“ʙỏ ɴó đɪ, đừɴɢ để ɴó đ.ẻ ʀᴀ ᴛʜêᴍ ᴄᴏɴ ᴠịᴛ ɢɪờɪ nào nữa” – đó là câu nói đầu tiên tôi nghe được từ phòng ngoài khi vừa sɪɴʜ đứᴀ ᴄᴏɴ ɢáɪ thứ ba.
Tôi nằm trên ɢɪườɴɢ ʙệɴʜ, ᴛʜâɴ ᴛʜể ʀã ʀờɪ sᴀᴜ ᴄᴀ sɪɴʜ ᴋʜó. Chồng tôi im lặng. Mẹ chồng nói tiếp, ɢɪọɴɢ ᴛʜᴇ ᴛʜé:
– “Tôi nói rồi, đ.ẻ được con trai thì sốɴɢ, ᴋʜôɴɢ ᴛʜì ᴄʜɪᴀ ᴛᴀʏ! Nhà này phải có người ɴốɪ ᴅõɪ. Ông nội nó còn sống, mà nghe tin này chắc đᴀᴜ ᴛɪᴍ ᴄʜếᴛ ᴍấᴛ!”
Tôi không tin vào tai mình. Mấy năm qua tôi đã ʟàᴍ ᴅâᴜ ɴɢᴏᴀɴ, ᴠợ ʜɪềɴ, đɪ ʟàᴍ ᴋɪếᴍ ᴛɪềɴ ɴʜư ᴄʜồɴɢ, ᴠề ɴʜà ᴠẫɴ ʟᴏ ᴄơᴍ ɴướᴄ, ɢɪỗ ᴄʜạᴘ. ᴛôɪ đâᴜ ᴄó ǫᴜʏềɴ ᴄʜọɴ ɢɪớɪ ᴛíɴʜ con?
Chồng tôi – người từng ǫᴜỳ ᴅướɪ ᴍưᴀ ᴄầᴜ ʜôɴ tôi ngày nào – giờ ʟúɴɢ ᴛúɴɢ đứɴɢ ɢɪữᴀ ʜᴀɪ ʙờ. ᴀɴʜ ᴋʜôɴɢ ɴóɪ ᴍộᴛ ʟờɪ ʙảᴏ ᴠệ ᴛôɪ, ᴄʜỉ ᴄúɪ đầᴜ, ɴóɪ ᴋʜẽ:
– “Hay là… mình ᴅừɴɢ ʟạɪ ᴍộᴛ ᴛʜờɪ ɢɪᴀɴ ᴄʜᴏ ʙố ᴍẹ ɴɢᴜôɪ?”
Tôi ʙậᴛ ᴄườɪ ᴛʀᴏɴɢ ɴướᴄ ᴍắᴛ. ᴛôɪ ᴋʜôɴɢ ᴋʜóᴄ ᴠì đᴀᴜ, mà vì thấy mình đã trở thành một “máy đ.ẻ”, bị đem ra ᴍặᴄ ᴄả ɴʜư ᴍộᴛ ᴍóɴ ʜàɴɢ.
Mấy tuần sau, tôi về nhà với ʙᴀ đứᴀ ᴄᴏɴ ɢáɪ. Mẹ chồng gọi điện yêu cầu tôi “ᴛự ᴠɪếᴛ đơɴ ʟʏ ʜôɴ ᴄʜᴏ đỡ ᴍấᴛ ᴍặᴛ ᴠà ɴᴜôɪ 𝟹 ᴄʜáᴜ ɢáɪ”, còn chồng thì nhắn tin đúng một câu:
“Anh xin lỗi, nhưng anh phải làm tròn chữ hiếu.”
Chỉ ba tháng sau ngày ʟʏ ʜôɴ, mẹ chồng tôi tổ chức đám cưới mới cho chồng cũ tôi – với một ᴄô ɢáɪ ᴍớɪ ʀᴀ ᴛʀườɴɢ, xɪɴʜ xắɴ, ᴄᴏɴ ɴʜà ᴄó ᴄủᴀ. Bà tuyên bố giữa họ hàng:
– “Lần này chọn kỹ rồi, nó phải đ.ẻ cho tôi ᴛʜằɴɢ đíᴄʜ ᴛôɴ, không sai vào đâu được!”
Tôi nghe tin, chỉ cười nhạt. Cô dâu mới có lẽ chưa từng biết mình bước vào một cuộc thi… đ.ẻ.
Rồi thời gian trôi qua. Năm thứ nhất, cô ấy sɪɴʜ – ᴍộᴛ ʙé ɢáɪ. Mẹ chồng chưa nói gì, chỉ xì xàᴏ: “ᴄʜắᴄ ᴅᴏ ᴠậɴ ᴄʜưᴀ ᴛʜôɴɢ.”
Năm thứ hai – lại là một ʙé ɢáɪ ɴữᴀ. ʙà ʙắᴛ đầᴜ ᴋʜó ở, ɴóɪ:
– “Chắc ᴄᴏɴ ʙé ɴàʏ ăɴ ᴜốɴɢ ᴋʜôɴɢ ᴋɪêɴɢ ᴄữ, ʟàᴍ ʜỏɴɢ ɢɪốɴɢ.”
Đến khi ʙé ᴛʜứ ʙᴀ ᴄʜàᴏ đờɪ – ʟạɪ ᴠẫɴ ʟà ᴄᴏɴ ɢáɪ – thì chính cô dâu mới ấy bắt đầu bị ᴛʀᴀ ᴛấɴ ᴛɪɴʜ ᴛʜầɴ y như tôi trước kia. Mẹ chồng chuyển từ xưng “con” sang “cô”, rồi ra ᴛốɪ ʜậᴜ ᴛʜư:
– “Tôi không nuôi báo cô. Không đ.ẻ được thì nhường chỗ cho người khác!”
Tôi nghe chuyện mà ʟòɴɢ đầʏ ɴɢổɴ ɴɢᴀɴɢ. Nhưng tôi không vui mừng, không ʜả ʜê – ᴄʜỉ ᴛʜấʏ ᴄᴀʏ đắɴɢ thay cho một người phụ nữ khác cũng đang bị ɴɢʜɪềɴ ɴáᴛ ᴛʀᴏɴɢ ᴄáɪ ᴠòɴɢ xᴏáʏ “ɴốɪ ᴅõɪ”.
Rồi một ngày, tin tức ậᴘ đếɴ: ᴄô ᴠợ ᴍớɪ ᴜấᴛ ǫᴜá ᴜốɴɢ ᴛʜᴜốᴄ ɴɢủ…
“Điện thoại reo. Người vợ cả đang vo gạo, tay ướt sũng vội vàng lau vào vạt áo rồi nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng một người họ hàng xa của chồng cũ, vốn vẫn thương cô.
“”Chị… chị nghe tin gì chưa?”” Giọng nói run run.
Người vợ cả nín thở. “”Tin gì hả em?””
“”Cái cô… cái cô vợ sau ấy… cô ấy… cô ấy vừa uống thuốc ngủ rồi!””
Chiếc điện thoại rơi bộp xuống nền gạch. Nước từ tay nhỏ tong tong. Tai người vợ cả như ù đi, mọi âm thanh xung quanh bỗng trở nên xa xăm. Cô đứng sững sờ giữa bếp, hơi thở đứt quãng. Uống thuốc ngủ ư? Cô gái trẻ trung, xinh đẹp ấy, người từng bước vào nhà này với bao lời đồn đãi và kỳ vọng, giờ lại kết thúc như vậy?
Cảm giác bàng hoàng tột độ ập đến, nhưng ngay sau đó là một vị cay đắng đến ghê người. Không phải sự hả hê, mà là sự xót xa lẫn uất nghẹn thay cho người phụ nữ kia. Cô ấy cũng đã đi vào vết xe đổ của mình sao? Cô ấy cũng bị đối xử như một cỗ máy đẻ, bị vắt kiệt rồi vứt bỏ khi không “”làm tròn nhiệm vụ””?
Hình ảnh bản thân nằm trên giường bệnh sau khi sinh đứa con gái thứ ba, nghe những lời cay nghiệt của mẹ chồng, sự im lặng hèn nhát của chồng cũ, tất cả như cuộn phim quay chậm hiện về. Cô đã vượt qua được, nhưng cái giá phải trả là cả một cuộc hôn nhân và bao tổn thương. Còn cô gái này, cô ấy đã không thể chịu đựng nổi.
Người vợ cả khụy xuống sàn, nước mắt trào ra không kiểm soát. Đây không phải nước mắt của sự vui mừng, mà là nước mắt của nỗi đau đồng cảm và sự tuyệt vọng trước cái vòng luẩn quẩn tàn nhẫn mang tên “”nối dõi tông đường”” trong gia đình nhà chồng cũ.
“”Cô ấy… uống thuốc ngủ ư?”” Cô thầm thì, giọng lạc đi, trái tim nặng trĩu như có đá đè.”
“””Cô ấy… uống thuốc ngủ ư?”” Cô thầm thì, giọng lạc đi, trái tim nặng trĩu như có đá đè.
Nước mắt không ngừng tuôn rơi trên gò má hốc hác. Chiếc điện thoại vẫn nằm chỏng chơ dưới sàn, như một lời nhắc nhở tàn khốc về hiện thực. Cái cảm giác bàng hoàng ban đầu dần tan đi, nhường chỗ cho một nỗi đau âm ỉ, quen thuộc đến đáng sợ. Đó là nỗi đau của chính cô, của những ngày tháng bị biến thành một cỗ máy vô tri.
Ký ức như dòng lũ dữ dội ùa về, nhấn chìm cô trong cái ngày định mệnh ấy. Trước mắt cô hiện lên cảnh phòng bệnh trắng toát, mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Đó là ba năm trước, cái ngày cô vừa tỉnh dậy sau ca sinh khó cho đứa con gái thứ ba. Cơ thể rã rời, vết mổ vẫn còn nhức nhối, nhưng điều đau đớn hơn cả là thái độ lạnh nhạt xung quanh. Chồng cũ ngồi bên giường, khuôn mặt thẫn thờ, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, không một lời hỏi han hay động viên.
Rồi cánh cửa phòng bệnh mở ra. Mẹ chồng cô bước vào, khuôn mặt tối sầm lại, ánh mắt nhìn thẳng vào cô như nhìn một thứ gì đó vô giá trị, chứ không phải người vừa sinh con cho nhà bà.
“”Lại con gái à?”” Giọng bà chua chát, lạnh lẽo vang vọng khắp căn phòng nhỏ. “”Nhà này không có phúc hay sao mà cô cứ đẻ toàn vịt trời thế này? Đẻ ba đứa con gái rồi đấy! Cái bụng này không biết đẻ con trai à?””
Cô nằm đó, yếu ớt, chỉ biết cắn chặt môi để tiếng nấc không bật ra. Nước mắt nóng hổi lăn dài vào mái tóc bết mồ hôi. Mẹ chồng cô vẫn không ngừng lời, mỗi câu nói như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô.
“”Bố nó thì ngày càng già yếu, mong mỏi đứa cháu đích tôn nối dõi. Giờ thì sao? Ba đứa con gái! Cô xem lại mình đi, cái phận làm dâu mà vô dụng thế này à?”” Bà nói, ánh mắt sắc như dao liếc nhìn chồng cũ cô đang ngồi im lặng như pho tượng. Anh ta cúi gằm mặt xuống, bàn tay đặt trên đùi nắm chặt lại, nhưng không hề lên tiếng một lời nào bênh vực vợ. Sự im lặng đó, còn đau đớn hơn vạn lời cay nghiệt. Cô đã hy vọng anh sẽ nói gì đó, dù chỉ một câu an ủi, một cái nắm tay trấn an… nhưng không. Chỉ có sự vô tâm và hèn nhát đến tột cùng.
“”Cô nghe rõ chưa?”” Mẹ chồng quay lại nhìn cô, giọng điệu ra lệnh, tàn nhẫn. “”Ký đơn đi! Việc của cô đến đây là hết rồi! Nhà này không cần loại người chỉ biết đẻ con gái!””
Cơn đau từ vết mổ vật lý không thấm vào đâu so với cơn đau quặn thắt trong lồng ngực lúc đó. “”Máy đẻ”” – hai từ đó như khắc sâu vào tâm trí cô, trở thành một vết sẹo không bao giờ lành. Cô chỉ là một cỗ máy được sử dụng để sản xuất ra thứ mà họ cần, một đứa cháu trai. Khi “”máy”” không sản xuất đúng loại “”sản phẩm”” mong muốn, nó sẽ bị vứt bỏ không thương tiếc, không chút xót xa.
Cô khụy dưới sàn bếp, nước mắt vẫn giàn giụa, hơi thở hổn hển. Ký ức đó, nỗi đau “”máy đẻ”” đó, chưa bao giờ biến mất. Nó chỉ lặn xuống, và giờ, tin tức về người vợ thứ hai kia lại khuấy động tất cả lên. Cô ấy, người trẻ trung, xinh đẹp hơn cô, cũng đã đi vào con đường này sao? Cũng bị coi là “”máy đẻ””, cũng bị ruồng bỏ, bị dồn ép đến mức phải tìm đến cái chết? Sự tàn nhẫn của gia đình đó, của người chồng cũ đó, chưa bao giờ dừng lại. Và nỗi day dứt, liệu mình đã thoát ra được hoàn toàn chưa, hay vẫn còn vương vấn nỗi đau cũ, vẫn còn bị ảnh hưởng bởi sự tàn nhẫn đó? Cô siết chặt nắm tay, cảm giác uất nghẹn, chua chát dâng lên tận cổ.”
“Cô khụy dưới sàn bếp, nước mắt vẫn giàn giụa, hơi thở hổn hển. Ký ức đó, nỗi đau “”máy đẻ”” đó, chưa bao giờ biến mất. Nó chỉ lặn xuống, và giờ, tin tức về người vợ thứ hai kia lại khuấy động tất cả lên. Cô ấy, người trẻ trung, xinh đẹp hơn cô, cũng đã đi vào con đường này sao? Cũng bị coi là “”máy đẻ””, cũng bị ruồng bỏ, bị dồn ép đến mức phải tìm đến cái chết? Sự tàn nhẫn của gia đình đó, của người chồng cũ đó, chưa bao giờ dừng lại. Và nỗi day dứt, liệu mình đã thoát ra được hoàn toàn chưa, hay vẫn còn vương vấn nỗi đau cũ, vẫn còn bị ảnh hưởng bởi sự tàn nhẫn đó? Cô siết chặt nắm tay, cảm giác uất nghẹn, chua chát dâng lên tận cổ. Ánh mắt cô vô hồn nhìn về phía chiếc điện thoại vẫn nằm lật ngửa. Màn hình bỗng lóe sáng.
Một tin nhắn cũ hiện lên. Là tin nhắn từ chồng cũ, gửi đi ba năm trước, ngay sau khi cô ký đơn ly hôn. Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ. “”Anh xin lỗi, nhưng anh phải làm tròn chữ hiếu.””
“”Chữ hiếu?”” Cô lặp lại, giọng khàn đặc như tiếng xé rách. Nụ cười chua chát méo xệch trên môi. “”Cái ‘chữ hiếu’ của anh đấy à?””
Cơn đau trong tim càng dữ dội hơn. Chữ hiếu? Cái chữ hiếu mà anh ta dùng để biện minh cho sự hèn nhát của mình? Cái chữ hiếu mà anh ta nhân danh để vứt bỏ người vợ đã cùng anh ta xây dựng tổ ấm, sinh cho anh ta ba đứa con gái đáng yêu? Cái chữ hiếu đã biến cô thành một cỗ máy, vắt kiệt cô rồi ném đi không thương tiếc?
Giờ đây, nhìn lại. Chỉ ba tháng sau khi đuổi cô đi, anh ta cưới người khác. Cưới một người trẻ hơn, xinh đẹp hơn, với hy vọng cô ta sẽ “”làm tròn”” cái “”chữ hiếu”” còn dang dở. Nhưng rồi sao? Tin tức đó… tin tức về người vợ thứ hai uống thuốc ngủ… Anh ta đã lại làm điều tương tự sao? Cô ấy, người vợ hai, cũng đã sinh cho anh ta ba cô con gái. Cũng phải chịu đựng áp lực khủng khiếp đó. Cũng bị đối xử như cô?
Nước mắt vẫn nóng hổi, nhưng giờ không còn là nỗi đau thuần túy của nạn nhân nữa. Nó là sự cay đắng, là sự giận dữ. Cái “”chữ hiếu”” của gia đình anh ta, của người chồng cũ đó, đã nghiền nát cuộc đời của hai người phụ nữ. Cả cô và người vợ hai đều đã phải trả giá cho cái khao khát ích kỷ, mù quáng đó. Cô mất đi gia đình, mất đi tuổi thanh xuân, phải vật lộn nuôi con một mình. Còn người vợ hai… suýt nữa đã mất đi cả sinh mạng.
Tất cả những hy sinh đó, tất cả những đau khổ đó, đổi lại điều gì? Cái gia đình ấy, cái người chồng cũ ấy, đã đạt được điều họ muốn chưa? Đã có được đứa cháu trai “”nối dõi tông đường”” chưa? Dựa vào tin tức, cô biết là chưa. Ba đứa con gái nữa. Vòng lặp tàn nhẫn vẫn tiếp diễn, và cái giá phải trả ngày càng thảm khốc.
Cô đứng dậy, cơ thể run rẩy. Không còn khóc nức nở nữa. Chỉ còn lại một sự chai sạn, một sự căm phẫn lặng lẽ. Chữ hiếu ư? Chữ hiếu gì mà tàn độc đến thế? Nó không phải là hiếu thảo, nó là sự vô nhân đạo, là sự chà đạp lên nhân phẩm và sinh mệnh của người khác. Và cả hai người phụ nữ, cô và người vợ thứ hai, đều là nạn nhân của cái gọi là “”chữ hiếu”” bệnh hoạn đó.
Cô nhìn chiếc điện thoại, nhìn lại dòng tin nhắn cũ. Không còn thấy đau đớn nữa, chỉ thấy ghê tởm. Ghê tởm sự giả tạo, sự hèn nhát được che đậy dưới lớp vỏ “”chữ hiếu”” thiêng liêng. Cô đã thoát ra rồi. Bằng cách nào đó, cô đã sống sót và đứng dậy. Còn người vợ thứ hai kia… liệu cô ấy có đủ mạnh mẽ để làm điều tương tự không? Hay sẽ tiếp tục bị cái “”chữ hiếu”” độc địa ấy hành hạ?
Cô cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với người phụ nữ kia. Hai người xa lạ, nhưng lại chung một vết sẹo lòng. Vết sẹo mang tên “”chữ hiếu”” của chồng cũ.”
“Cô nhìn chiếc điện thoại, nhìn lại dòng tin nhắn cũ. Không còn thấy đau đớn nữa, chỉ thấy ghê tởm. Ghê tởm sự giả tạo, sự hèn nhát được che đậy dưới lớp vỏ “”chữ hiếu”” thiêng liêng. Cô đã thoát ra rồi. Bằng cách nào đó, cô đã sống sót và đứng dậy. Còn người vợ thứ hai kia… liệu cô ấy có đủ mạnh mẽ để làm điều tương tự không? Hay sẽ tiếp tục bị cái “”chữ hiếu”” độc địa ấy hành hạ?
Cô cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với người phụ nữ kia. Hai người xa lạ, nhưng lại chung một vết sẹo lòng. Vết sẹo mang tên “”chữ hiếu”” của chồng cũ. Cô vẫn đứng đó, trong căn bếp lạnh lẽo của mình, hơi thở dần ổn định nhưng trong lòng vẫn cuộn trào cảm xúc phức tạp. Hả hê? Cô tự hỏi bản thân. Liệu có một chút hả hê nào khi thấy người thay thế mình, người được kỳ vọng “”làm được”” điều cô không làm được, giờ đây còn thảm hại hơn cô? Cô tìm kiếm trong tâm trí, dò xét từng ngóc ngách cảm xúc. Không có. Tuyệt nhiên không có sự hả hê, dù chỉ là thoáng qua. Chỉ còn lại một nỗi chua chát, một sự mệt mỏi tận cùng và… sự đồng cảm.
Sự đồng cảm sâu sắc đến bất ngờ. Cô ấy, cũng là phụ nữ. Cũng trải qua những đêm mất ngủ khi mang thai, những cơn đau xé lòng khi sinh nở. Cũng ôm con vào lòng với tất cả tình yêu thương. Và rồi, cũng bị định giá chỉ bằng giới tính của đứa trẻ. Ba cô con gái. Giống hệt cô ngày xưa. Ba cô con gái nữa. Chắc chắn người vợ hai cũng đã cố gắng hết sức, cũng đã chịu đựng áp lực vô hình, những lời bóng gió, những ánh mắt dò xét từ nhà chồng, đặc biệt là từ mẹ chồng cũ của cô. Cái gánh nặng “”nối dõi tông đường”” không buông tha bất kỳ ai, nghiền nát hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác.
Cô nhìn xuống bàn tay mình, vẫn còn run rẩy sau cơn xúc động. Cô đã sống sót. Đã đứng dậy. Đã tự nuôi dạy ba cô con gái của mình, chứng minh rằng không cần đàn ông, không cần cái gia đình độc địa kia, cô vẫn có thể sống tốt, thậm chí tốt hơn. Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Tuổi trẻ, hạnh phúc gia đình, sự tự tin… tất cả đều bị bào mòn.
Và giờ, nhìn người phụ nữ kia, người vợ thứ hai… Cô ấy đã bị dồn đến đường cùng. Uống thuốc ngủ. Cái hành động tuyệt vọng đó nói lên tất cả. Cô ấy đã phải chịu đựng những gì? Chắc chắn là còn khủng khiếp hơn cô ngày trước, bởi sự kỳ vọng và áp lực chỉ tăng lên theo thời gian.
“”Thật sự đáng thương…”” Cô thở dài, giọng khô khốc như cát. Không phải thương hại từ trên cao nhìn xuống, mà là sự đồng cảm của một người cùng cảnh ngộ. Hai người phụ nữ, hai số phận bị ràng buộc bởi cùng một người đàn ông hèn nhát và một gia đình cuồng vọng. Cô đã thoát ra, nhưng vết sẹo còn đó. Còn người vợ thứ hai, liệu cô ấy có đủ sức lết ra khỏi vũng lầy tăm tối đó không? Cô cảm thấy cay đắng. Cay đắng cho số phận phụ nữ trong cái vòng xoáy luẩn quẩn mang tên “”nối dõi tông đường””.”
“Cô đặt điện thoại xuống, lòng vẫn còn nặng trĩu. Cái cảm giác đồng cảm kỳ lạ đó thôi thúc cô phải làm gì đó. Không phải để can thiệp sâu, chỉ đơn giản là để biết. Biết người phụ nữ kia, người cùng chung số phận với cô, giờ ra sao. Cô lục lại danh bạ. Cô nhớ đến một người họ hàng xa, cô Mai, người từng làm giúp việc cho nhà mẹ chồng cũ vài năm trước, trước khi họ đổi người. Chắc chắn cô Mai sẽ biết ít nhiều chuyện trong nhà đó. Cô lưỡng lự một lát, rồi quyết định bấm số. Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.
“”A lô, Mai à? Chị đây, chị… vợ cũ của anh Hùng đây.”” Cô hơi ngập ngừng.
“”Ủa, chị… chị Hạnh đó hả? Lâu quá rồi chị khỏe không?”” Giọng cô Mai có vẻ bất ngờ nhưng vẫn niềm nở.
“”Ừ chị khỏe, cảm ơn em. Em vẫn khỏe chứ?””
“”Em khỏe chị. Chị gọi em có gì không ạ?””
“”À… thực ra chị gọi là muốn hỏi thăm một chút chuyện cũ ấy mà.”” Cô tìm từ ngữ, không muốn tỏ ra quá tò mò hay soi mói. “”Dạo này em còn liên lạc với ai bên nhà… bên nhà bà ấy không?”” Cô dùng cách nói tránh.
Cô Mai im lặng một chút, rồi đáp khẽ: “”Thỉnh thoảng em cũng nói chuyện với cô Hà, người làm sau em ấy chị.””
“”À, vậy hả?”” Cô vợ cả thấy lòng khẽ động. “”Thế… chị muốn hỏi thăm một chút về tình hình bên đó…”” Cô hít một hơi sâu. “”Đặc biệt là… về cái cô vợ sau ấy. Cái cô tên Chi ấy.””
Đầu dây bên kia lại chùng xuống. “”À… chị hỏi thăm cô Chi ạ?””
“”Ừ. Tình hình cô ấy… thế nào rồi hả em? Dạo này… có chuyện gì không?”” Cô cố giữ giọng thật bình thường, nhưng sự lo lắng đã len lỏi vào từng lời nói. Cô biết tin tức kiểu này thường lan đi rất nhanh trong giới giúp việc.
Cô Mai ngần ngừ, như không biết có nên nói hay không. Cuối cùng, cô ấy thở dài một tiếng rất nhỏ. “”Chị ơi… cũng không biết nói sao nữa. Khổ lắm chị ạ…”””
“””Chị ơi… cũng không biết nói sao nữa. Khổ lắm chị ạ…”” Cô Mai ngập ngừng.
Người vợ cả siết chặt điện thoại hơn. Lồng ngực cô thắt lại. Cô cảm thấy có điều gì đó rất tồi tệ đã xảy ra. “”Sao em? Có chuyện gì hả Mai? Cô ấy… cô ấy bị làm sao?””
“”Thì… thì cũng cái chuyện con cái ấy chị…”” Giọng Cô Mai nhỏ dần, như sợ ai nghe thấy. “”Bà ấy… với cả nhà cứ tạo áp lực kinh khủng. Rồi cô Chi lại sinh thêm một đứa con gái nữa…””
Người vợ cả nghe đến đây, tim đập nhanh hơn. Cô biết cảm giác đó. Cái áp lực vô hình nhưng nặng như đá đè lên ngực người phụ nữ trong căn nhà đó.
“”Rồi sao nữa em?”” Cô vợ cả hỏi, giọng khẽ run rẩy.
“”Rồi… rồi thì… cách đây mấy hôm ấy chị… Cô Hà bên đó gọi cho em kể lại… suýt nữa thì…”” Cô Mai dừng lại, thở dài một hơi run rẩy. “”Suýt nữa thì xảy ra chuyện rồi chị ạ.””
Người vợ cả cảm thấy lạnh toát sống lưng. “”Chuyện gì? Em nói rõ xem nào!””
“”Cô ấy… cô ấy uống thuốc ngủ chị ạ.”” Cô Mai nói nhanh như xả hết nỗi sợ. “”Uống nhiều lắm. May mà… may mà người nhà phát hiện kịp thời. Kịp đưa vào bệnh viện cấp cứu.””
Cả người Người vợ cả như đông cứng lại. Cô ấy… uống thuốc ngủ? Vì áp lực sinh con gái? Cái cảm giác đồng cảm ban nãy giờ biến thành một sự rùng mình kinh hãi. Cái vòng luẩn quẩn, cái định kiến tàn nhẫn ấy suýt chút nữa đã cướp đi một mạng người.
“”Thế… thế bây giờ cô ấy sao rồi?”” Người vợ cả lắp bắp hỏi.
“”À… cô ấy… cô ấy còn sống chị ạ, nhưng…”” Cô Mai ngập ngừng, cái ‘nhưng’ treo lơ lửng trong không trung đầy ám ảnh.
“”Nhưng sao em? Có chuyện gì nữa à?””
“”Cô Hà bảo… cô Chi được cứu rồi. Sức khỏe thì đang dần hồi phục. Nhưng mà…”” Cô Mai nói khẽ, giọng đầy thương cảm. “”Tinh thần cô ấy suy sụp nghiêm trọng chị ạ. Bác sĩ bảo… có dấu hiệu trầm cảm nặng lắm. Cứ nằm đó thôi, không nói năng gì, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Giống như… như người mất hồn ấy chị.””
Người vợ cả nghe những lời đó, cảm thấy một khối nặng trĩu đè xuống. Cô ấy còn sống, nhưng… nhưng lại sống trong cái vỏ rỗng tuếch của sự suy sụp. Cô nghĩ đến ba đứa con gái của mình, rồi lại nghĩ đến ba đứa con gái của cô Chi. Họ, những người phụ nữ trong cái gia đình đó, chỉ vì không sinh được con trai mà phải chịu đựng đến mức này sao? Cô Mai tiếp tục kể về không khí căng thẳng, sợ hãi trong nhà mẹ chồng cũ, về việc mọi người lo lắng cô Chi sẽ làm điều dại dột lần nữa.
“”Khổ thân cô ấy quá chị nhỉ…”” Cô Mai thở dài kết thúc câu chuyện.
Người vợ cả không nói gì. Cô chỉ im lặng lắng nghe, tâm trí quay cuồng với những gì vừa nghe thấy. Cái tin tức này… nó còn đáng sợ hơn cô tưởng. Cô Chi còn sống, nhưng cuộc sống của cô ấy có lẽ đã vỡ vụn. Cô đột nhiên cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt hơn bao giờ hết.”
“Cô Chi nằm trên giường, thân thể gầy gò như chìm khuất trong lớp chăn. Ánh mắt cô trân trân nhìn lên trần nhà, vô hồn và trống rỗng, hệt như lời Cô Mai đã kể. Cô không nói năng gì, chỉ thở nhè nhẹ, như một hơi tàn còn sót lại sau cơn bão.
Mẹ chồng đứng bên cạnh, khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh xen lẫn sự bực bội. Bà nhìn Cô Chi không chút mềm lòng. Đối với bà, hành động vừa rồi của Cô Chi không phải là sự tuyệt vọng, mà là sự yếu đuối và làm xấu mặt gia đình. Bà lắc đầu, giọng nói khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.
“”Làm sao? Giờ lại bày cái trò này ra đấy à?”” bà hỏi, không phải để mong câu trả lời, mà là để thể hiện sự khinh miệt. “”Một chút chuyện cỏn con đã không chịu được!””
Bà gằn giọng, tiến lại gần hơn một chút, nhìn thẳng vào khuôn mặt trắng bệch của Cô Chi. “”Cái nhà này không chứa chấp loại người yếu đuối, hở tí là đòi chết! Cô làm thế là muốn cả thiên hạ biết cái nhà này đối xử tệ bạc với cô à? Cô đang bôi tro trát trấu vào mặt tôi, vào mặt cả cái gia đình này đấy, cô có biết không?””
Người chồng cũ đứng nép ở cửa, mặt tái mét, không dám hó hé lời nào. Ba cô con gái nhỏ của Cô Chi đứng nép sau lưng bố, sợ sệt nhìn mẹ đang nằm im và bà nội đang giận dữ.
Mẹ chồng nhìn đứa con dâu vẫn bất động như khúc gỗ, cơn bực càng dâng lên. Bà nghĩ thầm, ‘Đúng là cái loại không có phúc! Không sinh được con trai đã đành, giờ còn bày đặt tự tử, lại còn không chết cho xong chuyện!’ Bà cảm thấy tức tối vì cái sự “”làm mình làm mẩy”” của Cô Chi.
“”Tỉnh lại đi!”” bà nói lớn hơn một chút, giọng đầy miệt thị. “”Đừng có nằm đấy đóng kịch nữa! Đứa con gái thứ ba của cô cũng đã đẻ ra rồi, giờ cô còn muốn gì nữa? Định dùng cái trò này để ép buộc ai à?””
Cô Chi vẫn không phản ứng, ánh mắt vẫn dán chặt lên trần nhà. Sự im lặng của cô càng khiến bà mẹ chồng thêm tức tối. Bà hừ lạnh một tiếng.
“”Lo mà tĩnh dưỡng cho cái thân cô đi,”” bà nói, quay lưng bỏ đi, không thèm nhìn lại. “”Đừng có nghĩ dùng mấy cái trò vớ vẩn này mà thay đổi được mọi chuyện!”””
“Mẹ chồng vừa khuất bóng, không khí trong phòng chùng xuống. Sự im lặng thế chỗ cho cơn thịnh nộ vừa rồi, nhưng nó đặc quánh, ngột ngạt hơn. Người chồng cũ vẫn đứng nép ở cửa, tấm lưng dựa hờ vào khung gỗ như thể đang cố tìm điểm tựa cho đôi chân run rẩy. Gương mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt láo liên, lúc nhìn về phía Cô Chi nằm bất động, lúc lại nhìn xuống nền nhà như sợ hãi.
Ba cô con gái nhỏ của Cô Chi vẫn đứng nép sau chân bố, ngước đôi mắt sợ hãi nhìn người mẹ tiều tụy trên giường. Chúng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm nhận được sự căng thẳng tột độ trong căn phòng này.
Người chồng cũ đưa tay gãi đầu, vẻ lúng túng hiện rõ. Anh ta muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Cổ họng như bị nghẹn lại. Anh ta sợ. Sợ mẹ, sợ cảnh tượng trước mắt, sợ cả cái trách nhiệm vô hình đang đè nặng. Nhưng trong ánh mắt ấy, không hề có sự ăn năn, cũng chẳng có ý định đứng ra bảo vệ Cô Chi, hay ít nhất là hỏi han xem cô thế nào. Anh ta chỉ đơn giản là một bức tượng câm lặng của sự hèn nhát.
Người vợ cả, không có mặt ở đó, nhưng bằng cách nào đó, chị cảm nhận được sự im lặng đáng sợ ấy. Cảm nhận được cái thái độ lúng túng, quen thuộc đến gai người. Chị thầm nghĩ, ‘Anh ta… vẫn như ngày nào.’ Cái suy nghĩ ấy như một nhát dao cứa vào lòng, dù chị đã ly hôn, đã không còn liên quan. Nhưng nhìn thấy sự tuyệt vọng của Cô Chi, nhìn thấy cái con người từng là chồng mình vẫn vô dụng như thế, chị không khỏi cảm thấy thất vọng tràn trề. Hóa ra, gã đàn ông ấy chưa từng thay đổi. Hóa ra, bất kỳ người phụ nữ nào bước vào cuộc đời anh ta, rồi cũng sẽ chỉ nhận lại sự bỏ rơi, sự im lặng hèn nhát khi sóng gió ập đến.
Người chồng cũ cuối cùng cũng không thốt ra lời nào. Anh ta khẽ lay lay vai cô con gái lớn, giọng lí nhí: “”Về… về thôi con.”” Rồi anh ta quay lưng đi, dắt theo ba đứa con nhỏ, bỏ lại Cô Chi một mình trong căn phòng tĩnh mịch. Sự câm lặng của anh ta nói lên tất cả. Đó là sự kết thúc cho hy vọng cuối cùng của Cô Chi, và là minh chứng cho sự bế tắc trong cuộc đời người đàn ông ấy.”
“Cô Chi nằm đó, bất động, còn người chồng cũ của chị thì quay lưng bỏ đi cùng ba đứa trẻ thơ dại. Cảnh tượng ấy ám ảnh người vợ cả, dù chị không có mặt ở đó. Chị ngồi trong căn nhà riêng của mình, xa cái nơi chất chứa đầy bi kịch ấy, nhưng tâm trí chị lại không thể thoát ra khỏi. Chị nghĩ về Cô Chi, nghĩ về số phận người phụ nữ đã bước vào cuộc đời đầy sóng gió mà chị vừa thoát ra. Rồi, một nỗi lo khác chợt ập đến, đau đáu hơn, day dứt hơn. Ba cô con gái nhỏ của Cô Chi.
Chúng còn quá nhỏ để hiểu những gì đang xảy ra. Chúng chỉ thấy mẹ nằm im, thấy bố bỏ đi. Ai sẽ chăm sóc chúng đây? Ai sẽ bảo vệ chúng khỏi cái vòng luẩn quẩn đầy áp lực và bi kịch của cái gia đình đó? Liệu chúng có phải lớn lên trong sự khao khát tình thương của mẹ, trong sự thờ ơ của bố, và trong cái bóng đè nặng của định kiến “”phải có con trai”” như chị em chúng đã từng trải qua?
Người vợ cả xót xa. Ba cô con gái của chị, may mắn thay, đã cùng chị thoát ra khỏi địa ngục trần gian ấy. Dù cuộc sống đơn chiếc có khó khăn, nhưng ít nhất, chị có thể che chở cho các con khỏi những lời lẽ cay nghiệt, khỏi sự phân biệt đối xử. Còn ba đứa bé kia… chúng sẽ phải đối mặt với điều gì? Với một người mẹ có nguy cơ không thể tỉnh lại? Với một người bố hèn nhát, vô tâm? Với một người bà khắc nghiệt vừa khuất bóng, hay một người bà mới sẽ đến, liệu có khác gì?
Nghĩ đến số phận mờ mịt của những đứa trẻ vô tội ấy, người vợ cả cảm thấy như có ai bóp nghẹt tim mình. Bi kịch này, hóa ra, không chỉ dừng lại ở những người lớn. Nó còn đang lặp lại, đang gieo mầm bất hạnh cho cả thế hệ sau. Nước mắt chị rơi xuống, không phải cho chị, cũng không hoàn toàn cho Cô Chi, mà là cho ba sinh linh bé bỏng đang chới với giữa cơn giông bão của người lớn. Cái giá của sự cố chấp, của định kiến, sao lại cay đắng đến vậy, và sao lại đổ hết lên vai những đứa trẻ. Chị chỉ mong, dù thế nào đi nữa, ba đứa bé ấy sẽ có một tương lai tốt đẹp hơn, một cuộc đời bớt đau khổ hơn cuộc đời của mẹ chúng, và của cả chị.”
“Chị vẫn ngồi đó, hình ảnh ba đứa trẻ nhỏ bé lay lắt giữa bệnh viện cứ lởn vởn trong tâm trí. Nỗi xót xa vẫn còn, nhưng khi ánh mắt chị lướt qua căn phòng đơn sơ mà ấm cúng của mình, nơi ba cô con gái chị đang say giấc trong vòng tay che chở của mẹ, một cảm giác khác dần thay thế nỗi đau đáu ban nọ.
Chị ngắm nhìn bức ảnh các con cười tươi trên bàn, rồi nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng dịu dàng chiếu xuống. Cuộc sống này, dù không dư dả, dù một mình gánh vác nuôi dạy ba đứa con, nhưng nó là cuộc sống của chị. Chị không còn phải dè dặt mỗi lời nói, không còn phải cố gắng gồng mình làm hài lòng một ai, không còn bị áp lực phải đẻ cho bằng được đứa con trai để ‘nối dõi tông đường’.
Ngày trước, chị là một cái máy, một cái máy chỉ có nhiệm vụ sinh sản. Giá trị của chị chỉ được đong đếm bằng việc chị có thể đẻ con trai hay không. Chị là món hàng bị định giá trên bàn cân của định kiến lỗi thời. Chị đã sống như một cái bóng, một công cụ, không phải là một con người.
Nhưng bây giờ thì khác. Ba cô con gái là tất cả của chị, và chị sống vì các con, nhưng quan trọng hơn, chị được sống cho chính mình. Chị được tự do đưa ra quyết định, tự do lựa chọn con đường cho mẹ con chị. Sự vất vả vật chất chẳng là gì so với sự giải thoát về tinh thần mà chị đang có.
Nghĩ đến Cô Chi, chị bỗng rùng mình. Cô ấy đã bước vào cái lồng mà chị vừa thoát ra, và cái lồng đó đã nghiền nát cô ấy theo cách tàn khốc nhất. Dù đau lòng cho số phận Cô Chi và ba đứa trẻ tội nghiệp, chị không thể không thừa nhận một sự thật tàn nhẫn: Mình đã may mắn hơn cô ấy rất nhiều. Chị đã kịp thoát ra trước khi bi kịch nhấn chìm hoàn toàn.
Một cảm giác biết ơn len lỏi trong tim chị. Biết ơn cuộc đời đã cho chị cơ hội làm lại, dù phải đánh đổi bằng cuộc hôn nhân và sự đơn chiếc. Biết ơn vì các con chị đã cùng chị thoát ra. Cái giá phải trả cho sự tự do này thật đắt, nhưng nó xứng đáng. Chị nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi trong chính ngôi nhà nhỏ của mình. Đây mới là cuộc sống.”
“Nhiều tháng trôi qua, cuộc sống của ba mẹ con cô dần ổn định. Chị quen với nhịp điệu của những ngày làm việc quần quật, tối về lại cùng các con bên mâm cơm đạm bạc mà ấm áp. Gánh nặng cơm áo gạo tiền vẫn đó, nhưng tâm hồn chị nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Chị không còn là cái bóng vật vờ trong căn nhà rộng lớn đầy áp lực, mà là người chủ thực sự của ngôi nhà nhỏ, là trụ cột vững vàng cho các con.
Một buổi chiều cuối tuần, chị dắt ba cô con gái đi siêu thị gần nhà để mua sắm một ít đồ dùng cần thiết. Bọn trẻ tung tăng phía trước, chị đẩy chiếc xe hàng phía sau, thỉnh thoảng nhắc nhở con cẩn thận. Cuộc sống bình dị này, với chị, là vô giá.
Khi đang đứng lựa đồ ở quầy thực phẩm khô, chị chợt cảm thấy một ánh nhìn lướt qua. Vô thức, chị ngẩng đầu lên. Cách đó không xa, ở dãy kệ bánh kẹo, một dáng người quen thuộc đang đứng sững lại, ánh mắt dán chặt vào chị. Đó là mẹ chồng cũ.
Khuôn mặt bà ta lập tức biến sắc, lộ rõ vẻ giật mình, bối rối, và cả một chút e ngại khó tả. Bà ta gần như theo phản xạ, quay mặt đi, cố gắng né tránh ánh mắt của chị, lùi vội vào phía sau dãy kệ.
Chị vẫn đứng đó, không né tránh, không biểu lộ cảm xúc gì quá mạnh mẽ. Ánh mắt chị nhìn thẳng vào nơi bà ta vừa đứng, điềm tĩnh và pha lẫn một chút thương cảm. Trong giây phút ngắn ngủi đó, hai cuộc đời, hai số phận đối lập hoàn toàn hiện ra rõ nét. Một người vội vã trốn tránh, mang theo gánh nặng của quá khứ và có lẽ là cả hiện tại; một người đứng thẳng, không cần phải giấu giếm hay sợ hãi bất cứ điều gì.
Chị thấy rõ sự khắc khổ hằn lên khuôn mặt bà ta, sự vội vã lúng túng khác hẳn với vẻ kênh kiệu ngày xưa. Chị không biết bà ta đến đây một mình hay đi cùng ai, không biết cuộc sống hiện tại của gia đình nhà chồng cũ ra sao sau biến cố của Cô Chi, nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt và dáng vẻ lén lút ấy, chị đủ hiểu. Cái lồng vàng mà chị từng bị nhốt, tưởng chừng là nơi trú ẩn an toàn và đầy quyền lực, hóa ra lại là nơi giam hãm cả những người tự cho mình là chủ nhân.
Chị khẽ thở dài trong lòng, một hơi thở nhẹ bẫng, không oán hận, chỉ đơn giản là sự chấp nhận và biết ơn. Chị quay lại với chiếc xe hàng, tiếp tục lựa đồ. Bọn trẻ đang gọi mẹ từ phía trước. Chị mỉm cười, đẩy xe bước đi, bỏ lại phía sau ánh mắt đầy ẩn ức của người mẹ chồng cũ. Cuộc gặp gỡ tình cờ đó, không lời nói, nhưng đủ để chị nhận ra mình đã đi đúng đường.”
“Sau khi rời siêu thị, chị dẫn ba cô con gái về căn nhà nhỏ ấm cúng của mình. Trong nhà, ba cô bé nô đùa vui vẻ, tiếng cười vang vọng. Chị ngồi trên sàn nhà, nhìn các con đang chạy nhảy, chơi đùa với những món đồ chơi đơn giản. Khuôn mặt chị rạng rỡ, nhưng đôi mắt ẩn chứa một sự kiên cường không gì lay chuyển được.
Chị nhìn chúng, trái tim tràn ngập một tình yêu thương vô bờ bến. Ba cô con gái, chính là tất cả những gì chị có, và là nguồn sức mạnh lớn nhất của chị. Từng nụ cười, từng cái ôm chặt của các con là liều thuốc chữa lành những vết thương lòng mà chị đã phải gánh chịu. Nhờ có các con, chị đã tìm lại được giá trị bản thân, đã dám đứng lên và xây dựng một cuộc sống mới độc lập.
Chị nhớ lại những ngày tháng sống trong áp lực, nỗi sợ hãi vì không sinh được con trai, nhớ lại ánh mắt khinh thường của những người từng là gia đình. Và rồi, hình ảnh mẹ chồng cũ lén lút quay mặt đi trong siêu thị lại thoáng qua. Sự đối lập giữa hai cuộc đời quá rõ ràng. Chị đã mất đi một gia đình giả tạo, nhưng bù lại, chị có được một tổ ấm thật sự, nơi tình yêu thương là nền tảng, chứ không phải định kiến hay sự ràng buộc.
Chị tự hứa với lòng mình, một lời hứa sắt đá: sẽ không bao giờ để các con gái bé bỏng của mình phải chịu đựng những gì chị đã trải qua. Chúng sẽ được yêu thương, được trân trọng đúng với giá trị của mình, không phân biệt giới tính. Chị sẽ là bức tường thành vững chắc bảo vệ các con khỏi mọi định kiến, mọi áp lực vô lý từ bên ngoài.
Con gái út chạy đến, nép vào lòng chị. Chị ôm chặt lấy con bé, siết thật nhẹ như muốn truyền hết hơi ấm và sức mạnh của mình. “”Mẹ sẽ bảo vệ các con,”” chị thì thầm, lời nói chắc nịch như một lời thề. Tình mẫu tử, giờ đây, không chỉ là tình yêu thương, mà còn là ngọn lửa dẫn đường và sức mạnh để chị chiến đấu.”
“Cô siết chặt con gái út trong vòng tay, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé nép vào lòng mình. Đúng vậy, giá trị của cô không nằm ở cái khả năng sinh ra một đứa con trai để “”nối dõi tông đường”” hão huyền. Cái mác “”vô dụng”” mà người mẹ chồng cũ từng gán cho cô, giờ đây nghe sao mà nực cười. Giá trị của một người phụ nữ, của một con người, là ở nhân cách, ở sự độc lập tự chủ, ở tình yêu thương mà họ trao đi và nhận lại.
Cô đã từng dằn vặt, từng cảm thấy mình kém cỏi vì không thể đáp ứng cái mong muốn ích kỷ của nhà chồng. Áp lực đó, định kiến đó, đã từng suýt vùi dập cô. Nhưng chính ba cô con gái này, chính sự bỏ rơi phũ phàng của chồng cũ và mẹ chồng, đã đẩy cô đến chân tường và buộc cô phải đứng lên. Cô đã tìm thấy sức mạnh ẩn sâu bên trong, sức mạnh của một người mẹ muốn bảo vệ con, sức mạnh của một con người muốn sống cuộc đời của chính mình.
Cô nhìn lũ trẻ cười đùa, tiếng cười trong trẻo như xua tan đi mọi u ám trong ký ức. Cô đã thoát ra khỏi cái lồng chật hẹp của định kiến và sự kỳ vọng lỗi thời đó. Cô được tự do, được làm mẹ theo cách mình muốn, được xây dựng một tổ ấm thực sự dựa trên tình yêu chứ không phải nghĩa vụ hay áp lực.
Cô chợt nghĩ về mẹ chồng cũ và người chồng cũ. Họ vẫn ở đó, trong căn nhà đầy đủ tiện nghi vật chất nhưng trống rỗng tình người. Họ vẫn mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của sự sân si, của việc xem nhẹ giá trị con người chỉ vì giới tính. Họ đã đẩy cô đi để tìm kiếm một người “”hữu dụng”” hơn, nhưng cuối cùng lại đối diện với bi kịch tương tự. Cô không cảm thấy hả hê theo kiểu ác độc, chỉ thấy sự chua chát cho chính họ. Họ đã đánh mất cô, đánh mất ba đứa cháu gái đáng yêu, để đổi lấy cái gì? Cái gọi là “”người nối dõi”” mà họ khao khát vẫn chưa thấy đâu, chỉ thấy sự bất an và mệt mỏi lặp lại.
Bài học về giá trị con người này, cô đã học được một cách đầy đau đớn nhưng cũng thật xứng đáng. Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía cửa sổ nơi ánh hoàng hôn đang ngả màu. Phía trước là cả một chặng đường, nhưng cô biết mình không đơn độc. Cô có các con. Và cô có chính mình – một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập, và biết rõ giá trị thật sự của bản thân. Cô mỉm cười, nụ cười lần này thật sự tự do và kiên cường.”
“Bóng tối buông xuống căn nhà lớn, nơi tiếng cười của trẻ thơ không còn mang lại niềm vui trọn vẹn. Thay vào đó là bầu không khí ngột ngạt, nặng trĩu bởi những kỳ vọng không ngừng được nhắc đi nhắc lại. Người vợ hai ngồi lặng lẽ trên ghế sô pha, nhìn ba cô con gái nhỏ đang chơi đùa dưới sàn. Tiếng nói cười hồn nhiên của chúng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng cô, hay xoa dịu ánh mắt dò xét, thất vọng của người mẹ chồng.
Bà mẹ chồng bước vào phòng khách, tay vẫn mân mê chuỗi hạt. Khuôn mặt bà cau có, ánh mắt quét qua ba đứa trẻ rồi dừng lại ở người vợ hai.
“”Lại con gái,”” bà lẩm bẩm đủ nghe, nhưng đủ sắc lạnh để cứa vào tim cô. “”Ba đứa rồi đấy. Nhà này là cái chợ à? Cả cái tông đường to thế này mà không có nổi thằng đích tôn. Đúng là vô phúc!””
Người chồng cũ ngồi bên cạnh, im lặng hút thuốc. Anh ta không nói gì để bênh vực vợ, chỉ thở dài nặng nề, ánh mắt cũng thoáng sự chán chường.
Người vợ hai cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Cô đã cố gắng hết sức, đã đi khắp nơi cầu cạnh, uống đủ thứ thuốc Bắc thuốc Nam, cúng vái đủ mọi đền chùa miếu mạo. Nhưng kết quả vẫn là ba cô con gái, giống hệt như “”người đi trước”” – cái cách bà mẹ chồng thường ám chỉ người vợ cả.
“”Mẹ à, con… con biết là mẹ mong cháu trai. Con cũng mong mà,”” người vợ hai thì thào, giọng run run. “”Nhưng mà chuyện này đâu phải con muốn. Con sẽ cố gắng nữa…””
“”Cố gắng cái gì? Cố gắng đẻ thêm ba đứa nữa à?”” bà mẹ chồng gắt lên. “”Tôi nói cho cô biết, nhà này không phải cái trại trẻ mồ côi. Cô phải xem lại mình đi. Cô xem con Mai trước kia thế nào, cô thì cũng chẳng khác gì. Đúng là…””
Bà không nói hết câu, nhưng ánh mắt khinh miệt và cái bĩu môi đủ khiến người vợ hai hiểu. Cô cảm thấy tủi nhục, tức giận, và cả tuyệt vọng cùng cực. Hoá ra, giá trị của cô ở trong cái nhà này cũng chỉ gói gọn trong khả năng sinh ra một giới tính cụ thể. Cô cũng chỉ là một công cụ, một phương tiện để “”nối dõi tông đường”” hão huyền.
Những ngày sau đó, áp lực càng tăng lên. Bà mẹ chồng bóng gió, cằn nhằn đủ điều. Người chồng cũ thì xa lánh, tỏ vẻ bất mãn. Anh ta thậm chí còn bắt đầu đi sớm về muộn, bỏ mặc cô đối diện với sự đay nghiến của mẹ mình. Ba cô con gái nhỏ cảm nhận được không khí căng thẳng trong nhà, chúng rụt rè hơn, ít cười đùa hơn.
Người vợ hai thấy mình đang đi lại con đường bi kịch của người vợ cả. Nhưng cô không mạnh mẽ như cô ấy. Cô cảm thấy mình đang chìm dần xuống một vực sâu không đáy. Cả thế giới như sụp đổ trên vai cô. Cô không còn nhìn thấy lối thoát.
Một đêm muộn, khi mọi người đã ngủ say, cô lẻn vào nhà tắm. Ánh đèn neon hắt xuống khuôn mặt xanh xao, hốc hác. Cô nhìn vào gương, thấy một người phụ nữ tan nát, không còn chút sức sống nào. Áp lực, sự khinh miệt, cảm giác thất bại đè nén cô đến không thở nổi.
Cô mở tủ thuốc, run rẩy lấy ra vỉ thuốc ngủ. Nhìn những viên thuốc nhỏ bé, cô nghĩ về ba đứa con gái, nhưng nỗi đau và sự bế tắc lúc này lớn hơn tất cả. Cô cho cả vỉ thuốc vào miệng, uống trôi bằng một ngụm nước lạnh. Cảm giác đắng chát lan tỏa trong miệng. Cô khụy xuống sàn, nước mắt lăn dài. “”Giải thoát…”” cô thì thào trước khi mọi thứ tối sầm lại.”
“Người vợ cả nhận được tin nhắn lúc rạng sáng. Vài dòng ngắn ngủi từ một người bạn chung cho biết người vợ hai đang trong bệnh viện, nghi do uống thuốc ngủ. Cô đọc đi đọc lại tin nhắn, trái tim không hề có cảm giác hả hê hay đắc thắng. Chỉ là một sự trống rỗng khó tả, kèm theo một nỗi buồn man mác.
Cô ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang dần nhạt màu. Câu chuyện đang lặp lại. Bi kịch mà cô đã từng trải qua, giờ đây giáng xuống đầu người đến sau, thậm chí còn tàn khốc hơn. Cô nghĩ về ba cô con gái nhỏ của người vợ hai, chúng còn quá bé để hiểu chuyện gì đang xảy ra. Liệu chúng có phải lớn lên trong cái bóng đen của sự kỳ vọng và thất vọng dai dẳng ấy không?
Cô hình dung cảnh mẹ chồng trong bệnh viện. Khuôn mặt bà sẽ ra sao? Có chút hối hận nào không, hay chỉ là tức giận vì mọi việc không theo ý mình? Bà đã mất đi một “”công cụ”” tiềm năng. Giờ đây, sau hai lần thất bại cay đắng, liệu bà có từ bỏ khao khát cháu đích tôn, hay sẽ lại cuống cuồng tìm một “”người thay thế”” thứ ba? Một người phụ nữ khác sẽ bước vào cái vòng luẩn quẩn nghiệt ngã ấy, chịu đựng sự soi mói, đay nghiến, và áp lực sinh con trai như một nhiệm vụ bắt buộc?
Còn chồng cũ? Anh ta vẫn sẽ mãi là cái bóng của mẹ mình sao? Sống cả đời dưới sự điều khiển của bà ấy, không đủ bản lĩnh để bảo vệ người phụ nữ mình chọn, hay đơn giản là không quan tâm, miễn sao mình được yên thân? Cái cách anh ta im lặng nhìn vợ hai bị hành hạ tinh thần, giống hệt cái cách anh ta đã làm với cô ngày xưa, khiến cô cảm thấy ghê tởm. Anh ta không phải nạn nhân. Anh ta là một phần của vấn đề.
Ba cô con gái của cô, dù không còn sống trong ngôi nhà đó, cũng không thể hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của quá khứ. Thỉnh thoảng chúng vẫn hỏi về bố, về gia đình bên nội. Cô biết, trong sâu thẳm, những đứa trẻ luôn mong muốn một gia đình trọn vẹn. Nhưng cái gia đình đó, liệu có bao giờ mang lại sự bình yên thực sự?
Người vợ cả thở dài nặng nề. Tương lai của cái gia đình đầy rẫy áp lực và ích kỷ ấy thật mờ mịt. Nó không chỉ là bi kịch của những người vợ, mà còn là số phận không chắc chắn của những đứa trẻ, dù là con gái của cô hay con gái của người đến sau. Tất cả chỉ là sự lặp lại tàn nhẫn của một vòng bi kịch chỉ vì khao khát hão huyền về “”nối dõi tông đường”” và sự kiểm soát của một người mẹ chồng độc đoán. Cô tự hỏi, liệu còn ai sẽ phải trả giá cho cái sự cố chấp ấy nữa đây?”
“Cô ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang dần nhạt màu. Câu chuyện đang lặp lại. Bi kịch mà cô đã từng trải qua, giờ đây giáng xuống đầu người đến sau, thậm chí còn tàn khốc hơn. Cô nghĩ về ba cô con gái nhỏ của người vợ hai, chúng còn quá bé để hiểu chuyện gì đang xảy ra. Liệu chúng có phải lớn lên trong cái bóng đen của sự kỳ vọng và thất vọng dai dẳng ấy không?
Cô hình dung cảnh mẹ chồng trong bệnh viện. Khuôn mặt bà sẽ ra sao? Có chút hối hận nào không, hay chỉ là tức giận vì mọi việc không theo ý mình? Bà đã mất đi một “”công cụ”” tiềm năng. Giờ đây, sau hai lần thất bại cay đắng, liệu bà có từ bỏ khao khát cháu đích tôn, hay sẽ lại cuống cuồng tìm một “”người thay thế”” thứ ba? Một người phụ nữ khác sẽ bước vào cái vòng luẩn quẩn nghiệt ngã ấy, chịu đựng sự soi mói, đay nghiến, và áp lực sinh con trai như một nhiệm vụ bắt buộc?
Còn chồng cũ? Anh ta vẫn sẽ mãi là cái bóng của mẹ mình sao? Sống cả đời dưới sự điều khiển của bà ấy, không đủ bản lĩnh để bảo vệ người phụ nữ mình chọn, hay đơn giản là không quan tâm, miễn sao mình được yên thân? Cái cách anh ta im lặng nhìn vợ hai bị hành hạ tinh thần, giống hệt cái cách anh ta đã làm với cô ngày xưa, khiến cô cảm thấy ghê tởm. Anh ta không phải nạn nhân. Anh ta là một phần của vấn đề.
Ba cô con gái của cô, dù không còn sống trong ngôi nhà đó, cũng không thể hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của quá khứ. Thỉnh thoảng chúng vẫn hỏi về bố, về gia đình bên nội. Cô biết, trong sâu thẳm, những đứa trẻ luôn mong muốn một gia đình trọn vẹn. Nhưng cái gia đình đó, liệu có bao giờ mang lại sự bình yên thực sự?
Người vợ cả thở dài nặng nề. Tương lai của cái gia đình đầy rẫy áp lực và ích kỷ ấy thật mờ mịt. Nó không chỉ là bi kịch của những người vợ, mà còn là số phận không chắc chắn của những đứa trẻ, dù là con gái của cô hay con gái của người đến sau. Tất cả chỉ là sự lặp lại tàn nhẫn của một vòng bi kịch chỉ vì khao khát hão huyền về “”nối dõi tông đường”” và sự kiểm soát của một người mẹ chồng độc đoán. Cô tự hỏi, liệu còn ai sẽ phải trả giá cho cái sự cố chấp ấy nữa đây?
Cô nhìn vào lòng bàn tay mình, đôi bàn tay đã trải qua bao sóng gió, đã nắm chặt tay những đứa con. Cái quá khứ nghiệt ngã ấy giờ đây như một cơn bão đã tan, để lại phía sau một vùng trời lặng lẽ. Sự cay đắng, oán giận từng gặm nhấm trái tim cô đã không còn chỗ đứng. Thay vào đó là một thứ cảm giác khác, pha trộn giữa nỗi buồn man mác cho những số phận và sự bình yên tĩnh tại cho chính mình. Cô đã thoát ra khỏi cái vòng xoáy ấy, còn người phụ nữ kia lại bước vào, và giờ đây, có lẽ còn phải gánh chịu hậu quả nặng nề hơn. Câu chuyện của cô và câu chuyện đang xảy ra với người vợ hai không phải là sự trùng hợp, nó là lời cảnh tỉnh đanh thép. Cảnh tỉnh về những giá trị ảo vọng, về áp lực hủy hoại con người, về việc phụ nữ bị đối xử như những vật thể chỉ có giá trị khi thực hiện “”nhiệm vụ””.
Cuộc sống hiện tại của cô không hào nhoáng, nhưng nó thực sự ý nghĩa. Cô dành trọn thời gian và tâm sức cho ba cô con gái nhỏ, làm việc chăm chỉ để mang đến cho chúng một mái ấm đầy ắp tiếng cười và sự tự do, khác xa với ngôi nhà nặng nề của mẹ chồng cũ. Cô dạy cho các con giá trị của bản thân không nằm ở giới tính, không nằm ở việc phải làm hài lòng ai khác ngoài chính mình. Cô muốn chúng lớn lên mạnh mẽ, tự tin, không bao giờ phải chịu đựng những gì mẹ chúng đã trải qua.
Nghĩ về người vợ hai trong bệnh viện, trong lòng cô không có chút hả hê nào. Chỉ có lòng trắc ẩn và sự sẻ chia âm thầm. Cô ấy cũng là nạn nhân của chính cái gia đình đó, của những quan niệm lạc hậu. Cô ấy đã phạm sai lầm khi bước vào, nhưng cái giá phải trả dường như quá đắt. Cái vòng bi kịch này cần phải kết thúc, không phải bằng sự trả thù hay oán hận, mà bằng sự thấu hiểu và thoát ly. Cô khẽ nhắm mắt, một lời ước nguyện không thành tiếng trôi theo làn gió sớm. “”Chúc cô ấy tìm được bình yên.””
Bình minh dần ló rạng, chiếu những tia nắng đầu tiên vào căn phòng. Cô đứng dậy, lòng nhẹ nhõm. Cô biết cuộc sống phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng cô sẽ đối diện với chúng bằng một tâm thế khác. Cô đã tìm thấy bình yên trong chính cuộc đời mình, bên cạnh những đứa con yêu dấu. Đó là lời đáp trả mạnh mẽ nhất cho quá khứ tăm tối. Cô đã phá vỡ được xiềng xích. Và hy vọng, những người khác cũng sẽ làm được.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.



