Chú chó ɢầʏ ᴛʀơ xươɴɢ chờ chủ 4 năm ở bãi xe siêu thị, đến ngày chủ quay lại, nó ᴋʜậᴘ ᴋʜɪễɴɢ ʟᴀᴏ tới khiến hàng triệu người ʙậᴛ ᴋʜóᴄ

“Nó bật dậy rồi kìa! Trời ơi, bốn năm trời ɴắɴɢ ᴄʜáʏ ᴅᴀ, mưa ngập lụt, cuối cùng ngày này cũng đến!”

ᴛɪếɴɢ ʟᴀ ᴛʜấᴛ ᴛʜᴀɴʜ của bà Tư bán nước chè làm náo loạn cả một góc bãi xe siêu thị Coopmart Biên Hòa vào buổi sáng tháng Tư se lạnh. Tôi vừa mở cửa bước xuống chiếc xe 7 chỗ cũ kỹ mang biển Sài Gòn, đầu óc còn đang quay cuồng vì mệt mỏi sau chặng đường dài, thì một bóng dáng xơ xáᴄ, ɢầʏ ᴛʀơ xươɴɢ từ góc tường lao thẳng về phía chúng tôi. Chân nó ᴋʜậᴘ ᴋʜɪễɴɢ, ʟê ʟếᴛ trên mặt đường asphalt còn ẩm ướt sau cơn mưa đêm, nhưng cái tốc độ và sự đɪêɴ ᴄᴜồɴɢ của nó khiến tất cả những người đi chợ sớm phải đứng sững lại. Nó sủa những tiếng đứt quãng, run rẩy, nghe như tiếng ᴋʜóᴄ ɴɢʜẹɴ ɴɢàᴏ ᴛừ ᴄõɪ ᴄʜếᴛ trở về.

Con gái tôi – bé Na – nhìn trân trân vào bóng vàng ɢầʏ ɢᴜộᴄ ấy. Rồi như một phản xạ, con bé buông rơi con gấu bông sờn cũ trên tay xuống đất, ɢàᴏ ʟêɴ ᴛʀᴏɴɢ ɴướᴄ ᴍắᴛ: “Phèn! Là Phèn! Ba ơi, con thấy Phèn rồi!”.

Cái tên ấy như một luồng điện xé toạc màn đêm ký ức, khiến ᴛɪᴍ ᴛôɪ ᴛʜắᴛ ʟạɪ, đôi chân nặng trịch như đeo chì không thể nhích nổi một bước. Nước mắt tôi trào ra, nóng hổi và mặn chát. Trước mặt tôi không phải là một chú chó ᴠô ᴄʜủ ʜᴜɴɢ ᴅữ như người ta vẫn đồn đại, mà là Phèn – người bạn nhỏ bốn năm trước chúng tôi đã vô tình ʙỏ ʀơɪ ᴛʀᴏɴɢ ᴄơɴ ʜᴏảɴɢ ʟᴏạɴ ᴛʀốɴ ᴅịᴄʜ Covid năm 2021. Bốn năm qua, trong khi gia đình tôi bận rộn với cơm áo gạo tiền, cãi vã triền miên và tin rằng nó đã ᴄʜếᴛ, thì Phèn vẫn nằm đúng góc bãi xe này, ngày ngày nhìn vào cánh cửa kính siêu thị với một đức tin duy nhất: Chủ của nó chắc chắn sẽ quay lại…

Tôi đứng đó, tay run run, cảm giác tội lỗi đè nặng đến mức muốn quỳ xuống đất van xin Phèn tha thứ. Mọi người xung quanh bãi xe Coopmart Biên Hòa bắt đầu vây quanh mỗi lúc một đông. Những người đi chợ sớm xách trên tay túi rau, túi cá bỗng đứng sững lại. Mấy anh tài xế taxi công nghệ vốn đang vội vã đón khách cũng tắt máy bước xuống xe.

Bà Tư bán nước vừa mếu máo vừa phân trần với mấy người hiếu kỳ: “Thấy chưa! Tôi đã bảo con chó này nó có chủ mà người ta cứ đòi bắt nó đi làm thịt. Bốn năm trời, nắng cháy da, mưa ngập lụt, nó không rời cái bãi xe này nửa bước. Hôm nay ông trời có mắt rồi!”

Phèn lúc này như kiệt sức sau cú rướn người định mệnh. Nó không còn đủ sức sủa nữa, chỉ nấc lên từng hồi nghẹn ngào trong vòng tay bé Na. Đầu nó gục vào vai con bé, bốn chân run rẩy buông thõng, nhưng cái đuôi xơ xác, rụng gần hết lông thì vẫn cố vẫy lên từng nhịp yếu ớt. Tôi bế thốc Phèn lên. Thân hình nó nhẹ bẫng, trơ ra cả khung xương sườn gầy guộc dưới lớp da lở loét vì ghẻ lở và sẹo của những trận đòn roi từ những kẻ vô tâm qua đường.

Tôi quay sang nhìn vợ. Người phụ nữ bốn năm qua luôn cằn nhằn, trách móc tôi vô trách nhiệm, giờ đây đang nấc nghẹn, hai tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng khóc. Chị bước tới, run run chạm vào cái đầu đầy sẹo của Phèn: “Phèn ơi… mợ xin lỗi… mợ sai rồi con ơi…”

Chúng tôi vội vã bế Phèn lên chiếc xe 7 chỗ – chính chiếc xe đã bỏ rơi nó bốn năm trước. Bà Tư bán nước gói vội bát cơm thịt kho cuối cùng của bà vào chiếc túi ni-lông, dúi vào tay bé Na: “Mang theo cho nó ăn dọc đường nha con. Từ mai bà không phải phần cơm cho nó nữa rồi. Mừng quá!”

Phép Màu Tại Phòng Cấp Cứu Thú Y
Tôi nhấn ga, lao thẳng chiếc xe đến phòng khám thú y gần nhất tại trung tâm Biên Hòa. Trên băng ghế sau, bé Na không rời Phèn một bước. Con bé cởi chiếc áo khoác hồng của mình ra, bọc lấy thân thể hôi hám, đầy ký sinh trùng của chú chó. Kỳ lạ thay, Phèn nằm im thin thít, đôi mắt lim dim nhìn chăm chăm vào kính chiếu hậu, nơi nó có thể thấy rõ khuôn mặt của tôi. Nó sợ. Tôi biết nó đang sợ đây lại là một giấc mơ, sợ rằng chỉ cần nó nhắm mắt lại, tiếng động cơ xe quen thuộc này sẽ lại biến mất vào màn đêm như bốn năm trước.

Bác sĩ thú y trẻ tuổi sau khi thăm khám cho Phèn đã nhìn tôi với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa trách móc: “Anh chị là chủ của chú chó này sao? Nó bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng, nội tạng suy kiệt, một bên chân bị gãy cũ đã tự lành nên bị tật. Nhưng điều kỳ diệu là làm sao một chú chó với thể trạng thế này lại có thể sống sót qua bốn năm ngoài đường phố?”

Tôi cúi đầu, nghẹn ngào không nói nên lời. Luật nhân quả và lòng trung thành đã dạy cho tôi một bài học đắt giá. Phèn sống sót không phải vì nó mạnh mẽ, mà vì nó có một đức tin mãnh liệt: Nó tin chủ của nó không bao giờ bỏ nó, nó tin chúng tôi sẽ quay lại.

Mâm Cơm Đoàn Viên Và Tiếng Vẫy Đuôi Hạnh Phúc
Một tháng sau ngày định mệnh ấy, Phèn đã được đưa về hẳn nhà nội ở quê Đồng Nai. Dưới sự chăm sóc đặc biệt, bộ lông vàng ngày nào đã bắt đầu mọc lại, óng ả và mượt mà hơn. Dù bước chân vẫn còn khập khiễng do vết thương cũ, nhưng Phèn đã có thể chạy nhảy quanh sân vườn.

Chiều hôm nay, cả nhà tôi lại quây quầy bên mâm cơm. Mẹ tôi – người từng bảo tôi vô trách nhiệm – giờ đây đang ngồi gỡ từng thớ thịt cá lóc kho, trộn với cơm ấm vào một chiếc bát inox sạch sẽ. Bà vừa làm vừa mắng yêu: “Ăn nhiều vào nghe con, bốn năm chịu khổ đủ rồi. Từ nay ở đây với nội, đứa nào đuổi con đi nội đánh đòn”.

Bố tôi bước ra sân, cầm tờ báo chiều dõng dạc đọc to bài viết về một chú chó đợi chủ 4 năm ở siêu thị đang viral khắp mạng xã hội. Anh nhìn tôi, ánh mắt không còn sự khinh miệt hay giận dữ của những ngày chạy dịch nghèo khó, mà là một sự nhẹ nhõm, thanh thản.

Bé Na ngồi bệt xuống hiên nhà, ôm con gấu bông sờn cũ và áp má vào đầu Phèn. Phèn ngoan ngoãn nằm im, cái đuôi gõ xuống nền gạch cạnh mâm cơm nghe những tiếng “bạch, bạch” giòn giã. Tôi nhìn khung cảnh ấy, hít một hơi thật sâu bầu không khí bình yên của miền quê. Cơn bão Covid đã qua đi, những vết rạn nứt trong gia đình tôi đã được chữa lành, không phải bằng tiền bạc, mà bằng lòng trung thành và tình yêu thương vô điều kiện của một chú chó nhỏ bị bỏ rơi.

Tôi quỳ xuống bên cạnh Phèn, vuốt nhẹ đôi tai mềm của nó và thì thầm: “Nhà mình về đủ rồi, Phèn ạ. Từ nay, không bao giờ xa nhau nữa!”


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang