạc: “Anh Hoàng… anh bán đất rồi sao? Sao anh bảo…” Hoàng ấp úng, mặt đỏ bừng: “À… ừ thì… anh sợ em tiêu hoang nên gửi mẹ…” Bà Phượng giơ tay ngắt lời con trai. Bà cầm cuốn sổ lên, không đưa cho Hoàng, mà dúi thẳng vào tay tôi: “Cầm lấy đi con.” Cả tôi và Hoàng đều sững sờ. Hoàng hét lên: “Mẹ! Mẹ làm cái gì thế? Tiền của con mà!”
Bà Phượng quay sang nhìn con trai, ánh mắt thất vọng và nghiêm khắc chưa từng thấy: “Tiền của anh, nhưng công sức vun vén cái nhà này là của vợ anh. Nửa năm qua, tôi giữ tiền cho anh, tôi mới nhận ra ai là người thực sự quan tâm đến cái mạng già này. Anh đưa tiền cho tôi rồi anh đi biền biệt, lúc tôi ốm đau sống chết chỉ có vợ anh lo. Anh sợ nó tiêu hoang? Tôi thấy nó còn biết lo xa, biết tiết kiệm hơn anh gấp vạn lần.”
Bà quay sang tôi, giọng dịu hẳn xuống: “Mẹ giao số tiền này cho con. Mẹ tin con biết cách dùng nó để lo cho gia đình và lo cho tương lai của cái nhà này. Còn thằng Hoàng, từ nay muốn làm gì, phải hỏi ý kiến vợ. Mẹ già rồi, mẹ chỉ cần tình cảm, không cần ôm đống tiền này xuống lỗ.”
Hoàng đứng chôn chân, không nói được lời nào. Sự toan tính ích kỷ của anh ta đã bị chính người mẹ mà anh ta tin tưởng nhất đánh bại. Tôi cầm cuốn sổ tiết kiệm nặng trịch trên tay, nhìn người mẹ chồng tóc đã bạc trắng. Tôi biết mình đã thắng, không phải thắng vì tiền, mà thắng vì tôi đã đánh cược đúng vào lương tâm con người.
Tôi nắm tay bà, mỉm cười: “Con cảm ơn mẹ. Mẹ yên tâm, số tiền này con sẽ dùng để mua một căn nhà rộng hơn, có phòng riêng ở tầng 1 để mẹ đỡ phải leo cầu thang đau chân“. Hoàng cúi gằm mặt. Anh ta hiểu rằng, trong ngôi nhà này, quyền lực đã chính thức đổi chiều.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




