Căn phòng trọ mười lăm mét vuông ngột ngạt giữa lòng Hà Nội. Mùi ẩm mốc bốc lên từ góc tường. Tôi nhìn Tuấn, chồng tôi, đang cặm cụi sửa lại cái chân bàn ăn cơm đã mọt ruỗng, lòng dâng lên một nỗi xót xa xen lẫn quyết tâm. 10 năm. 10 năm ròng rã chúng tôi chui rúc trong những căn phòng trọ tồi tàn thế này để tiết kiệm từng đồng. Và giờ đây, giấc mơ về một tổ ấm thực sự đã ở ngay trước mắt. Chúng tôi vừa nhắm được một căn chung cư, giá cả phải chăng, chỉ cần đặt cọc và thanh toán đợt đầu là có thể dọn vào ở ngay. Số tiền tiết kiệm hiện tại cộng với 10 cây vàng đang gửi chỗ mẹ chồng là vừa đủ.
Nhắc đến 10 cây vàng đó, lòng tôi lại nặng trĩu. Sáu năm trước, cô Lan – em gái Tuấn đi lấy chồng. Nhà chồng cô ấy thách cưới cao, đòi của hồi môn phải “xứng tầm”. Mẹ chồng tôi khi ấy khóc lóc ỉ ôi, than nghèo kể khổ, nói rằng bà chẳng có gì để cho con gái mát mặt với nhà chồng. Bà quay sang tôi, ánh mắt vừa van lơn vừa gây áp lực:
“Mai à, con là chị dâu cả, con xem có gì giúp em nó với. Mẹ giờ tay trắng, để em nó về nhà chồng tay không thì người ta khinh cho. Con cho mẹ mượn tạm số vàng cưới của hai đứa, lo cho em nó xong xuôi, khi nào vợ chồng con cần làm việc lớn, mẹ hứa sẽ trả lại đủ, không thiếu một phân.”
Khi ấy, chồng tôi vừa thương em vừa thương mẹ. 10 cây vàng đó là toàn bộ của hồi môn bố mẹ đẻ cho tôi, cộng với số tiền tích góp của hai vợ chồng sau 6 năm cưới. Hồi tôi cưới mẹ chồng cũng chỉ cho có 2 chỉ. Chồng đã van xin tôi đưa số vàng ấy cho mẹ để mẹ trao cho em đi lấy chồng. Anh đã tin tưởng những gì mẹ nói với anh: “Rồi mẹ sẽ trả đủ các con yên tâm. Không có mẹ bán mảnh đất vườn đi mẹ trả”. Thương chồng tôi đồng ý đưa hết vàng, chỉ giữ lại đúng chiếc nhẫn cưới. Từ đó chúng tôi lại bắt đầu bằng con số 0 nhưng vẫn tin một ngày cần mẹ sẽ trả lại.
Ai ngờ, lời hứa “khi nào cần mẹ trả” lại trở thành một cái bẫy. Hôm đó, vợ chồng tôi đưa nhau về quê. Căn nhà 3 tầng khang trang, mát mẻ của mẹ chồng khác hẳn cái ổ chuột của chúng tôi ở thành phố. Bà đang ngồi xem tivi, trên bàn là đĩa hoa quả gọt sẵn.
Sau vài câu chào hỏi xã giao, tôi lấy hết can đảm mở lời: “Mẹ ạ, chuyện là vợ chồng con tính mua một căn chung cư nhỏ để thoát cảnh ở trọ. Chúng con cũng gom góp được một ít rồi, nhưng vẫn còn thiếu. Mẹ cho con xin lại 10 cây vàng con cho mẹ mượn hồi cô Lan cưới để chúng con lo việc.”
Không gian trong phòng khách bỗng chốc đông cứng lại. Nụ cười trên môi mẹ chồng tắt ngấm. Bà đặt ly nước xuống bàn cái “cạch”, quay sang nhìn tôi với ánh mắt sắc lạnh đến gai người: “Vàng gì? Mười cây nào?”. Tôi sững sờ, lắp bắp: “Thì… 10 cây vàng hồi môn của con, mẹ mượn 6 năm trước để lo cho cô Lan ấy ạ. Mẹ hứa khi nào tụi con cần mua nhà thì mẹ trả…”Bà bật cười, một điệu cười khẩy đầy mỉa mai: “Trí nhớ của con tốt thật đấy nhỉ. Nhưng mà con nhầm rồi. Vàng đó là chồng con thay mặt gia đình cho em nó làm của hồi môn. Đã gọi là ‘cho’ thì làm gì có chuyện đòi lại? Ai đời anh trai đi đòi lại quà cưới cho em gái bao giờ không? Của anh là của em?”
Tôi chết lặng. Máu nóng dồn lên não. Tôi không thể tin vào tai mình. Bà đang trắng trợn cướp đoạt mồ hôi nước mắt của tôi. “Mẹ! Sao mẹ có thể nói như vậy? Đó là toàn bộ tài sản của con. Lúc đó mẹ rõ ràng bảo là ‘mượn tạm’. Mẹ là người trao chứ có phải chồng con trao cho cô ấy đâu” – Tôi nghẹn ngào, nước mắt chực trào.
Tuấn ngồi bên cạnh, mặt cũng đỏ bừng vì giận và sượng sùng. Anh lên tiếng: “Mẹ, đúng là hồi đó mẹ nói mượn mà. Vợ con nó nói đúng đấy. Giờ tụi con cần chỗ ở, mẹ trả lại để tụi con mua nhà”. Mẹ chồng tôi đập bàn đứng dậy, chỉ tay vào mặt Tuấn: “À, giờ mày nghe vợ mày về đòi nợ mẹ mày đấy hả? Tao nuôi mày khôn lớn để giờ mày hùa với người ngoài về cắn tao à? Tao nói cho, tao không nợ nần gì hết! Mày thích đòi sang nhà chồng nó mà đòi”.
Đúng lúc không khí căng thẳng tột độ, thì một người phụ nữ trung niên bước vào. Đó là bà Hạnh, hàng xóm và cũng là “con nợ” quen mặt trong khu phố. Bà ta vừa bước vào vừa oang oang: “Chị Ba ơi, em sang gửi lãi tháng này. 2 cây vàng em vay đợt trước, lãi 5 phân như cũ chị nhé.”
Nói rồi, bà ta đặt lên bàn một xấp tiền và quay sang cười lả lơi với chúng tôi mà không để ý sắc mặt mọi người đang biến sắc. Khoảnh khắc đó, tôi thấy Tuấn như biến thành một người khác. Anh đứng phắt dậy, lao đến cầm cuốn sổ tay mà mẹ chồng đang vội vàng định giấu đi. Anh lật từng trang, đôi mắt long lên sòng sọc.
“Trời ơi! Mẹ… mẹ có hẳn 50 cây vàng! Mẹ cho người ta vay nặng lãi khắp nơi. Vậy mà 10 cây vàng của vợ con, mẹ lại định cướp trắng trợn thế sao?” Giọng Tuấn gầm lên, đầy đau đớn và phẫn nộ. Anh ném cuốn sổ xuống bàn. Trong đó ghi chép chi chít các khoản cho vay, tổng cộng lên đến con số mà cả đời chúng tôi chưa dám mơ tới: 50 cây vàng.
Bà mẹ chồng tôi mặt cắt không còn giọt máu, nhưng vẫn cố già mồm: “Tiền của tao, tao làm gì kệ tao! Còn vàng của con Mai, tao đã bảo là nó cho em nó rồi!”. Sự trơ trẽn của bà đã chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng của tôi. Tôi lau khô nước mắt, đứng thẳng người, nhìn thẳng vào mắt bà:
“Thưa mẹ, con đã từng kính trọng mẹ, tin tưởng mẹ. Nhưng hôm nay, mẹ đã tự tay đập nát tất cả. 10 cây vàng đó, con không cho ai cả. Đó là mồ hôi nước mắt, là tương lai của vợ chồng con. Hôm nay mẹ không trả, con sẽ không đi đâu cả. Nếu cần, con sẽ nhờ pháp luật và chính quyền can thiệp, làm rõ cuốn sổ cho vay nặng lãi này của mẹ.”
Tuấn nắm chặt tay tôi, giọng đanh thép: “Vợ con nói đúng. Mẹ có tiền cho người ngoài vay, nhưng lại muốn nuốt không tiền của con cái. Con không thể chấp nhận được. Hôm nay mẹ phải trả lại công bằng cho Mai.”
Căn phòng khách bỗng trở thành chiến trường. Chúng tôi biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và sẽ còn rất khốc liệt. Nhưng nhìn vào cuốn sổ ghi nợ dày cộp kia, và nhìn vào đôi mắt kiên định của chồng, tôi biết mình sẽ không lùi bước. Chúng tôi phải đòi lại những gì thuộc về mình, dù cái giá phải trả là tình thân đã bị đồng tiền làm cho méo mó.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.



