ʟéɴ lắp ᴄᴀᴍᴇʀᴀ để ʙắᴛ ǫᴜả ᴛᴀɴɢ ᴏsɪɴ ᴛʀộᴍ ᴛɪềɴ tiền, vợ “ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ thấy chồng và bạn thân đang “ʜàɴʜ sự”

Nhà tôi mới thuê ôsin được hai tháng nay. Cô Tư là người nhà quê, thật thà, chịu khó, nhưng từ ngày cô ấy đến, tôi cứ thấy tiền nong trong nhà hao hụt một cách kỳ lạ. Khi thì 500 nghìn trong ví, khi thì vài triệu tôi để trong ngăn kéo bàn trang điểm không cánh mà bay.

Tôi đem chuyện này nói với Huy – chồng tôi, và Lan – cô bạn thân nối khố chơi với nhau từ thời đại học. Huy gạt đi, bảo tôi hay quên, chắc tiêu pha gì rồi không nhớ. Còn Lan thì nhảy dựng lên: “Mày hiền quá đấy! Thời buổi này ôsin tắt mắt nhiều lắm. Đuổi ngay đi không nó khuân hết cả nhà bây giờ.”

Nghe bạn xúi giục, cộng thêm sự nghi ngờ ngày càng lớn, tôi quyết định hành động. Nhưng tôi không muốn đổ oan cho người tốt. Nhân dịp cuối tuần báo tin về quê ngoại hai ngày, tôi bí mật lên mạng đặt mua một chiếc camera siêu nhỏ, ngụy trang dưới dạng chiếc đồng hồ để bàn, đặt ngay trong phòng ngủ – nơi tôi hay cất tiền và nữ trang.

Tôi muốn bắt tận tay day tận trán cảnh cô Tư lục lọi. Tôi dặn chồng: “Anh ở nhà để ý cửa nẻo, em về quê chiều chủ nhật mới lên.” Huy hôn trán tôi, mỉm cười đầy yêu thương: “Em cứ yên tâm đi, anh lo được.”

Sáng thứ Bảy, tôi bắt xe về quê nhưng lòng vẫn thấp thỏm. Đến trưa, khi đang ngồi ăn cơm với bố mẹ, điện thoại báo có chuyển động trong phòng ngủ. Tôi hồi hộp mở app lên, bụng bảo dạ: “Phen này thì cô Tư hết đường chối cãi nhé.”

Màn hình điện thoại sáng lên. Cửa phòng ngủ mở ra.

Nhưng người bước vào không phải cô Tư.

Là Huy.

Tôi hơi ngạc nhiên, giờ này anh phải đang đi gặp đối tác mới đúng. Nhưng điều khiến tôi chết lặng là người đi ngay sau anh. Một dáng người quen thuộc, mái tóc xoăn lọn to, bộ váy đỏ ôm sát mà chính tay tôi đã chọn mua tặng cô ấy tuần trước.

Là Lan.

Điện thoại trên tay tôi suýt rơi xuống đất. Tôi dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm, hay Lan đến chơi? Nhưng không, ngay khi cánh cửa đóng lại, họ lao vào nhau như hai con thú đói. Ngay trên chiếc giường cưới của vợ chồng tôi, ngay dưới tấm ảnh cưới treo trên tường, chồng tôi và bạn thân tôi đang quấn lấy nhau cuồng nhiệt.

Tôi “ngã quỵ” đúng nghĩa đen. Mọi âm thanh xung quanh như tắt lịm. Tôi ngồi thụp xuống hiên nhà, tay bịt chặt miệng để không bật ra tiếng thét đau đớn.

Trong video, sau những giây phút ân ái kinh tởm, Huy mở ngăn kéo bàn trang điểm của tôi – nơi tôi cố tình để một xấp tiền làm mồi nhử. Anh rút ra 5 triệu, đưa cho Lan.

“Cầm lấy mà đi spa. Con vợ anh nó đang nghi con ôsin lấy trộm đấy. Ngu thật, nó lắp camera ở phòng khách thì anh đưa em vào phòng ngủ, làm sao mà biết được.” – Tiếng Huy cười cợt nhả vang lên rõ mồn một qua loa điện thoại.

Lan nũng nịu cầm tiền, bĩu môi: “Khiếp, cái Thư (tên tôi) nó tin người lắm. Em xúi nó đuổi bà Tư đi đấy, để sau này em qua đây với anh cho dễ. Mà anh nhớ ly dị sớm đi, em chán cảnh lén lút thế này rồi.”

“Yên tâm, anh đang tẩu tán dần tài sản sang tên mẹ anh. Đợi xong xuôi anh đá nó ra đường tay trắng.”

Từng câu từng chữ của họ như những nhát dao đâm nát tim tôi. Hóa ra, số tiền mất bấy lâu nay là do chồng tôi ăn cắp đưa cho bồ. Hóa ra, cô bạn thân 10 năm của tôi lại là kẻ đâm sau lưng tàn độc nhất. Và kinh khủng hơn, họ đang âm mưu cướp đoạt tài sản của tôi.

Cơn đau đi qua, nhường chỗ cho sự căm hận tột cùng. Tôi lau nước mắt. Tôi không thể yếu đuối lúc này. Nếu tôi làm ầm ĩ ngay bây giờ, họ sẽ chối bay chối biến hoặc đề phòng. Tôi cần một đòn trừng phạt thích đáng hơn.

Tôi lưu lại toàn bộ video làm bằng chứng, gửi ngay cho luật sư riêng của gia đình tôi để tiến hành phong tỏa tài sản chung và chuẩn bị thủ tục ly hôn với lý do ngoại tình.

Chiều hôm đó, tôi bắt taxi quay trở lại thành phố sớm hơn dự định.

Về đến nhà, Huy và Lan đang ngồi ở phòng khách xem tivi, vẻ mặt thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Thấy tôi về, Lan giả lả: “Ơ kìa, tưởng mai mới lên? Tao tiện đường ghé qua chơi, đang định rủ ông Huy đi ăn tối đợi mày về này.”

Tôi mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo nhất tôi từng có: “Thế à? Tao về sớm vì tao tìm ra thủ phạm lấy tiền rồi chúng mày ạ.”

Huy và Lan nhìn nhau, ánh mắt thoáng chút lo âu nhưng vẫn cố trấn tĩnh. Huy hỏi: “Em bắt được cô Tư rồi à? Anh đã bảo mà…”

“Không,” tôi ngắt lời. “Cô Tư đang nấu cơm dưới bếp. Thủ phạm là một cặp đôi rất chuyên nghiệp cơ.”

Tôi đi đến kệ tivi, cắm điện thoại vào màn hình lớn 65 inch giữa phòng khách. “Mời hai người xem bộ phim ngắn này. Diễn viên đóng đạt lắm.”

Nút “Play” được ấn xuống.

Hình ảnh trần trụi của buổi trưa nay hiện lên sắc nét trên màn hình lớn. Tiếng rên rỉ, tiếng cười cợt, và cả đoạn hội thoại về âm mưu tẩu tán tài sản vang lên oang oang cả căn nhà.

Mặt Huy cắt không còn giọt máu. Lan thì đánh rơi cốc nước trên tay xuống sàn vỡ tan tành. Cả hai đứng chết trân, run lẩy bẩy, không thốt nên lời.

Tôi khoanh tay, nhìn họ bằng ánh mắt khinh bỉ: “Sao? Có cần tao tua lại đoạn nào không? Huy, anh bảo tôi ngu đúng không? Lan, mày bảo mày chán lén lút rồi đúng không? Được, tao toại nguyện cho chúng mày.”

Lan lao đến quỳ sụp dưới chân tôi, khóc lóc: “Thư ơi, tao sai rồi, tao bị ma xui quỷ khiến, mày tha cho tao…”

Tôi hất chân cô ta ra: “Đừng động vào tao. Bẩn! Mày không xứng đáng làm bạn tao. Cút ngay khỏi nhà tao trước khi tao gọi công an phường đến gô cổ vì tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp và trộm cắp tài sản (số tiền Huy đưa cho Lan).”

Tôi quay sang Huy, ném xấp đơn ly hôn vừa in vội lên bàn: “Còn anh, ký đi. Bằng chứng ngoại tình và âm mưu chiếm đoạt tài sản tôi đã gửi luật sư. Anh sẽ ra đi với hai bàn tay trắng, đúng như cách anh định làm với tôi. Căn nhà này là bố mẹ tôi cho, anh đừng hòng chia chác một xu.”

Huy ú ớ định thanh minh nhưng nhìn thấy thái độ cương quyết và chiếc điện thoại đang quay livestream chế độ riêng tư (lưu lại bằng chứng) của tôi, anh ta suy sụp hoàn toàn ngồi bệt xuống ghế.

Tôi gọi cô Tư lên, trước mặt hai kẻ bội bạc, tôi đưa cho cô ấy 2 triệu: “Cháu xin lỗi vì thời gian qua đã nghi ngờ cô. Đây là tiền thưởng cho sự trung thực của cô. Còn bây giờ, cô giúp cháu tiễn hai vị khách không mời này ra khỏi cửa.”

Tối hôm đó, căn nhà vắng lặng hơn mọi ngày nhưng tôi thấy không khí trong lành hẳn. Tôi đã mất một người chồng tồi và một cô bạn giả tạo, nhưng tôi đã giữ lại được lòng tự trọng và tài sản của mình. Đau đớn là điều không tránh khỏi, nhưng tôi biết mình đã làm đúng. Cánh cửa này đóng lại, sẽ có cánh cửa khác tốt đẹp hơn mở ra.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang