Chồng dẫn ʙồ ᴍᴀɴɢ ʙầᴜ ᴠề éᴘ ᴠợ ɴʜườɴɢ ᴘʜòɴɢ ɴɢủ còn ʙắᴛ vợ hầm canh gà bồi bồ để sɪɴʜ ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ cho khỏe mạnh

Tiếng chìa khóa lạch cạch tra vào ổ, cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra. Lan đang lúi húi dọn cơm tối, ngẩng lên thì chết lặng. Hùng – chồng cô – không về một mình. Bên cạnh anh là một cô gái trẻ măng, bụng đã lùm lùm sau chiếc váy lụa bó sát, khuôn mặt trát phấn dày cộp nhưng vẫn toát lên vẻ lả lơi, đắc thắng. Chưa để Lan kịp mở miệng, Hùng đã quăng chiếc vali của cô bồ xuống giữa nhà, giọng lạnh băng: – Từ hôm nay Vy sẽ dọn về đây ở. Cô dọn đồ sang phòng cho khách ngủ đi, nhường phòng master lại cho cô ấy.

Lan đánh rơi chiếc muôi múc canh xuống sàn, tiếng kim loại va chạm chói tai. – Anh nói cái gì? Đây là nhà của chúng ta… – “Nhà tôi mua”! – Hùng gắt lên, cắt ngang lời vợ. – Cô lấy tôi 5 năm không đẻ được mụn con, giờ Vy đang mang thai quý tử cho dòng họ này. Cô biết điều thì im lặng mà sống, không thì cuốn xéo. À, từ mai nhớ hầm canh gà ác hạt sen cho Vy tẩm bổ. Mẹ tôi dặn phải chăm sóc thằng cháu đích tôn cho kỹ.

Vy nép vào vai Hùng, liếc nhìn Lan bằng nửa con mắt, cười nhếch mép: – “Chị chịu khó nhé, em nghén ngẩm mệt lắm, chỉ ăn được canh chị nấu thôi”.

Lan siết chặt nắm tay, móng tay bấm vào da thịt đau nhói. Cô nhìn người chồng đã từng thề non hẹn biển, giờ đây hiện nguyên hình là kẻ bội bạc, tàn nhẫn đến tận cùng. Nhưng thay vì gào khóc hay xông vào đánh ghen, Lan hít một hơi thật sâu. Ánh mắt cô lóe lên một tia lạnh lẽo mà Hùng, trong cơn say men chiến thắng vì sắp có con trai, không hề nhận ra.

– “Được, tôi sẽ nấu”. – Lan đáp gọn lỏn, rồi lẳng lặng vào phòng thu dọn quần áo.

Hai ngày trôi qua trong địa ngục trần gian. Mỗi sáng, Lan phải dậy từ 5 giờ, đi chợ chọn gà ác tươi ngon nhất, hầm với thuốc bắc và hạt sen suốt 3 tiếng đồng hồ. Mùi thuốc bắc nồng nặc ám vào tóc, vào quần áo cô. Hùng thì nâng niu Vy như trứng mỏng, còn Vy thì được đà lấn tới, hễ Lan bưng bát canh lên là ả lại hoạnh họe: – “Mặn quá, chị định hại thận con trai anh Hùng à”? – “Sao hôm nay gà dai thế? Chị không muốn em ăn đúng không”?

Hùng nghe bồ mách lẻo lại quay sang chửi mắng Lan thậm tệ. Lan vẫn nhẫn nhịn, cúi đầu nhận lỗi, rồi lẳng lặng bưng bát canh đi hâm lại. Sự cam chịu của Lan khiến Hùng và Vy chủ quan, cho rằng cô là đan bà nhu nhược, vì sợ bị đuổi ra đường mà phải cắn răng chịu đựng. Nhưng chúng không biết rằng, mỗi lần Lan cúi đầu là một lần cô đang che giấu nụ cười khẩy đầy toan tính.

Đến ngày thứ ba. Hùng đi nhậu về say khướt, miệng lảm nhảm về “thằng cu nối dõi”. Vy dìu Hùng vào phòng, không quên liếc nhìn két sắt âm tường ở góc phòng ngủ – nơi Vy từng nghe Lan bảo Hùng cất giữ 30 cây vàng tiết kiệm của hai vợ chồng ở đó.

Lan đang lau dọn ở phòng khách, tai vẫn nghe ngóng động tĩnh. Cửa phòng ngủ khép hờ. – “Anh yêu”… – Giọng Vy ngọt xớt, lả lơi. – “Sau này sinh con xong, mình cần tiền lo cho con học trường quốc tế, rồi mua nhà riêng nữa. Anh yêu thương mẹ con em thì cho em biết mật khẩu két đi, để em còn an tâm dưỡng thai”. Hùng đang say, lý trí mụ mị, lại nghe tiếng “con trai”, “dưỡng thai” thì sướng rơn người. Hắn lè nhè: – “Của em… của con hết… Mật khẩu là ngày cưới của thằng Hùng này… 120518… Mở ra mà đếm.”..

Lan đứng ngoài cửa, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. “Cắn câu rồi.” Nửa đêm. Cả căn nhà chìm trong tĩnh lặng. Vy rón rén ngồi dậy. Thấy Hùng ngáy như sấm, ả ta rón rén tiến lại gần két sắt. Ngón tay run run bấm dãy số: 1-2-0-5-1-8. “Tít”. Két mở ra. Ánh vàng từ những miếng SJC lấp lánh khiến mắt ả sáng rực lên. Vy vội vã vơ vét toàn bộ số vàng nhét vào chiếc túi xách du lịch đã chuẩn bị sẵn dưới gầm giường.

Xong xuôi, ả nhìn gã chồng hờ đang ngủ say, nhổ bọt khinh bỉ: “Đồ ngu, bà mày ôm tiền đi đây, ở đấy mà mơ con trai.” Vy xách túi rón rén bước ra cửa phòng. Cánh cửa vừa mở, ả định lẻn ra hành lang để chuồn khỏi nhà.

“Bụp!”

Đèn phòng khách vụt sáng trưng. Vy giật bắn mình, suýt đánh rơi túi vàng. Trước mặt ả, Lan đang ngồi ung dung trên ghế sofa, bên cạnh là bố mẹ chồng của Lan – những người vừa được cô gọi sang lúc tối muộn với lý do “có chuyện sinh tử liên quan đến cháu đích tôn”.

– “Cô… cô làm cái gì thế”? – Vy lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu. Tiếng ồn ào làm Hùng tỉnh giấc, lảo đảo chạy ra: – “Cái gì mà ầm ĩ thế… Ơ bố mẹ”?

Lan đứng dậy, giọng đanh thép vang lên, khác hẳn vẻ nhẫn nhịn thường ngày: – “Bố mẹ, anh Hùng, mời mọi người xem kịch hay. Đêm hôm khuya khoắt, “con dâu quý” của bố mẹ định mang 30 cây vàng đi dưỡng thai ở đâu thế này”? Hùng bừng tỉnh, nhìn túi vàng trên tay Vy, rồi nhìn cái két sắt mở toang trong phòng. – Vy… em làm cái gì vậy?

Vy tái mặt, vội vàng chối bay chối biến: – Em… em thấy trộm! Em định mang vàng đi cất giùm anh! Lan cười lớn, ném toẹt một xấp giấy tờ xuống mặt bàn kính: – Trộm? Thế cái này là gì? Hùng cầm tờ giấy lên. Đó là hồ sơ bệnh án khám thai. Tên bệnh nhân là Trần Thị Vy, nhưng ngày dự sinh lại lệch hẳn so với những gì Vy nói.

– Cái thai trong bụng cô ta đã hơn 4 tháng rồi, anh Hùng ạ. – Lan gằn từng chữ. – Hai người mới qua lại được hơn 2 tháng. Anh tính xem, anh là bố đứa bé, hay là kẻ “đổ vỏ” vĩ đại nhất năm? À quên, tôi còn điều tra được, cô ta là một con nợ cờ bạc bị xã hội đen truy đuổi, chuyên đi lừa tình mấy gã khát con trai như anh để trộm tài sản rồi cao chạy xa bay.

Hùng đọc xong tờ giấy, tay run bần bật. Mặt hắn đỏ gay gắt, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. Hắn quay sang nhìn Vy, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống. – Mày… mày lừa tao? Con tao đâu? Vy biết không thể chối cãi, liền thay đổi thái độ, quỳ sụp xuống van xin: – Anh ơi, em trót dại… Em bị ép nợ… Nhưng em yêu anh thật lòng…

– Câm mồm! – Hùng gầm lên, lao vào tát Vy một cú trời giáng khiến ả ngã dúi dụi. – Mày dám lừa tao! Mày dám cắm sừng tao! Cút! Cút ngay khỏi nhà tao! Mẹ chồng Lan, người vốn dĩ cũng mong cháu trai mà mắt nhắm mắt mở cho con trai ngoại tình, giờ đây ôm ngực thở dốc vì sốc. Bà chỉ tay vào mặt Vy: – Đồ lừa đảo! Gọi công an! Gọi công an gô cổ nó lại!

Vy thấy tình thế nguy cấp, vội vứt lại túi vàng, vùng chạy ra cửa thoát thân trong bộ dạng nhếch nhác, thảm hại, không còn chút kiêu ngạo nào của kẻ “chiếm phòng” ba ngày trước. Trong phòng khách, không khí nặng nề bao trùm. Hùng ngồi phịch xuống ghế, ôm đầu ê chề. Hắn vừa mất thể diện với bố mẹ, vừa bị một cú lừa đau đớn, lại vừa nhận ra mình đã tàn nhẫn với vợ thế nào.

Hùng ngước mắt nhìn Lan, giọng lí nhí: – Lan à… anh xin lỗi. Anh ngu quá. May mà có em… Em tha thứ cho anh, vợ chồng mình làm lại từ đầu… Lan nhìn Hùng, ánh mắt không còn chút tình nghĩa. Cô đẩy tờ đơn ly hôn đã ký sẵn về phía hắn.

– Không có làm lại gì hết. Ba ngày qua tôi nhẫn nhịn nấu canh, nhường phòng, không phải vì tôi sợ anh, mà là để tôi thu thập đủ bằng chứng cho anh thấy bộ mặt thật của cô ta, và cũng để tôi dứt khoát được chút tình cảm cuối cùng còn sót lại với anh.

Lan đứng dậy, kéo chiếc vali của mình đã chuẩn bị sẵn từ trong góc: – 30 cây vàng đó là tài sản chung, tòa sẽ chia đôi. Còn căn nhà này, anh giữ lấy mà “thờ” cái sĩ diện hão của anh. Tôi đi đây.

Lan bước ra khỏi cửa, để lại sau lưng người chồng đang gục đầu hối hận và bố mẹ chồng đang bàng hoàng ngơ ngác. Gió đêm lạnh buốt, nhưng lòng Lan lại thấy nhẹ bẫng và ấm áp lạ thường. Cô tự do rồi.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang