Tôi là Hà, 34 tuổi, nhân viên kế toán cho một công ty xây dựng ở quận Bình Thạnh. Tôi và chồng – Tuấn, 38 tuổi – cưới nhau đã tám năm, có một con trai năm tuổi tên Minh. Bên ngoài, gia đình tôi yên ổn đến mức ai cũng ghen tị. Nhưng bốn năm gần đây, tôi bắt đầu sống chung với những cuộc gọi khuya, những tin nhắn vội xóa và mùi nước hoa lạ trên áo chồng.
Ban đầu tôi tự trấn an: “Đàn ông làm ăn, giao tiếp nhiều, tránh sao được.” Nhưng sự lặp lại đều đặn của những dấu hiệu ấy khiến tôi không thể làm ngơ. Tuấn thường về muộn với lý do họp, cuối tuần bận công tác, điện thoại thì luôn để úp màn hình. Có lần, Minh sốt cao, tôi gọi cho chồng hơn mười cuộc không bắt máy. Nửa đêm anh về, mùi nước hoa nồng nặc. Tôi hỏi, anh chỉ nói gọn lỏn: “Đối tác nữ, ôm xã giao.”
Tôi không còn tin vào những lời giải thích ấy. Tôi lặng lẽ kiểm tra sao kê, phát hiện những khoản chi đều đặn mỗi tháng cho một căn hộ dịch vụ ở quận 7. Bốn năm. Tim tôi như bị bóp nghẹt khi ghép các mảnh ghép lại với nhau. Tôi biết mình đang bị phản bội, không phải một lần, mà suốt bốn năm dài.
Trong cơn rối bời, tôi về nhà mẹ đẻ ở Thủ Đức. Mẹ tôi – bà Lan, 62 tuổi, nghe tôi kể, không nổi giận như tôi tưởng. Bà im lặng rất lâu rồi nói:
“Con đừng làm gì cả. Cứ giả vờ không biết.”
Tôi sững sờ. Tôi muốn ly hôn, muốn vạch mặt Tuấn, muốn hét lên cho cả thế giới biết tôi bị tổn thương thế nào. Nhưng mẹ chỉ lắc đầu:
“Đàn bà thua không phải vì chồng ngoại tình, mà vì mình hấp tấp. Con cứ nghe mẹ, đúng một tháng.”
Một tháng? Với tôi, mỗi ngày trôi qua đã là một sự tra tấn. Nhưng ánh mắt bình tĩnh của mẹ khiến tôi do dự. Bà không giải thích nhiều, chỉ dặn tôi giữ bình thường, chăm sóc con, quan sát và… ghi nhớ.
Tôi trở về nhà, bắt đầu một tháng đóng vai người vợ không biết gì. Và tôi không hề hay rằng, trong im lặng ấy, mẹ tôi đang âm thầm sắp xếp một ván cờ mà người thua chắc chắn không phải là tôi.
Những ngày đầu giả vờ không biết là khoảng thời gian khó khăn nhất đời tôi. Mỗi khi Tuấn nghe điện thoại rồi bước ra ban công, tôi phải cắn chặt môi để không hỏi. Mỗi khi anh nói “cuối tuần anh đi công tác”, tôi chỉ gật đầu, trong lòng như có lửa đốt. Nhưng tôi nhớ lời mẹ: “Con phải để người ta tự lộ mặt.”
Tôi bắt đầu quan sát kỹ hơn. Tuấn trở nên chủ quan thấy rõ. Anh không còn giấu giếm quá kỹ như trước. Điện thoại đặt hớ hênh trên bàn, mật khẩu không đổi. Một tối, anh vào tắm, điện thoại rung liên tục. Tôi nhìn thấy tên hiển thị: Hương. Không phải “đối tác”, không phải “đồng nghiệp”. Chỉ là một cái tên trần trụi.
Tôi không mở máy. Tôi chỉ ghi nhớ.
Mỗi cuối tuần, tôi lại về nhà mẹ đẻ với lý do đưa Minh đi chơi. Thực ra, mẹ tôi bắt đầu hỏi han rất kỹ về tài sản chung: căn nhà đang ở, mảnh đất đứng tên Tuấn ở Bình Dương, sổ tiết kiệm, bảo hiểm nhân thọ. Tôi ngạc nhiên vì mẹ nắm rõ luật hơn tôi tưởng. Bà từng làm thủ quỹ hợp tác xã, quen việc sổ sách và rất tỉnh táo trong chuyện tiền bạc.
“Con có biết căn nhà này đứng tên ai không?” – mẹ hỏi.
“Đứng tên cả hai vợ chồng.”
Mẹ gật đầu: “Tốt.”
Tuần thứ hai, mẹ nhờ người quen làm ở văn phòng công chứng kiểm tra giúp tình trạng pháp lý mảnh đất ở Bình Dương. Hóa ra, Tuấn đã âm thầm thế chấp mảnh đất đó từ hai năm trước để đầu tư cùng người phụ nữ kia. Tôi nghe mà choáng váng. Không chỉ ngoại tình, anh còn đem tài sản gia đình đánh cược.
Mẹ không trách móc, chỉ nói:
“Thấy chưa, nếu con làm ầm lên sớm, nó sẽ tìm cách tẩu tán hết.”
Tuần thứ ba, mẹ bảo tôi nhẹ nhàng đề cập chuyện tương lai, nói muốn đổi xe, muốn cho Minh học trường quốc tế. Tuấn tỏ ra sốt ruột, nói tiền đang kẹt, bảo tôi đừng đòi hỏi lúc này. Chính phản ứng ấy khiến mọi thứ càng rõ ràng: anh đã không còn coi tôi và con là ưu tiên.
Mẹ tiếp tục âm thầm liên hệ luật sư. Tôi được hướng dẫn cách thu thập bằng chứng hợp pháp: tin nhắn, sao kê, lịch sử chuyển khoản. Không lén cài phần mềm, không xâm phạm đời tư trái luật. Chỉ là những gì tôi có quyền tiếp cận với tư cách vợ hợp pháp.
Tuần cuối cùng, mẹ tôi làm một việc mà đến giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy lạnh sống lưng. Bà chủ động gọi cho Tuấn, nói muốn bàn chuyện sang tên một phần tài sản cho Minh để “phòng thân sau này”. Tuấn hoảng hốt từ chối, viện đủ lý do.
Sau cuộc gọi đó, mẹ nhìn tôi, cười rất nhẹ:
“Xong rồi con. Nó đã lộ hết bài.”
Tôi lúc ấy mới hiểu. Mẹ không cần đánh ghen, không cần nước mắt. Bà chỉ cần thời gian để nhìn rõ bản chất con người, và chuẩn bị cho tôi một lối thoát không mất mát.
Một tháng giả vờ không biết kết thúc. Và màn hạ màn mới chỉ bắt đầu.
Ngày tôi chọn để nói ra sự thật là một buổi tối rất bình thường. Tuấn vừa ăn cơm xong, đang ngồi xem điện thoại. Tôi dọn dẹp bếp, rồi nhẹ nhàng đặt trước mặt anh một tập giấy.
“Anh xem đi.”
Tuấn cau mày. Anh lật từng trang, sắc mặt thay đổi nhanh chóng: sao kê chuyển khoản, bản sao hợp đồng thuê căn hộ dịch vụ, ảnh chụp tin nhắn đã in ra. Anh im lặng rất lâu, rồi ngẩng lên:
“Em theo dõi anh?”
Tôi lắc đầu:
“Không. Em chỉ là vợ anh, và đây là những gì em có quyền biết.”
Tuấn bắt đầu biện minh, nói rằng đó chỉ là mối quan hệ ngoài luồng, không ảnh hưởng đến gia đình, rằng anh vẫn thương vợ con. Tôi nghe mà thấy buồn cười. Bốn năm phản bội, mang tài sản đi thế chấp, mà gọi là “không ảnh hưởng”.
Đúng lúc đó, mẹ tôi bước vào. Bà đã đến từ chiều để đón Minh sang nhà hàng xóm chơi. Mẹ đặt túi xuống, ngồi đối diện Tuấn, giọng điềm tĩnh đến đáng sợ.
“Cô Hương ở quận 7, làm môi giới bất động sản, đúng không?”
Tuấn chết lặng.
Mẹ nói tiếp, chậm rãi:
“Cậu dùng mảnh đất ở Bình Dương thế chấp để đầu tư chung với cô ta. Nếu vỡ, căn nhà này cũng không yên đâu.”
Tuấn cúi đầu. Lần đầu tiên tôi thấy anh không nói nổi một câu.
Mẹ đưa ra lựa chọn: hoặc Tuấn ký thỏa thuận phân chia tài sản rõ ràng, ưu tiên quyền lợi của Minh, chấm dứt hoàn toàn mối quan hệ kia; hoặc mọi chuyện sẽ được đưa ra tòa, với đầy đủ bằng chứng ngoại tình và rủi ro tài chính. Không đe dọa, không cao giọng. Chỉ là sự thật.
Tuấn chọn cách thứ hai theo ý mẹ. Một phần tài sản được chuyển sang cho Minh dưới dạng tiết kiệm dài hạn. Căn nhà được thỏa thuận lại quyền sở hữu. Sau đó, tôi nộp đơn ly hôn trong sự bình thản mà chính tôi cũng không ngờ tới.
Ngày ra tòa, Tuấn không nhìn tôi. Tôi không còn giận, chỉ thấy nhẹ nhõm. Bốn năm bị lừa dối cuối cùng cũng kết thúc bằng sự rõ ràng.
Sau ly hôn, tôi đưa Minh về sống gần mẹ. Tôi quay lại học thêm chứng chỉ kế toán trưởng, công việc dần ổn định. Còn Tuấn, nghe nói mối làm ăn kia thất bại, người phụ nữ anh theo đuổi cũng rời đi rất nhanh.
Một tối, tôi hỏi mẹ:
“Sao ngày đó mẹ không bảo con làm ầm lên cho hả giận?”
Mẹ cười, xoa đầu tôi như thuở nhỏ:
“Giận thì sướng miệng con ạ. Nhưng bình tĩnh mới giữ được đời mình.”
Lúc ấy, tôi mới thật sự hiểu. Mẹ không dạy tôi nhẫn nhịn. Mẹ dạy tôi tỉnh táo. Và đó là thứ vũ khí mạnh nhất của một người phụ nữ khi hôn nhân phản bội.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




