Tôi đã nằm cả đêm trong căn phòng khách sạn ấy, mở mắt nhìn trần nhà loang lổ ánh đèn vàng, mà tâm trí thì rối bời như chiếc đồng hồ hết pin. Chỉ cách vài bước chân, người đàn ông tôi yêu đang ngủ say sưa, hơi thở đều và chậm, bình yên đến lạ. Còn tôi, không tài nào chợp mắt được, chỉ vì một điều: chúng tôi qua đêm cùng nhau… nhưng lại nằm ở hai chiếc giường riêng biệt.
Chuyện xảy ra đêm cuối tuần trước, sau bữa tiệc sinh nhật của cô bạn thân học chung đại học với tôi. Tiệc kết thúc hơn 12 giờ khuya, trời đổ mưa lớn, gió giật từng hồi như ai đó đang trút cả cơn giận xuống thành phố. Đường ngập, taxi hiếm, và tôi thì cứ run lên vì lạnh. Anh nhìn tôi, khẽ chau mày lo lắng rồi đề nghị:
“Thôi mình thuê phòng gần đây nghỉ tạm, mưa kiểu này anh không yên tâm để em đi về.”
Tôi gật đầu. Một phần vì mệt, một phần… vì tôi cũng mong một đêm đặc biệt với anh, mong cái ranh giới giữa chúng tôi – sau hơn hai năm yêu nhau – cuối cùng sẽ được xóa nhòa.

Anh nắm tay tôi bước vào quầy lễ tân. Mùi hương gỗ nhẹ thoang thoảng trong sảnh khiến tôi thấy lòng mình mềm ra. Tôi cứ nghĩ anh sẽ yêu cầu một phòng giường đôi như bao cặp tình nhân khác. Nhưng không. Khi nhân viên hỏi:
“Anh chị muốn phòng giường đơn hay giường đôi ạ?”
Anh trả lời ngay, không do dự, như thể đã nghĩ trước từ lâu:
“Cho anh phòng hai giường.”
Tôi đứng khựng lại, trái tim hụt một nhịp.
Khi cánh cửa phòng đóng lại, tôi mới nhỏ nhẹ hỏi:
“Sao mình không thuê phòng giường đơn cho đỡ tốn? Em tưởng…”
Anh cười, xoa đầu tôi như xoa một đứa trẻ.
“Giường đôi cũng chỉ mắc hơn có trăm nghìn thôi mà. Với lại… mỗi người một giường ngủ cho thoải mái, không ảnh hưởng giấc ngủ của nhau.”
Câu nói nhẹ tênh, đơn giản, vô tư.
Nhưng lòng tôi thì không hề nhẹ như vậy.
Tôi 25 tuổi, làm ở một ngân hàng tư nhân. Tôi tự tin về bản thân mình: độc lập, hiện đại, ngoại hình ổn. Tôi cao 1m67, nặng 53 kg, dáng người săn chắc nhờ năm tháng kiên trì tập gym. Tôi chưa từng quan hệ với ai, không phải vì bảo thủ, mà vì… tôi chọn kỹ. Tôi chỉ muốn lần đầu của mình dành cho người đàn ông khiến tôi thật sự tin tưởng.
Và tôi tưởng rằng… người đó chính là anh.
Anh hơn tôi ba tuổi, là kỹ sư IT cho một công ty phần mềm nước ngoài. Anh điềm đạm, tử tế, rất biết lắng nghe. Hai năm bên nhau, anh chưa từng đòi hỏi gì, chưa từng thúc ép tôi đi quá giới hạn. Anh luôn tôn trọng tôi – điều khiến tôi cảm động, nhưng cũng khiến tôi nhiều lúc băn khoăn: tại sao anh chưa bao giờ chủ động muốn “gần” tôi?
Phụ nữ hiện đại không ngại thể hiện mong muốn của mình. Nhưng sự chủ động của tôi chỉ dừng lại ở việc mở lòng, ngả vào vai anh mỗi khi gần gũi, khoảnh khắc say rượu vu vơ ôm anh lâu hơn một chút, hay đôi lần kéo anh lại để hôn sâu. Vậy mà anh vẫn luôn giữ lưng thẳng, hai bàn tay đặt ở vị trí an toàn.
Tôi nghĩ đêm ấy sẽ khác.
Nhưng không.
Đèn ngủ trong phòng khách sạn màu vàng nhạt, không gian ấm áp vừa đủ để tôi cảm thấy bứt rứt. Tôi lên giường, nằm xoay lưng về phía anh, cố ép mình vào giấc ngủ.
Nhưng chỉ vài phút sau, tôi không chịu nổi nữa.
Tôi quay sang nhìn anh.
Anh ngủ say thật sự. Mái tóc hơi rối, gương mặt bình thản, thậm chí khóe môi còn cong nhẹ như đang mơ một giấc mơ đẹp nào đó – giấc mơ mà không có tôi.
Cả căn phòng yên tĩnh đến mức tôi nghe được tiếng mưa rơi ngoài cửa kính. Ấy thế mà trong lòng tôi như có cơn bão cuồng nộ.
Lẽ nào anh không hề cảm thấy khao khát tôi?
Lẽ nào sức hấp dẫn của tôi đối với anh chỉ dừng ở mức… dễ thương?
Hay là… anh có người khác?
Anh không muốn chạm vào tôi vì đã “quen” một cơ thể khác rồi?
Ý nghĩ ấy khiến tôi lạnh sống lưng. Tôi nằm co lại, kéo chăn lên tận cổ dù trong phòng không hề lạnh.
Tôi bắt đầu soi xét bản thân mình: Dáng tôi không đủ đẹp? Tính tôi không đủ cuốn hút? Hay vì tôi quá “an toàn”, quá rõ ràng, quá ít bí ẩn?
Từng câu hỏi cứ bám chặt lấy tôi như những chiếc móng lạnh bám vào tim.
Nhưng rồi tôi nhớ lại những lần anh ôm tôi thật chặt khi tôi mệt mỏi, những lần anh hôn tôi sâu đến mức tôi tưởng như mình muốn tan vào anh. Anh không lạnh nhạt. Thậm chí đôi lúc, tôi còn cảm nhận được sự kìm nén trong ánh mắt anh.
Vậy tại sao?
Tại sao anh lại giữ chừng mực đến vậy?
Tại sao đêm hôm đó – cơ hội rõ ràng như vậy – anh lại chọn cách nằm cách tôi cả một chiếc giường?
Khoảng cách chỉ vài mét thôi, nhưng với tôi, nó như cả một đại dương.
Tôi trở mình thêm hàng chục lần, cuối cùng đành ngồi dậy, chống tay lên đầu giường, nhìn anh ngủ. Ánh sáng từ khe cửa chiếu vào gương mặt anh khiến anh trông dịu dàng đến khó tả.
Tôi bỗng nhận ra… có lẽ tôi chưa bao giờ thật sự hiểu anh.
Người ta thường nói: trong tình yêu, điều đáng sợ nhất không phải là cãi vã, không phải là ghen tuông, mà là im lặng. Là khi đối phương có điều gì đó giấu trong lòng mà mình không chạm tới được.
Đêm ấy, tôi đã trải qua cảm giác đó – cảm giác bị đẩy ra bên lề chính mối quan hệ của mình.
Khi trời chạng vạng sáng, tôi mới chợp mắt được một chút. Đến khi thức dậy, anh đã đứng cạnh cửa sổ, kéo rèm để ánh sáng tràn vào căn phòng.
“Em ngủ được không?” – anh hỏi, giọng dịu dàng.
Tôi nhìn anh, đôi mắt nặng trĩu. “Cũng… được.”
Anh không nhận ra vẻ mệt mỏi của tôi. Hoặc giả, anh nhận ra nhưng không biết vì sao.
Anh đưa tôi về, vẫn quan tâm, vẫn tận tụy, vẫn dịu dàng như mọi ngày. Nhưng trong tôi… một thứ gì đó đã rạn.
Không phải vì anh không chạm vào tôi.
Mà là vì tôi đã không còn hiểu anh nữa.
Tôi yêu anh, yêu đủ nhiều để mong muốn trao cho anh điều quý giá nhất của mình. Tôi yêu đủ nhiều để sẵn sàng bước thêm một bước. Nhưng hình như… anh lại bước lùi.
Là vì tôi chưa đủ hấp dẫn?
Vì tôi chưa đủ để anh muốn?
Hay anh đang che giấu điều gì đó mà tôi không biết?
Tôi từng nghĩ đàn ông thường là người chủ động trong chuyện thân mật. Nhưng anh thì khác. Hoặc anh đang cố gắng bảo vệ tôi theo cách của anh. Hoặc… trong trái tim anh, tôi chưa bao giờ là người khiến anh phải đấu tranh giữa lý trí và cảm xúc.
Tôi không biết. Thật sự không biết nữa.
Chỉ biết đêm hôm đó, giữa căn phòng có hai chiếc giường, tôi đã hiểu thêm một điều:
Khoảng cách lớn nhất không phải là hai người đứng xa nhau, mà là hai người nằm cách nhau một giấc mơ.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




