Chăm ᴄᴏɴ ʀɪêɴɢ của vợ như ᴄᴏɴ ʀᴜộᴛ, đến ngày phát hiện cô ấy vẫn ɴɢủ ᴠớɪ ᴄʜồɴɢ ᴄũ vì hợp ᴄʜᴜʏệɴ ấʏ hơn

Có những đêm tôi nằm nhìn trần nhà rất lâu, tự hỏi rốt cuộc trong cuộc hôn nhân này, tôi là chồng… hay chỉ là một chiếc phao cứu sinh được chọn vì đúng thời điểm.

Tôi và vợ đều là những người đã từng đổ vỡ. Người ngoài hay nói cho gọn: “rổ rá cạp lại”. Nghe thì chua chát, nhưng đúng. Tôi có một cô con gái riêng, sống với mẹ. Tôi chu cấp đầy đủ, cuối tuần đón con đi chơi, chưa bao giờ trốn tránh trách nhiệm. Con bé còn nhỏ, lại là con gái, tôi nghĩ ở với mẹ sẽ tốt hơn. Nhưng trong lòng, tôi luôn sẵn sàng nhận nuôi con nếu hoàn cảnh cho phép.

Còn vợ tôi, cô ấy có một cậu con trai riêng. Khi đến với nhau, chúng tôi nói rất rõ ràng ngay từ đầu: con riêng không phải gánh nặng, càng không phải vật cản. Con của ai cũng là máu mủ, là sinh mệnh cần được yêu thương. Tôi tin vào điều đó. Tin một cách rất thật.

Con trai riêng của vợ sống cùng chúng tôi. Thằng bé gọi tôi là “ba” từ rất sớm. Lúc đầu còn ngượng, sau thì quen miệng. Tôi đưa đón con đi học, tối kèm con học bài, cuối tuần dạy đá bóng, dạy con cách cư xử với người lớn, với phụ nữ. Tôi chưa bao giờ phân biệt “con anh – con em”. Trong đầu tôi lúc ấy rất đơn giản: đã lấy người ta thì phải có trách nhiệm với cả cuộc đời đi kèm.

Chúng tôi chưa có con chung. Tôi không vội. Tôi nghĩ cứ sống tử tế với nhau, con cái rồi sẽ đến. Cuộc sống vợ chồng nhìn bề ngoài khá yên ổn. Không mặn nồng kiểu son trẻ, nhưng cũng không lạnh nhạt. Tôi tin mình đang có một gia đình đúng nghĩa.

Cho đến ngày mọi thứ sụp đổ theo cách mà tôi không bao giờ nghĩ tới.

Hôm đó tôi quên chìa khóa nhà, điện thoại lại hết pin. Theo lịch, vợ đưa con sang nhà bố ruột của thằng bé chơi. Nghĩ đơn giản, tôi đánh liều sang đó đón hai mẹ con về, tiện chào hỏi vài câu cho phải phép.

Cánh cửa mở ra.

Và có những hình ảnh, dù bạn không muốn nhớ, nó vẫn cứ ám vào đầu.

Vợ tôi và chồng cũ của cô ấy ở trong phòng. Không phải tư thế của hai người chỉ “đón con”. Áo quần vương vãi khắp căn nhà nhỏ. Con trai họ thì đã được gửi sang nhà ông bà nội từ lúc nào.

Mọi thứ quá rõ ràng. Rõ đến mức không còn chỗ cho sự tự lừa dối.

Tôi đứng chết lặng. Không gào lên. Không đánh ghen. Chỉ thấy toàn thân lạnh ngắt, như ai đó rút hết máu khỏi người. Có lẽ họ cũng không bao giờ ngờ có ngày tôi xuất hiện ở đó.

Về nhà, tôi yêu cầu nói chuyện thẳng thắn. Không vòng vo. Không né tránh.

Vợ tôi không khóc. Cũng không chối. Cô ấy chỉ nói một câu, nhẹ bẫng, nhưng đủ để nghiền nát mọi thứ tôi từng cố xây:

“Em với anh ấy… hợp chuyện đó hơn.”

Chỉ một câu thôi. Không giải thích. Không xin lỗi.

Sau đó, tôi biết thêm nhiều điều. Chồng cũ của vợ chơi bời, cờ bạc, nợ nần chồng chất, dính tới xã hội đen. Cô ấy không chịu nổi cảnh bị đòi nợ, bị đe dọa nên ly hôn. Một phần để thoát thân, một phần để tìm cho con một cuộc sống ổn định hơn.

Và tôi – hóa ra – là lựa chọn an toàn.

Một người đàn ông lành tính, có công việc ổn định, không cờ bạc, không nợ nần, sẵn sàng chăm sóc cả con riêng của cô ấy. Một bến đỗ đủ yên ổn để cô ấy trú chân. Nhưng trái tim cô ấy thì chưa bao giờ rời khỏi người cũ.

Tôi không biết mình đau vì bị phản bội, hay đau vì nhận ra mình chỉ là phương án thay thế.

Tôi từng nghĩ, tình nghĩa vợ chồng, sự tử tế, trách nhiệm với con cái sẽ khiến người ta gắn bó. Nhưng hóa ra có những thứ như cảm xúc, bản năng, sự hấp dẫn… không thể cưỡng lại bằng đạo lý.

Những ngày sau đó, tôi vẫn đưa đón thằng bé đi học như bình thường. Nó vẫn ríu rít kể chuyện trường lớp, vô tư như chưa có chuyện gì xảy ra. Có hôm nó hỏi:

Ba ơi, sao dạo này ba hay buồn vậy?

Tôi quay đi, giả vờ cười:

Ba mệt chút thôi.

Tối đến, tôi và vợ gần như không nói chuyện. Cô ấy lạnh. Tôi cũng vậy. Không còn giận dữ, chỉ là trống rỗng.

Có lần tôi hỏi:

Em có nghĩ đến thằng bé không?

Cô ấy đáp rất nhanh:

Nó là con em. Em tự biết lo.

Câu trả lời ấy khiến tôi hiểu ra một điều đau đớn: thứ tôi coi là gia đình, với cô ấy chỉ là phương tiện tạm thời.

Tôi suy nghĩ rất lâu. Tôi sợ ly hôn. Tôi đã từng đổ vỡ một lần, không muốn thêm một lần gia đình tan nát, thêm một đứa trẻ tổn thương. Nhưng nếu tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân mà mình chỉ là cái phao, là người gánh vác trách nhiệm thay cho kẻ khác, thì có khác gì tự lừa dối bản thân?

Đêm đó, tôi nói chuyện với thằng bé.

Nếu sau này ba không sống chung với mẹ con nữa… con có giận ba không?

Nó ngơ ngác, rồi lắc đầu:

Con chỉ cần ba vẫn là ba của con.

Câu nói ấy khiến tôi nghẹn lại.

Cuối cùng, tôi chọn buông tay.

Không phải vì tôi thua. Mà vì tôi không muốn tiếp tục sống trong vai người thay thế.

Tôi làm thủ tục ly hôn rất gọn. Không tranh chấp, không bêu xấu. Tôi chỉ giữ lại một điều duy nhất: quyền được gặp thằng bé.

Ngày dọn đồ đi, thằng bé ôm tôi rất chặt:

Ba đừng bỏ con.

Tôi cúi xuống, ôm lại nó:

Ba không bỏ con. Ba chỉ bỏ một cuộc hôn nhân không còn thật lòng.

Bây giờ, mỗi cuối tuần, tôi vẫn đón con đi đá bóng. Vợ cũ của tôi quay về với chồng cũ. Nghe đâu nợ nần vẫn chưa dứt. Tôi không hỏi thêm.

Còn tôi, lần đầu tiên sau rất lâu, cảm thấy mình không còn là kẻ thua cuộc trong chính cuộc đời mình.

Hóa ra, thua cuộc không phải là ly hôn.

Thua cuộc là khi biết mình chỉ là cái phao… mà vẫn cố bám lấy để tự an ủi rằng đó là gia đình.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang