Hà Nội những ngày đông buốt giá, nhưng cái lạnh ngoài trời chẳng thấm vào đâu so với sự băng giá trong lòng tôi lúc này. Tôi nhìn tờ giấy ly hôn đặt trên bàn, ký ức 6 năm qua như một thước phim quay chậm, tua lại từng khoảnh khắc từ hạnh phúc đến bi ai tột cùng.
Tôi và Tuấn đều là dân tỉnh lẻ, hai bàn tay trắng lên thành phố lập nghiệp. 8 năm thanh xuân, tôi từng cô độc đến mức ốm nằm liệt giường cũng chỉ biết tự nấu cháo, tự mua thuốc. Thế nên khi Tuấn bước vào đời tôi, mang theo sự ấm áp của những buổi trà chanh vỉa hè, những bát phở nóng hổi đêm khuya, tôi đã ngỡ mình tìm được bến đỗ bình yên nhất.
Ngày ấy, tôi sốt xuất huyết phải nhập viện, Tuấn xin nghỉ việc cả tuần, túc trực bên giường bệnh, bón từng thìa cháo, lau từng giọt mồ hôi. Khoảnh khắc ấy, tôi đã thề với lòng: “Cuộc đời này, sướng khổ gì cũng phải là người đàn ông này.”. Đám cưới diễn ra giản dị nhưng ấm cúng. Chúng tôi gom góp từng đồng, vun vén cho tổ ấm nhỏ. Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, tin dữ ập đến: chúng tôi khó có con.
Hành trình tìm con là chuỗi ngày đẫm nước mắt và tiền bạc. Số tiền tích cóp cứ thế đội nón ra đi theo những đơn thuốc, những lần chọc hút, chuyển phôi. Tuấn dần thay đổi. Từ một người chồng ân cần, anh trở nên cáu bẳn, cộc cằn. – “Cô chỉ biết vẽ chuyện! Tiền không có mà cứ đâm đầu vào mấy cái vô vọng. Đẻ không được thì thôi!” – Tuấn gắt gỏng ném cái ví rỗng xuống bàn.
Tôi nuốt nước mắt vào trong, tự nhủ chồng áp lực cơm áo gạo tiền nên mới thế. Tôi vẫn kiên trì, chắt chiu từng đồng lương ít ỏi để tiếp tục nuôi hy vọng. Và rồi, ông trời cũng thương, tôi có thai. Cầm que thử hai vạch, tay tôi run rẩy, nước mắt giàn giụa vì hạnh phúc. Tôi ngỡ Tuấn sẽ ôm chầm lấy tôi, sẽ khóc cười như bao người cha khác. Nhưng không, anh chỉ buông một câu lạnh nhạt: – “Có rồi à? Thế thì bớt phiền đi. Từ giờ tiền ai nấy tiêu, tôi không gánh nợ cho cô nữa đâu.”
Suốt 9 tháng thai kỳ, tôi lủi thủi một mình. Thèm bát bún riêu cũng tự xách xe đi mua, đau lưng mỏi gối tự đấm bóp. Tuấn đi sớm về khuya, về đến nhà là dán mắt vào điện thoại hoặc ngủ, mặc kệ vợ bầu bì nặng nhọc. Đỉnh điểm của sự tàn nhẫn là ngày tôi đi sinh. Tôi đau bụng dữ dội, bác sĩ chỉ định mổ gấp vì thai to, ngôi ngược. Y tá gọi người nhà vào đóng viện phí tạm ứng. Tuấn đứng ngoài hành lang, mặt lạnh tanh nói vọng vào: – “Lúc trước chạy chữa cô tiêu hết tiền rồi. Giờ tôi đào đâu ra? Muốn mổ thì tự bỏ tiền túi, không thì gọi điện vay bạn bè cô ấy.”
Nằm trên băng ca, cơn đau xé nát cơ thể cũng không bằng nỗi đau trong tim. Người chồng tôi từng muốn gắn bó cả đời, giờ đây sẵn sàng mặc cả mạng sống của vợ con vì vài triệu bạc. Cuối cùng, tôi phải gọi điện vay nóng cô bạn thân để kịp ca mổ. Con chào đời khỏe mạnh, nhưng trái tim tôi thì đã chết lâm sàng. Những ngày ở cữ là địa ngục. Vết mổ đau nhức, con quấy khóc, tôi một tay ôm con, một tay làm việc nhà. Tuấn đi làm về thấy cơm chưa nấu là đá thúng đụng nia, nhiếc móc tôi lười biếng, ăn bám.
Đêm hôm ấy, con sốt cao, quấy khóc ngằn ngặt. Tôi bế con dỗ dành, đi ra phía ban công cho thoáng thì thấy Tuấn đang đứng hút thuốc. Anh đang nói chuyện điện thoại với mẹ ở quê, giọng điệu hân hoan khác hẳn vẻ cau có thường ngày. – “Mẹ yên tâm! Con gom đủ rồi, 800 triệu. Mai con chuyển khoản ngay cho mẹ khởi công. Mẹ cứ xây cái nhà to nhất xóm cho con, phải hơn đứt cái nhà lão Ba khoe khoang kia. Để họ biết thằng Tuấn này không phải dạng vừa.”
Tôi chết lặng. Chân tôi như bị đóng đinh xuống sàn. – “Vợ con á? Ôi dào, nó biết làm sao được! Con kêu hết tiền, nó phải tự đi vay tiền đẻ đấy chứ. Tiền này là quỹ đen con tích cóp với đầu tư riêng mấy năm nay, ngu gì đưa cho nó tiêu hoang. Mẹ cứ nhận tiền, việc nhà cửa mẹ đứng tên hết cho con.”
Từng lời của Tuấn như hàng ngàn mũi kim tẩm độc đâm vào tim tôi. Hóa ra, trong lúc tôi chắt chiu từng đồng đi chợ, vay mượn để giành giật sự sống cho con, thì anh ta – người đầu ấp tay gối – lại ôm khư khư 800 triệu để thỏa mãn cái sĩ diện hão huyền. Anh ta thà để vợ con khổ sở, nhục nhã, chứ không chịu bỏ ra một xu.
Sự uất hận dâng trào, nhưng thay vì lao ra gào thét, tôi bỗng trở nên bình tĩnh đến lạ lùng. Tôi lẳng lặng bế con về phòng, dỗ bé ngủ. Đợi đến 2 giờ sáng, khi tiếng ngáy của Tuấn vang lên đều đều, tôi rón rén cầm lấy điện thoại của anh. Mật khẩu điện thoại tôi đã lén nhìn thấy từ lâu nhưng chưa bao giờ đụng vào vì tôn trọng anh. Nhưng đêm nay, sự tôn trọng đó đã chết.
Tôi mở ứng dụng ngân hàng. Con số 800 triệu đồng hiện ra rõ mồn một. Lịch sử giao dịch cho thấy anh ta nhận lương, nhận hoa hồng đều đặn nhưng luôn chuyển sang một tài khoản tiết kiệm online bí mật.
Tôi hít một hơi sâu, thực hiện thao tác chuyển khoản. Không phải chuyển cho tôi, mà tôi chuyển thẳng 800 triệu đó vào tài khoản tiết kiệm đứng tên con trai tôi, kỳ hạn 18 tháng không được rút trước hạn, người giám hộ là tôi. Nội dung chuyển khoản tôi ghi rõ: “Bố Tuấn đóng góp tiền nuôi con trai 18 năm tới” và chụp lại màn hình làm bằng chứng.
Xong xuôi, tôi vào phần ghi âm cuộc gọi tự động trên máy anh (Tuấn có thói quen cài ghi âm tất cả cuộc gọi vì tính chất công việc). Tôi tìm thấy file ghi âm cuộc gọi lúc nãy với mẹ chồng. Tôi gửi file đó vào nhóm chat Zalo của gia đình chồng – nơi có đầy đủ cô dì chú bác, kể cả “cậu Ba” mà anh ta muốn kèn cựa. 5 giờ sáng, tôi thu dọn quần áo của hai mẹ con, để lại tờ đơn ly hôn đã ký sẵn cùng tờ giấy nhắn trên bàn:
“Anh Tuấn, Em đã giúp anh thực hiện nghĩa vụ của một người cha. 800 triệu này em chuyển sang sổ tiết kiệm cho con, coi như tiền cấp dưỡng một lần sau khi ly hôn. Anh khỏi lo xây nhà to nhất xóm nữa nhé, vì cả họ đã biết số tiền đó anh định dùng để xây cái sĩ diện trên nỗi đau của vợ con rồi. Tạm biệt, người dưng!”
Tôi bế con ra khỏi nhà khi trời còn chưa sáng hẳn.
Trưa hôm đó, điện thoại tôi réo liên hồi từ số của Tuấn và mẹ chồng, nhưng tôi đã chặn tất cả. Nghe cô bạn thân kể lại, Tuấn phát điên khi thấy tài khoản trống rỗng. Mẹ chồng thì xấu hổ không dám ra đường vì cả họ xì xào chuyện con trai bà ta tàn nhẫn với vợ con, kiệt sỉ đến mức vợ đi đẻ phải vay tiền trong khi mình ôm đống của cải. Cái “nhà to nhất xóm” giờ chỉ còn là một giấc mơ dang dở và là trò cười cho thiên hạ.
Tôi nhìn con trai đang ngủ say trong lòng, mỉm cười nhẹ nhõm. Cuộc đời phía trước sẽ còn nhiều vất vả với một bà mẹ đơn thân, nhưng ít nhất, tôi đã trút bỏ được gánh nặng mang tên “người chồng tệ bạc”. Từ nay, tôi sống vì con và vì chính mình.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




