“Bố ăn sáng trước đi ạ. Con đưa cu Đức đi học, hôm nay dậy trễ quá nên cho cháu nó trễ học, bố ạ.”
Tuyên vừa bật xe ra cổng vừa nói vọng vào ông Nhàn, bố chồng cô. Năm nay ông đã 70 tuổi, cái tuổi gần đất xa trời, nhưng ông thì chưa một lần được hưởng cái gọi là hạnh phúc tuổi già.
Vợ chồng ông có mỗi Tuấn, chồng Tuyên, là con. Ngày sinh Tuấn cũng là ngày vợ ông bỏ lại hai cha con một mình. Ông thương con nên cứ vò võ một mình nuôi con khôn lớn. Lúc con trẻ, cũng đôi ba lần ông muốn bước thêm bước nữa. Nhưng nhìn lại con, cơm chưa đủ no, áo chưa đủ mặc, ông lại tức lưỡi bỏ qua. Dần dà, thì ông cũng đến tuổi xế chiều mà không hay biết.
Mấy chục năm lận lưng nuôi con ăn học thành tài, cưới vợ cho nó, vậy mà vừa cưới vợ được hai năm, thằng cháu nội vừa thôi nôi, thì con trai ông cũng bỏ ông mà đi, để lại một người cha già, một cô vợ góa và một đứa con thơ dại.
Tuyên thương bố chồng, thương một cụ già cả cuộc đời bất hạnh, không vợ không con. Cũng đã năm năm kể từ ngày chồng mất, cô ở lại nhà chồng chăm lo chu đáo cho bố chồng, mặc dù cha mẹ cô ở thành phố hết lời khuyên nhủ cô nên về lại đó để làm lại cuộc đời, nhưng Tuyên không đành lòng.
Giờ có con con thì ông Nhàn phải sống ra làm sao, thằng cháu có phải trải qua những năm tháng tuổi thơ như thế nào? Cô cãi lời cha mẹ, tiếp tục cuộc sống một mình lo cho cha già con thơ nơi vùng quê nghèo khó.
Tuyên giờ trở thành trụ cột chính của gia đình, ban ngày cô đi làm công nhân ở xưởng may gần nhà, tối về lại tất bật livestream bán thêm quần áo online. Đồng lương công nhân 5 triệu một tháng, cộng thêm chút thu nhập từ bán quần áo cũng đủ cho cô lo được cho bố chồng và cậu con trai đang lớp hai của mình.
Thời gian cứ thế trôi qua, ba người nương tựa nhau sống cũng qua được năm năm rồi. Sáng nay Tuyên đưa cu Đức đi học rồi đi làm luôn. Ông Nhàn ở nhà ăn sáng một mình rồi giúp con dâu dọn dẹp nhà cửa. Ông không làm ra tiền để phụ giúp con cháu nên ở nhà làm việc gì làm được ông cũng sẽ làm. Tối Tuyên về còn có thời gian nghỉ ngơi.
Dọn dẹp xong mấy cái chén, ông cầm chổi quét nhà trước cửa sau. Mặc dù đã 70 nhưng ông vẫn còn khỏe lắm, tay chân cũng muốn hoạt động cho giãn gân cốt, không muốn làm gánh nặng cho con dâu nên ông cũng tranh thủ giúp Tuyên nhặt ít củi khô, phơi ít đồ đưa con nhôm bếp. Xong xuôi mọi việc thì ông vào nhà tắm định tắm rửa cho mát, vừa bước vào thì thấy chậu áo quần đồ chưa giặt kịp của Tuyên để ở đó.
“Trước giờ cô bé đi giặt gạo phơi xong rồi đi làm và đưa con đi học chắc hôm qua xong việc muộn quá nên nay nó để trễ không kịp đây mà,” ông Nhân nghĩ thầm. Cởi cái áo thun ra ngoài, ông kéo cái ghế con lại ngồi xuống giặt luôn áo quần cho Tuyên. Trước giờ ông chưa giặt đồ cho con dâu bao giờ cả, đồ của ông thì ông tự giặt, đồ cháu ông thì Tuyên giặt, cũng có khi ông giặt giúp Tuyên thôi. “Giặt giúp nó chút thì có sao, áo quần thôi mà,” ông Nhân cho xà phòng vào thau rồi bắt đầu vò.
Đến khi nhìn thấy những nội y của Tuyên, ông Nhân bắt đầu thấy cảm giác khó tả. Mấy chục năm rồi ông mới lại đụng vào quần áo của phụ nữ. Dù gì cũng mấy chục năm ông không có hơi của phụ nữ, cũng chưa một lần ra ngoài “bóc bánh trả tiền” vì ông làm gì có tiền đâu. Nhà có mỗi ông và cô con dâu, nhiều lúc ông không dám nhìn thẳng vào vì sợ đầu óc lại nghĩ chuyện không đứng đắn. Nhưng mà con dâu ông cũng biết điều, cô không bao giờ ăn mặc đồ hở hang hay quá gợi cảm trước mặt ông.
Miên man suy nghĩ, nhìn lại ông Nhân vẫn thấy mình cầm thấy bộ quần áo trên tay. “Trời ơi, những cảm giác thời trai trẻ lại trỗi dậy trong ông,” bất chợt ông Nhân choàng tỉnh. “Ông đang làm cái gì vậy? Đây là đồ của phụ nữ, Tuyên là con dâu ông cơ mà, sao ông lại có thể có cái suy nghĩ như vậy được?”
Tỉnh táo lại, ông Nhân vội vã xả nước, lấy móc treo bộ đồ của Tuyên lên rồi đi vào phòng nằm nghỉ. Đầu óc ông chỉ nghĩ tới mấy chuyện lúc nãy, những suy nghĩ vấn dục xuất hiện trong đầu ông, không biết mình thôi nghĩ về nó được.
Tuyên đi làm 4:30 tan ca. Có ghé trường đón con rồi chạy ra chợ chiều mua thêm ít rau củ. Về đến nhà thấy ông Nhân đang ngồi uống trà trước sân. “Thưa bố con mới về,” chào ông. “Đi học về kia Đức, trưa nội con mới đi học, mai mẹ con vô tắm rửa rồi ra ăn cơm.” “Ông nội nấu cơm kho cá xong cả rồi, để con luộc thêm ít đậu bắp đó,” Tuyên vừa nói vừa xách bọc rau đi vào bếp.
Cô nhìn quanh thấy bếp núc gọn gàng, cơm canh nóng hổi được ông Nhân chuẩn bị sẵn, cô nở nụ cười hạnh phúc. Cô ước có đây là cuộc sống bình yên mà cô mong muốn. Rất nhiều anh trai trẻ ở công ty tán tỉnh cô, muốn chăm sóc cho mẹ con cô, nhưng cô đều từ chối. Ít nhất thì cô cũng xác định mình sẽ ở vậy nuôi bố chồng cho đến khi ông nhắm mắt xuôi tay.
“Con vào tắm rửa đi, bố luộc cho chút nữa là xong ấy mà,” ông Nhân đi vào bếp nói với Tuyên. “Thôi con làm chút xíu là xong mà bố, bố ra uống trà với chơi với Đức đi ạ. Con đi tắm đi, lát con có thời gian bán hàng rồi nghỉ ngơi sớm chút. Bố làm được da vậy, bố làm giùm con, con tắm xong rồi ăn cơm cho mát ạ,” Tuyên nói rồi đi vào phòng.
Ông Nhân đăm đăm nhìn về phía Tuyên, con dâu ông đang đẹp quá, chẳng bao giờ ông xuất hiện ý nghĩ đó trong đầu, vậy mà hôm nay bao nhiêu suy nghĩ lệch lạc đến tồi tệ cứ quanh quẩn đâu đó. Nhưng ở một góc nào đó, ông vẫn thương Tuyên, người chịu thiệt thòi đủ đường, tội nghiệp cho nó vướng vào sự bất hạnh của gia đình ông, ông Nhân thầm nhủ hãy dứt ra lúc rồi.
Ông vớt đậu bắp ra đĩa, dọn mâm cơm ra bàn rồi gọi vói vào, “Hai mẹ con xong thì ra ăn nghe, ông dọn sẵn rồi.” “Dạ,” Tuyên kéo Đức từ trong phòng đi ra. “Nay ông nội kho cá ngon quá nè, Đức ăn nhiều cơm chút nghe con,” Tuyên cầm chén lấy cơm rồi nói. Một nhà ba người vừa ăn vừa nói chuyện, từ chuyện trên lớp của Đức đến chuyện công ty của Tuyên. Chẳng ai biết đến sự thay đổi trong lòng ông Nhân, chẳng ai để ý đến ánh mắt khác lạ của mỗi khi nhìn Tuyên.
Một tuần sau đó, Tuyên mới lấy thêm lô hàng mới nay cô livestream để giới thiệu đồ mình bán. Có mấy chục sản phẩm rất dễ làm mẫu thì ông Nhân vô tình đi ngang qua. Thường mỗi khi Tuyên bán hàng thì ông Nhân sẽ ngồi trong phòng chú không lui tới, hôm nay vừa hay khát nước nên ông đi ra ngoài bắt gặp Tuyên đang mặc những mẫu đầm mới kia. Ông như mất hồn, chăm chú nhìn ngắm dáng vẻ đầy đặn quyến rũ lạ thường của Tuyên, ông không thể rời mắt.
Tuyên cũng không ngờ ra rằng mình từ phía sau, cô đang mãi mê quay ngang quay dọc cho khách xem đang váy, kéo kéo cho khách thấy dáy váy. Ông Nhân thì thở nhò nhỏ trong mơ hồ. Cái hình ảnh lạ, thường như đang thôi miên ông. Bất chợt nhận ra sự thèm khát của đàn ông mình trỗi dậy, ông Nhân hoảng vội về phòng đóng cửa. Trong mắt, trong đầu, trong suy nghĩ của ông chỉ có mỗi hình ảnh Tuyên nhảy tới nhảy lui. Bản thân ông cũng không thể nghĩ tới cái tuổi của mình lại có thể phản ứng như vậy.
Đêm đó ông không ngủ được, ông không biết mình có kiềm chế được không khi ngày ngày ở chung với con dâu, tối tối lại ngủ ngay sát vách, có khi ông còn nghe cả tiếng ngáy nhỏ đều đều của cô. Nhưng ông lại sợ, nếu như có ngày ông không thể kiểm soát được thì sao? Bà con lối xóm biết chuyện thì sẽ như thế nào? Chắc ông chỉ có nước đi theo vợ con mới hết nỗi nhục này. Và rồi cũng đến cái ngày đen tối đó, cái ngày mà chẳng ai nghĩ nó có thể xảy ra.
“Bố ơi, trên trường cu Đức có buổi ngoại khóa, trường tổ chức cho các cháu đi dã ngoại hai ngày một đêm, con đăng ký cho cháu đi nha bố,” Tuyền vừa trong phòng bước ra vừa nói với ông Nhân đang lau mấy cái lư hương trên bàn thờ.
“Lớp có ai đi đông không con? Nhà trường có đảm bảo an toàn không? Chứ con nít cho đi một mình bố không yên tâm,” ông Nhân hỏi. “Có các thầy cô với hội trưởng hội phụ huynh đi kèm các cháu cha bố ạ, bố không phải lo.” “Ừ vậy thì cho cháu nó đi để có thêm nhiều bạn với học được nhiều thứ bên ngoài hơn.” “Dạ con đăng ký cho cháu liền đây, ba ngày sau là cu Đức đi với trường.”
Tối hôm đó nhà còn mình ông Nhân với Tuyền, hai bố con ăn cơm tối xong thì ai về phòng nấy. Trời mùa hè nóng nực nên Tuyền vừa mở cửa vừa livestream bán hàng. Đang đọc tin nhắn và chốt đơn cho khách thì Tuyền nghe ông Nhân gọi. “Con rảnh không Tuyền ơi, qua dán miếng dán đau lưng dùm bố, nay sao cái lưng đau quá à.” “Bố đợi con 5 phút nữa nha, con tắt live rồi con qua,” lâu lâu ông Nhân lại bị đau lưng, chắc do bệnh lý tuổi già, có khi thì Tuyền dán cao dán cho ông, có khi thì ông nhờ cu Đức. Nay Đức vắng nhà nên ông gọi Tuyền.
Tuyền tắt điện thoại, để vội vài bao đồ đang lộn xộn giữa nền nhà rồi chạy qua gõ cửa phòng ông Nhân. “Con vào nghe bố?” “Ừ con vào đi, bố lại đau lưng à?” “Sau này bố ít nhặt củi lại, cúi lên cúi xuống đau lưng thêm đó bố, mấy việc đó bố cứ để đó cho con,” Tuyền vừa nói vừa cầm miếng cao dán đặt lên lưng ông Nhân. Dán xong thì cô lấy chai dầu trên tủ đầu giường rồi xoa bóp lưng vai cho ông. Trước đây cô cũng hay làm nhưng đều có cu Đức phụ một bên, nay có mỗi hai cha con nên cô cũng hơi ngại, dù gì ông cũng là bố chồng chứ không phải là bố ruột của cô.
Tay cô xoa đến đâu là ông Nhân rợn người đến đấy. Trước nay con cháu giúp ông xoa bóp ông đều rất hạnh phúc và cười vui vẻ, nhưng bây giờ ông lại thấy khác rồi. Kể từ ngày ông giặt hộ Tuyền mấy bộ quần áo đó thì ông đã có những suy nghĩ khác đi quá nhiều. Tuyền vừa dán xong miếng cao thì ông Nhân đưa tay nắm lấy tay Tuyền. Ông Nhân ngập ngừng, “Bố… bố…..” “Sao vậy bố”. Tuyền hỏi nhưng cũng không rút tay về, cô không hiểu ý ông Nhân là gì khi cầm tay mình.
Ông Nhân vòng tay ôm chặt lấy Tuyên, cô ngơ ngác, “Bố… sao vậy ạ?” “Bố xin lỗi con, có lẽ bố không biết bố đang bị làm sao nữa. Dạo gần đây bố hay có những suy nghĩ lệch lạc về con, cứ nhìn thấy con là bố không kìm lòng được. Bố đã chịu đựng mấy chục năm qua nhưng ngày hôm nay có lẽ là không thể…”
“Nhưng con là con dâu của bố, chúng ta không thể làm thế được.” “Bố biết điều đó là rất tội lỗi, chúng ta không thể làm điều đó. Nhưng bố không biết phải làm thế nào cả, và bố cũng hiểu con cũng đã phải nhẫn nhịn và chịu đựng suốt thời gian qua, bố nghĩ con cũng phải được giải tỏa.” “Nhưng bố ơi con sợ lắm, lỡ như mọi người biết chuyện thì sao?” “Nhà có mỗi bố với con, không ai biết bố không nói thì người ngoài làm sao biết?”
Ông Nhân cũng hơi bất ngờ vì phản ứng của Tuyên, ông nghĩ đáng lẽ ra Tuyên phải sợ hãi phản ứng đằng này cô chỉ lo người ngoài biết được chứ chẳng từ chối gì ông cả. Ông hiểu được rằng chắc Tuyên cũng đã bật đèn xanh cho mình và ông biết Tuyên cũng khó có thể vượt qua được cám bẫy này. Những suy nghĩ của cả hai chưa kịp định hình thì ông Nhân đã chủ động tiếp cận cô bằng những kinh nghiệm vốn có của mình, ông bắt đầu đưa Tuyên sang một trạng thái mới.
“Có được không bố ơi, con sợ lắm…” “Không sao đâu con, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi, bố nghĩ con sẽ vui vẻ điều đó.” Họ bắt đầu vào nhau một cách đầy khao khát. Tuyên cũng đón nhận mọi việc một cách đầy bản năng khi mà mọi thứ đã vào đúng quỹ đạo thì cô cũng chỉ im lặng mà tận hưởng mà thôi. Ông Nhân cố gắng tỏ ra là một người đàn ông đứng mảnh và chiều chuộng, ông cố gắng cho Tuyên một cảm giác hòa hợp và an toàn.
“Con cũng muốn điều này xảy ra đúng không?” ông Nhân vừa thở hổn hển vừa nói. Tuyên được cặp mắt mê hồn lên nhìn ông, “Nhiều lúc con cũng muốn lắm, nhưng con không thể nói ra được, dù gì con là chuyện tế nhị. Con muốn nó xảy ra lâu rồi, đó cũng là điều thầm ước của bấy lâu nay.”
Ông Nhân ngạc nhiên, “Thì ra là thế, thì ra không phải là do ông có cám giác trước mà là do con dâu của ông đã mong mỏi lâu rồi. Đó cũng là điều bản năng của mỗi con người, Tuyên lại trong độ tuổi son sắc rất khó có thể vượt qua nó một cách dễ dàng.”
Họ quấn lấy nhau như chưa từng bao giờ được thỏa thích, bao nhiêu cảm xúc đều được hai người mang ra thể hiện hết. Ông Nhân muốn trút bỏ hết sự thèm khát của mình bấy lâu nay, Tuyên thì như người sống lại cảm giác mà người chồng đã dành cho mình ngày ấy. Mọi thứ diễn ra một cách nhanh chóng đầy rực lửa.
Tuyên đứng lên tắt đèn lớn và mở đèn ngủ trong phòng lên, cô thỏ thẻ với ông, “Bố thật tuyệt bố ạ, bố rất khỏe mạnh và dẻo dai, con không nghĩ bố lại làm tốt như vậy.” Ông Nhân chạm đến mái tóc mềm nhẹ nhàng nói, “Bố muốn con được hạnh phúc nên bố phải cố gắng, bố không muốn con phải chịu sự thiệt thòi, mọi người phụ nữ đều có quyền được hưởng điều đó.”
“Con nghĩ bố già rồi sức khỏe không còn tốt chứ, ai ngờ bố lại mạnh mẽ như vậy, chồng con trước kia có khi còn thua xa bố ấy chứ.” “Bố hy vọng những ngày tháng sau này sẽ giúp con được một phần nào đó, bố còn khỏe thì bố vẫn giúp con giải tỏa những vấn đề khó nói đó.” “Nhưng lỡ như có người khác biết thì phải làm sao?” “Bố mình hạnh phúc thôi con, ai nói gì kệ họ, chuyện chi của hai ta biết thì cũng không phải lo lắng, con yên tâm.”
Tuyên không nói gì thêm, cô vùi mặt vào ông Nhân, cảm nhận hơi ấm của một người đàn ông mà bấy lâu nay cô luôn ngóng đợi. Ông Nhân tuy tuổi đã cao nhưng cơ thể ấy vẫn rắn chắc, mọi hành động đều quyết liệt và đầy ma lực. Cô quyết định không suy nghĩ nhiều gì cả, ngày ngày làm dâu hiếu hiền, tối lại chia sẻ hạnh phúc với ông. Cuộc sống có thế mà vui, yên bình, hạnh phúc.
Dù cô thừa hiểu đây là việc làm của một con người vô đạo đức vô nhân tính, nhưng ở cái hoàn cảnh oái oăm như cô thì cô đành chấp nhận. Cô mặc sự tội lỗi của mình để dành lấy cảm giác khác mà cô muốn. Thời gian cứ thế trôi, với hàng xóm làng giềng thì nhà ông Nhân vẫn là một gia đình hạnh phúc, có cô con dâu hiếu thảo yêu thương bố chồng, nhưng bên trong căn nhà đó thì lại khác.
Khi cu Đức đã ngủ say thì Tuyên lại sang phòng bên kia, họ lại trao cho nhau những cảm giác khác lạ. Mỗi ngày đưa trẻ lớn lên bình yên, chẳng biết gì, chẳng biết mẹ mình và ông nội có một mối quan hệ mập mờ như thế. Thế nhưng cậu vẫn hạnh phúc, hạnh phúc vì có ông nội và cả mẹ luôn yêu thương mình, luôn dành cho mình những điều tốt đẹp nhất. Gia đình chỉ cần có bao nhiêu đó là đủ. Chuyện ban ngày hạnh phúc là được rồi, ban đêm dù có là xấu xa với xã hội nữa thì mẹ với ông nội cậu vẫn cảm thấy hạnh phúc, vậy là đủ rồi.
Cả ba người trong gia đình đều cảm thấy đủ, thấy hạnh phúc với những quyết định của chính mình. Có lẽ thì chuyện tình đặc biệt này cũng chẳng có thể tồn tại được lâu khi mà ông cụ đã ngoài 70. Hy vọng đến một ngày sức cạn lực kiệt thì câu chuyện này nên chấm dứt. Vì chắc chắn cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




