Nhà chồng tôi có một cái lệ bất thành văn, cứ đến mùng 2 Tết là ngày “hội nghị gia đình”. Hai cô em chồng, dù lấy chồng xa hay gần, bận rộn đến đâu cũng phải kéo cả bầu đoàn thê tử về ăn bữa cơm đoàn viên. Mang tiếng là đoàn viên, nhưng thực chất đó là ngày hành xác của vợ chồng tôi – anh con trai cả và chị dâu trưởng.
Chồng tôi là công nhân cơ khí, tôi làm may, lương ba cọc ba đồng, chắt chiu lắm mới đủ nuôi hai đứa con ăn học. Trong khi đó, hai cô em chồng đều lấy được chồng kinh doanh, buôn bán, kinh tế khá giả, đi xe hơi bóng lộn. Cũng vì thế mà vị thế trong cái nhà này nó khác hẳn nhau. Với mẹ chồng tôi, con gái là vàng ngọc, còn dâu chỉ là đứa người dưng về hầu hạ.
Từ 5 giờ sáng mùng 2, khi sương muối còn phủ trắng hiên nhà, vợ chồng tôi đã lục đục dậy. Chồng mổ gà, làm cá, tôi thì tất bật ngâm măng, đồ xôi, xào nấu. Mẹ chồng tôi, dù chân tay chậm chạp vì bệnh khớp, vẫn chống gậy đi ra đi vào chỉ đạo: — “Cái Hạnh thái thịt bò mỏng thôi, cô Út nó răng yếu.” — “Con cá trắm này phải rán giòn tan vào, thằng cu Tí nhà cô Ba nó kén ăn lắm.”
Tôi vâng dạ cho qua chuyện, mồ hôi ướt đẫm lưng áo dù trời rét căm căm. Để có được mâm cỗ tươm tất này, vợ chồng tôi đã phải dành dụm cả nửa tháng lương thưởng Tết. Thịt gà đồi, tôm sú, bò ta… món nào cũng cố chọn loại tươi ngon nhất trong khả năng của mình.
Hơn 11 giờ trưa, hai chiếc ô tô mới đỗ xịch trước cửa. Các cô chú xúng xính váy áo, nước hoa thơm phức bước vào nhà. Mâm cơm đã dọn sẵn, khói tỏa nghi ngút ban đầu giờ đã bắt đầu tan đi vì đợi chờ. Vừa ngồi xuống mâm, chưa kịp mời nhau câu nào, cô Út – người được mẹ chồng cưng nhất – đã nhăn mặt, lấy đũa gẩy gẩy đĩa nem rán: — “Ôi dào, thức ăn nguội ngắt thế này ăn làm sao được hả chị? Nem này phải ăn nóng, cắn vào giòn tan mới ngon chứ.”
Tôi đang bưng bát canh măng lên, nghe thế thì sượng trân. Chồng tôi vội đỡ lời: — “Các cô về muộn quá, chị nấu xong từ 10 rưỡi để chờ mà.” Cô Út bĩu môi: “Thì chị phải căn giờ chứ. Thôi, chị mang vào chiên lại đi, chứ em không nuốt nổi dầu mỡ lạnh đâu.” Tôi nén tiếng thở dài, bê đĩa nem vào bếp bật bếp ga chiên lại. Mùi dầu mỡ xộc lên mũi khiến tôi buồn nôn, nhưng vẫn cố nhịn.
Vừa bưng đĩa nem nóng ra, chưa kịp ngồi nóng chỗ, cô Ba lại tiếp lời, gắp miếng thịt bò xào cần tỏi lên soi mói: — “Khiếp, thịt bò nhà bác mua ở đâu mà thớ to thế này? Dai nhách. Nhà em á, ăn toàn bò Mỹ, bò Úc, vừa mềm vừa ngọt. Mẹ giờ già rồi, răng cỏ yếu, sao ăn được mấy loại bò dai như đỉa này.” Rồi cô quay sang gắp miếng cá, lại lắc đầu: — “Cá trắm à? Loại này nhiều xương dăm lắm. Bọn trẻ nhà em chỉ quen ăn cá hồi phi lê, vừa bổ não lại không sợ hóc. Chị dâu vụng thật, chả biết chọn đồ gì cả.”
Tôi cúi mặt lùa vội bát cơm, miếng cơm nghẹn ứ ở cổ họng. Tôi nhìn sang chồng, thấy anh cầm cốc bia, mặt đỏ gay, gân cổ nổi lên nhưng vẫn im lặng nhẫn nhịn. Anh sợ làm to chuyện ngày Tết thì mẹ buồn. Nhưng “cây muốn lặng mà gió chẳng dừng”. Chồng cô Út, một tay buôn bất động sản, nhấp ngụm bia Hà Nội rồi đặt mạnh cái cốc xuống bàn cái “cạch”, giọng bề trên: — “Bác cả ơi, thời đại nào rồi còn uống cái bia cỏ này. Nhạt toẹt, chả có vị gì. Lần sau bác bảo em, em biếu thùng bia nhập khẩu mà uống cho sang mồm.”
Không khí chùng xuống. Sự tủi thân trào dâng trong lòng tôi. Mẹ chồng tôi quanh năm ốm đau, tháng nào cũng đi viện. Mỗi lần bà kêu đau, gọi điện cho các cô thì cô nào cũng “bận đi tiếp khách”, “bận đi du lịch”, rồi chốt lại một câu: “Anh chị ở nhà lo cho mẹ, bao giờ về em gửi quà”. Cái “quà” của các cô là hộp bánh ngoại, là bộ quần áo lụa, chứ tuyệt nhiên không có một đồng tiền thuốc men nào. Lương công nhân của hai vợ chồng chia năm xẻ bảy, vừa lo con cái, vừa lo thuốc thang cho mẹ, đến cái áo mới cho mình còn không dám mua, lấy đâu ra bò Mỹ với cá hồi?
Mẹ chồng tôi thấy con gái chê bai thì cũng hùa theo: — “Ừ, mẹ cũng thấy bò hôm nay dai thật. Lần sau mua cái loại gì mà cái Út nó bảo ấy.” Giọt nước tràn ly. Sự nhẫn nhịn của tôi đã chạm đến giới hạn. Tôi đặt đôi đũa xuống mâm thật nhẹ nhàng, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt cô Út và cô Ba, nở một nụ cười “thân thiện” nhất có thể.
— “Cô Ba nói đúng đấy. Chị là công nhân, quanh năm chỉ biết con cá mớ rau ngoài chợ cóc, làm sao biết mùi vị bò Mỹ, bò Úc nó sang trọng thế nào. Nghe cô kể mà chị thèm thay cho mẹ.”
Tôi dừng một chút, nhìn sang mẹ chồng rồi nói tiếp, giọng rành rọt: — “Cô Út với cô Ba có điều kiện, sành ăn thế, hay là từ tháng sau, các cô đặt mua luôn bò Mỹ với cá hồi gửi về biếu mẹ tẩm bổ đi. Mẹ ăn mà hợp thì tốt quá. Còn cá hồi nữa, chị nghe ti vi bảo bổ mắt lắm. Bác sĩ cũng bảo dạo này mắt mẹ kém, đục thủy tinh thể, một tuần nên ăn một bữa cá hồi. Chị và anh cũng muốn mua lắm nhưng thú thật là không đủ khả năng, chưa được nhìn thấy miếng cá hồi bao giờ.”
Hai cô em chồng đang thao thao bất tuyệt bỗng khựng lại, miếng thịt gà trên tay cô Út rơi tõm xuống bát nước mắm. Không gian im phăng phắc. Tôi chưa dừng lại, quay sang chú em rể đang mân mê cốc bia: — “Còn chú Hưng nữa, chú chê bia nhà bác nhạt, thì lát nữa chú chở mẹ ra hiệu thuốc mua hộ bác liều thuốc bổ gan với nhé. Mẹ uống nhiều kháng sinh quá, người nóng phát ban hết cả. Bác định mua loại tốt tốt tí nhưng tiền thưởng Tết dồn hết vào mâm cỗ này rồi.”
Mặt cô Út đỏ lựng lên, ấp úng: — “Gớm, chị cứ làm như bọn em tiếc mẹ cái gì. Nhưng mà… dạo này làm ăn cũng khó khăn…”
— “Khó khăn mà vẫn ăn toàn bò Mỹ với cá hồi thì vẫn là sướng hơn anh chị gấp vạn lần rồi.” – Tôi chặn họng ngay lập tức. – “Mẹ sát Tết vừa rồi phải đi tiêm kháng sinh liều cao mỗi ngày đấy, mỗi mũi gần cả triệu bạc. Anh chị lo chạy vạy méo cả mặt. Các cô ở xa, có phải mẹ cũng vui mà anh chị cũng đỡ vất vả gánh nặng kinh tế.”
Cô Ba thấy tình thế bất lợi, vội vàng giở bài ca muôn thuở: — “Kìa chị Hạnh, bọn em là con gái đi lấy chồng, việc nhà chồng bao nhiêu thứ phải lo, sao so bì được. Chăm sóc bố mẹ già là trách nhiệm của con trai trưởng và dâu trưởng, ngày xưa các cụ dạy thế rồi.”
Tôi bật cười, tiếng cười chua chát khiến cả mâm cơm giật mình. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô Ba: — “Cô nói hay lắm. Thế giả sử bây giờ cô về nhà chồng, cô bỏ công bỏ sức nấu nướng phục vụ, rồi bị em chồng nó đến nó ngồi chỉ tay năm ngón, chê ỏng chê eo, chê nghèo chê hèn, xong nó bảo chăm sóc bố mẹ là trách nhiệm của một mình cô, cô không được quyền kêu ca, thì cô có chịu được không? Cô có nuốt trôi miếng cơm không?”
Câu hỏi của tôi như một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt hai cô em chồng. Cô Ba cứng họng, há miệng định nói gì đó nhưng lại thôi, mặt mũi sượng sùng cúi gằm xuống bát cơm. Chú em rể cũng lảng tránh ánh mắt của tôi, vờ cầm chai bia lên xem nhãn mác.
Mẹ chồng tôi ngồi im lặng nãy giờ, tay bà run run đặt bát cơm xuống. Có lẽ bà cũng nhận ra sự vô lý của các con gái và sự vất vả mà vợ chồng tôi phải gánh chịu bấy lâu nay. Bà thở dài, gắp một miếng thịt bò vào bát tôi: — “Thôi, mẹ ăn thấy bò này cũng ngọt mà. Con Hạnh nó nấu từ sáng sớm vất vả, chúng mày không ăn thì thôi, đừng có chê bai nữa. Ăn đi cho nóng.”
Chồng tôi lúc này mới lên tiếng, giọng trầm nhưng đầy uy lực: — “Các cô chú ăn được thì ăn, không ăn được thì ra quán mà gọi đồ sang. Nhà này chỉ có thế thôi. Vợ tôi không phải ô sin của các cô đâu.”
Bữa cơm tiếp tục trong sự im lặng, nhưng là sự im lặng của sự nể trọng và biết điều. Hai cô em chồng lí nhí ăn, không ai dám ho he chê bai thêm nửa lời. Lúc ra về, cô Út lúi húi nhét vào tay tôi cái phong bì: “Em biếu anh chị thêm tiền thuốc men cho mẹ, nãy em lỡ lời, chị đừng để bụng”.
Tôi cầm phong bì, mỉm cười nhẹ: “Cô đưa thì chị cầm để lo cho mẹ, chứ chị chẳng dám tiêu pha gì cho mình đâu”.
Nhìn hai chiếc xe hơi lùi khỏi ngõ, tôi quay vào nhà. Đống bát đĩa vẫn còn nguyên đó, nhưng lòng tôi nhẹ bẫng. Tôi hiểu rằng, sự nhẫn nhịn là cần thiết để giữ hòa khí, nhưng đôi khi, phải biết lên tiếng đúng lúc để bảo vệ giá trị của bản thân và dạy cho những kẻ ích kỷ một bài học về sự tôn trọng. Tết năm nay, với tôi, giờ mới thực sự bắt đầu.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




