Mùi thuốc sát trùng nồng nặc trong hành lang bệnh viện phụ sản. Tiếng kêu đau đớn của Linh vọng ra từ phòng chờ sinh khiến bà Lan, mẹ chồng cô, ruột gan nóng như lửa đốt. Bà nắm chặt tay con dâu, mồ hôi trán vã ra như thể chính bà đang chịu đựng cơn đau chuyển dạ.
“Huy đâu rồi? Vợ sắp đẻ mà nó đi đâu không biết!” Bà Lan gắt gỏng, mắt liên tục nhìn ra cửa. Linh thều thào giữa cơn co thắt: “Anh ấy… bảo đi mua cháo cho con… lúc nãy con đói…”
Bà Lan hừ một tiếng, trong lòng dâng lên linh cảm chẳng lành. Huy, con trai bà, dạo này rất lạ. Nó chải chuốt hơn, hay về muộn và điện thoại lúc nào cũng úp xuống mặt bàn. Bà là người lăn lộn thương trường cả đời người để gây dựng cơ đồ này, chút mánh khóe ấy sao qua mắt được bà. Nhưng bà vẫn mong mình sai, vì Linh là đứa con dâu quá tốt.
“Mẹ… điện thoại con… có tin nhắn…” Linh nhăn mặt chỉ vào chiếc túi xách bà Lan đang cầm hộ. Bà Lan vội lấy điện thoại ra. Màn hình sáng lên, hiển thị một tin nhắn mới từ số lạ không lưu tên, nhưng ảnh đại diện là một cô gái trẻ măng, ăn mặc thiếu vải. Dòng tin nhắn ngắn gọn nhưng đủ sức công phá hơn cả một quả bo/m ngu/yên t/ử:
“Chồng chị với em nãy giờ 5 hiệp rồi đấy… Chị ra nhanh mà học hỏi, bọn em đang ở phòng 502 khách sạn X này. Kỹ năng của chị chán quá nên anh ấy mới tìm đến em thôi.” Kèm theo đó là một bức ảnh mờ mờ, nhưng bà Lan nhận ra ngay bờ vai có nốt ruồi son của con trai mình.
Bà Lan chết điếng. Máu nóng dồn lên não khiến bà lảo đảo. Cả đời bà kiêu hãnh, chưa từng nghĩ con trai mình lại khốn nạn đến mức này. Vợ đang thập tử nhất sinh trên bàn đẻ, nó lại đang hú hí với gái ngay khách sạn đối diện. “5 hiệp” – hai từ đó như mũi dao đâm thẳng vào tim người làm mẹ như bà.
Nhìn Linh đang quằn quại đau đớn, mồ hôi ướt đẫm tóc mai, hoàn toàn không biết gì về sự phản bội ghê tởm này, bà Lan thấy thương con dâu vô hạn. Và rồi, nỗi thương cảm ấy hóa thành một sự giận dữ lạnh lùng, tàn khốc. Bà hít một hơi thật sâu, cất điện thoại của Linh vào túi mình. Bà gọi con gái mình lại, dặn dò chăm sóc chị dâu cẩn thận, bà ra ngoài 30 phút có việc gấp.
Bước ra khỏi phòng sinh, bà Lan không còn là người mẹ chồng lo lắng nữa. Bà trở lại là “bà đầm thép” Lan Hương nổi tiếng trên thương trường năm nào. Việc đầu tiên, bà gọi cho luật sư riêng: “Alo, luật sư Trần. Kích hoạt ngay điều khoản 3 trong bản di chúc và thỏa thuận thừa kế tôi đã lập năm ngoái. Phong tỏa toàn bộ tài sản đứng tên thằng Huy, chuyển hết quyền điều hành công ty về lại cho tôi ngay lập tức. Nó vi phạm cam kết rồi.”
Huy không hề biết, tất cả những gì nó đang hưởng thụ, chức giám đốc, nhà lầu, xe hơi, đều là bà Lan đứng sau. Bà đã lường trước mọi việc và cài một điều khoản: Nếu Huy phản bội vợ con, toàn bộ tài sản sẽ bị thu hồi. Việc thứ hai, bà gọi cho đội bảo vệ thân tín của công ty: “Tập hợp 4 người, đến ngay sảnh khách sạn X. Mang theo máy quay.”
Chưa đầy 15 phút sau, bà Lan với khuôn mặt lạnh tanh như tiền, dẫn đầu đoàn người bước vào khách sạn X. Nhân viên lễ tân định ngăn cản nhưng nhìn khí thế bức người của bà thì khiếp sợ lùi lại.
Phòng 502. Bà Lan không gõ cửa. Bà ra hiệu cho người vệ sĩ to cao nhất đạp tung cánh cửa gỗ.
“Rầm!”
Cảnh tượng bên trong khiến bà Lan buồn nôn. Huy và ả nhân tình đang quấn lấy nhau trên giường, không mảnh vải che thân. Mùi rượu và mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc. “Mẹ!” Huy hét lên, vội vàng kéo chăn che người, mặt cắt không còn giọt máu. Ả nhân tình, chính là cô ả trong tin nhắn, rú lên sợ hãi, nép vào sau lưng Huy.Bà Lan không nói không rằng, bước đến, giáng một cái tát như trời giáng xuống mặt đứa con trai quý hóa.
“Chát!”
“Đồ súc sinh! Vợ mày đang đau đẻ sống chết trong kia, mày lại ở đây làm cái trò đồi bại này hả? 5 hiệp cơ à? Sức lực tốt nhỉ?”. Huy lắp bắp: “Mẹ… mẹ nghe con giải thích…”. Bà Lan ném chiếc điện thoại của Linh xuống giường, tin nhắn vẫn còn sáng rực: “Giải thích với tin nhắn này à? Mày tưởng mày giỏi lắm sao?”
Bà quay sang ả nhân tình đang run cầm cập: “Còn cô, loại đàn bà trơ trẽn nhắn tin khiêu khích chính thất lúc người ta đang lâm bồn. Cô muốn nổi tiếng đúng không?”. Bà ra hiệu cho luật sư Trần bước lên. Ông luật sư đặt xuống bàn một tập hồ sơ.
“Cậu Huy, theo chỉ thị của Chủ tịch Lan, toàn bộ tài sản cậu đang đứng tên, bao gồm căn nhà đang ở, chiếc xe đang đi, và cổ phần công ty, đều đã bị phong tỏa và thu hồi do cậu vi phạm nghiêm trọng thỏa thuận hôn nhân và đạo đức gia đình. Từ giờ phút này, cậu trắng tay.”. Huy sụp xuống đất, bàng hoàng tột độ: “Mẹ… mẹ không thể làm thế với con! Con là con trai mẹ mà!”
“Tao không có loại con trai khốn nạn như mày. Tao thà nuôi chó còn trung thành hơn!” Bà Lan gằn từng tiếng. Bà quay sang ả bồ: “Còn cô. Tôi cho cô 24 giờ để biến khỏi thành phố này. Nếu không, đoạn video này và toàn bộ quá khứ ‘huy hoàng’ của cô ở quê sẽ được gửi đến cho bố mẹ cô, và dán ở cổng làng cô. Tôi nói được làm được.”
Ả bồ mặt tái mét, vơ vội quần áo rồi chuồn thẳng ra khỏi phòng, bỏ mặc Huy trần truồng ngồi đó. Đúng lúc đó, điện thoại bà Lan reo. Con gái báo tin: “Mẹ ơi, chị Linh sinh rồi! Mẹ tròn con vuông, một bé trai kháu khỉnh lắm!” Giọt nước mắt lăn dài trên má bà Lan. Bà nhìn đứa con trai đang tuyệt vọng dưới chân mình, ánh mắt không còn chút hơi ấm: “Con tao sinh cháu cho tao rồi. Còn mày, tự lo lấy thân.”
Bà Lan quay lưng bước đi, để lại sau lưng sự sụp đổ hoàn toàn của một gã đàn ông bội bạc. Bà trở về bệnh viện, đón lấy đứa cháu nội đỏ hỏn trên tay. Bà sẽ bảo vệ mẹ con Linh, bảo vệ gia đình thực sự này, dù phải tàn nhẫn đến đâu đi nữa. Cái giá của sự phản bội, đôi khi đến nhanh và kinh hoàng hơn người ta tưởng.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




