2 tháng sᴀʏ đắᴍ bên cô ʙồ “ᴛʜỏ ɴᴏɴ”, tôi ᴄʜếᴛ đɪếɴɢ khi vợ đặt lên bàn tờ giấy A4

Người ta thường bảo: “Đừng đùa với giác quan thứ sáu của phụ nữ”. Nhưng tôi lại nghĩ, đáng sợ hơn cả giác quan thứ sáu chính là sự bình tĩnh đến lạnh lùng của một người vợ khi biết chồng ngoại tình. Vợ tôi không đánh ghen, không xé áo lột quần tình địch giữa đường, cô ấy chọn cách khiến tôi ám ảnh đến mức “tởn tới già”.

Tôi là một trưởng phòng kinh doanh, có tiền, có ngoại hình và một gia đình êm ấm. Vợ tôi là người phụ nữ chỉn chu, vun vén, nhưng chính sự quá an toàn và quen thuộc của hôn nhân 10 năm khiến tôi thèm cảm giác lạ. Và tôi gặp Hạnh.

Hạnh làm phục vụ tại một quán cà phê tôi hay lui tới. Em 22 tuổi, bảo mình là sinh viên mới ra trường, chưa xin được việc đúng ngành nên đi làm thêm. Vẻ ngoài ngây thơ, đôi mắt to tròn ngấn nước và giọng nói ngọt như mía lùi của Hạnh đã hạ gục tôi ngay lập tức. Tôi nhanh chóng rơi vào lưới tình, lén lút bao nuôi em. Tôi mua cho em quần áo đẹp, thuê cho em một căn chung cư mini, đổi lại là những giây phút thăng hoa mà tôi cho là “tình yêu đích thực”.

Suốt 2 tháng trời, tôi sống trong ảo mộng. Tôi tin vợ mình – một người phụ nữ quanh năm chỉ biết công sở và bếp núc – sẽ chẳng bao giờ phát hiện ra. Tôi diễn vai người chồng mẫu mực khi về nhà, và hóa thân thành gã tình nhân hào phóng khi bên Hạnh.

Có một điều lạ là ngay lần đầu tiên đi nhà nghỉ, tôi thấy Hạnh rất điêu luyện. Em không hề rụt rè như vẻ bề ngoài “con nhà lành” hay “sinh viên mới lớn”. Những kỹ năng giường chiếu của em khiến tôi ngây ngất, tôi tự nhủ chắc do em yêu tôi quá nên mới nhiệt tình như vậy. Tôi đâu ngờ, đó là dấu hiệu của một “nghề nghiệp” thâm niên.

Một buổi chiều mưa tầm tã, tôi trở về nhà sớm hơn thường lệ. Căn nhà im ắng lạ thường. Vợ tôi ngồi ở sofa phòng khách, trên bàn không có cơm canh nóng hổi như mọi khi, mà chỉ có một xấp hồ sơ dày cộp.

Thấy tôi về, cô ấy không ngẩng lên, chỉ nhẹ nhàng đẩy xấp hồ sơ về phía tôi, giọng nói ráo hoảnh: “Anh về rồi à? Ngồi xuống đây xem chút tài liệu thú vị này đi. Về cô người yêu bé bỏng sinh viên của anh đấy.” Tim tôi đập thịch một cái, chân tay bắt đầu run. Tôi cố trấn tĩnh, cầm xấp giấy lên. Càng lật giở, mặt tôi càng biến sắc.

Trong đó là tường tận mọi thông tin về Hạnh: Tên thật, quê quán, gia đình có mấy anh chị em, bố mẹ làm gì. Và kinh khủng hơn, là quá khứ của cô ấy. Hạnh không phải sinh viên mới ra trường. Em bỏ học từ năm lớp 11, lên thành phố “lập nghiệp” từ năm 18 t/u/ổi. “Nghề” chính của em là làm g/ái bán hoa cao cấp, hoạt động ở các quán bar, vũ trường. Danh sách những gã đàn ông từng qua tay em dài dằng dặc, có cả hình ảnh em ăn chơi th/ác lo/ạn, khác hẳn vẻ “thỏ non” khi ở bên tôi.

Tôi nuốt nước bọt ừng ực, mồ hôi vã ra như tắm. Hóa ra, tôi chỉ là con gà béo để em chăn dắt, là “khách hàng” dài hạn mà em lừa phỉnh bằng cái mác sinh viên. Nhưng đòn chí mạng vẫn chưa đến. Vợ tôi nhếch mép cười nhạt, nụ cười khiến tôi lạnh sống lưng: “Anh ngạc nhiên sớm thế? Lật trang cuối cùng đi. Món quà đặc biệt em dành cho anh đấy.”

Tôi run rẩy lật tờ giấy cuối cùng. Đó là một phiếu xét nghiệm y tế mang tên Hạnh, được thực hiện cách đây 1 tuần. Dòng chữ in đậm, đỏ chót đập vào mắt tôi: DƯ/Ơ/NG TÍ/N/H VỚI H/I/V.

Tai tôi ù đi. Mọi thứ xung quanh chao đảo. Tôi nhìn vợ trân trối, rồi nhìn lại tờ giấy. H/I/V? Hạnh bị H/I/V? Chúng tôi đã quan hệ bao nhiêu lần trong 2 tháng qua? Và lần nào tôi cũng… không dùng biện pháp bảo vệ vì tin em là gái ngoan. Cơn buồn nôn ập đến dữ dội. Tôi quăng xấp hồ sơ, lao thẳng vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Tôi móc họng, chà xát miệng, cảm giác như toàn thân mình đang bị bao phủ bởi hàng tỷ con vi/rus ch/ết người. Tôi nôn đến mật xanh mật vàng, mặt mũi tái mét không còn giọt máu.

Khi tôi lết ra ngoài, vợ tôi vẫn ngồi đó, bình thản uống trà. Cô ấy nhìn tôi thảm hại dưới sàn nhà, buông một câu nhẹ tênh: “Sao? Cảm giác của sự ‘lạ’ thế nào? Có ngon không? Em đã nói rồi, cái gì lạ thì thường độc. Anh thích ăn đồ lạ thì giờ ráng mà chịu hậu quả.” Tôi quỳ sụp xuống chân vợ, khóc lóc van xin. Tôi sợ chết, sợ căn bệnh thế kỷ ấy. Ngay lập tức, tôi đi xét nghiệm. Những ngày chờ kết quả là những ngày tôi sống trong địa ngục. Tôi không dám lại gần vợ con, ăn riêng bát đũa, tự giam mình trong phòng.

May mắn thay, trời còn thương hại tôi, kết quả âm tính. Bác sĩ nói tôi cần theo dõi thêm trong giai đoạn cửa sổ, nhưng tạm thời chưa có dấu hiệu lâ/y nh/iễm. Tôi cầm tờ kết quả mà khóc như một đứa trẻ được tái sinh. Nhưng vợ tôi không để tôi yên ổn dễ dàng như thế. Dù biết tôi âm tính, cô ấy vẫn tiếp tục “tra tấn” tinh thần tôi. Cô ấy in hàng loạt tấm hình của Hạnh – những tấm hình n/óng bỏ/ng, lả lơi trong quá khứ làm g/ái bá/n d/âm – dán khắp nhà. Từ cửa phòng ngủ, gương nhà tắm cho đến tủ quần áo.

Cô ấy bảo: “Dán để anh nhớ. Mỗi lần nhìn thấy nó, anh hãy nhớ lại cảm giác buồn nôn trong nhà vệ sinh hôm đó. Nhớ lấy cái giá phải trả cho sự phản bội.”

Suốt một tháng trời, tôi sống trong ám ảnh. Cứ nhìn thấy mặt Hạnh là cơn buồn nôn lại dâng lên cổ họng. Tôi cảm thấy bản thân mình thật dơ bẩn, ngu ngốc. Hình ảnh Hạnh từ một cô bồ nhí xinh đẹp giờ trở thành con quái vật gớm ghiếc trong mắt tôi.

Vợ tôi không ly hôn, nhưng sự im lặng và chiêu trả thù cao tay của cô ấy đã dạy cho tôi một bài học nhớ đời. Giờ đây, chỉ cần thấy bóng dáng gái đẹp hay nghe ai rủ rê “đổi gió”, tôi lại rùng mình, nổi da gà và lảng đi chỗ khác. Chẳng biết tờ giấy xét nghiệm vợ tôi đưa ra là thật hay giả nhưng tôi thì tởn đến già rồi. Cái giá của sự phản bội không chỉ là tiền bạc hay danh dự, mà là nỗi ám ảnh tâm lý đeo bám suốt cả cuộc đời.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang