ɴɢàʏ ᴛᴀɴɢ ᴄᴏɴ, ᴍẹ ᴄʜồɴɢ đóɴ ɴʜâɴ ᴛìɴʜ ᴄủᴀ ᴄʜồɴɢ: ᴛôɪ ʟặɴɢ ʟẽ ᴄầᴍ đĩᴀ ɢạᴏ ᴍᴜốɪ ᴠà…

Chồng mải gọi video cho nhân tì-nh để con gái chơi 1 mình ở bể bơi ch /e-t đu- ối, ngày làm đám t-ang cô ta trơ trẽn bước vào với sự chào đón nhiệt tình từ gia đình đồng, thấy vậy tôi thủng thẳng cầm ra đĩa gạo, đĩa muối và lặng lẽ ra tay…
Con gái tôi mới tròn 5 tu-ổ;/i.
Nó mê nước, mê bơi, và mỗi lần được xuống hồ là cười như nắc nẻ.
Tôi dặn chồng:
“Anh trông con kỹ vào, em chạy đi mua chút bánh trái rồi về liền.”
Chưa đầy 15 phút sau, tôi nghe tiếng kêu thất thanh.
Con gái tôi đã nằm dưới đáy bể.
Tôi gào lên, ôm con trong tay, người run như lên cơn sốt.
Còn chồng tôi… vẫn đang ôm điện thoại, gương mặt hoảng loạn – nhưng không phải vì con, mà vì video với nhân tì-nh đang dang dở.
Sau ta-ng lễ, tôi tìm được camera ở hồ bơi.
Con tôi c-he t đuối trong khi hắn ngồi cạnh bờ, quay mặt đi, cười cợt với nhân tì-nh suốt 20 phút.
Nhưng nỗi đau chưa dừng ở đó.
Ngày làm đám ta-ng cho con, cô ả nhân tình trơ trẽn xuất hiện – ăn mặc nhã nhặn, nước mắt rưng rưng, còn được gia đình chồng đón vào như khách quý.
Mẹ chồng tôi còn đỡ vai, mời ngồi mâm đầu.
Tôi không nói gì. Không khóc. Không quát tháo.
Tôi đi vào bếp, lấy một đĩa gạo, một đĩa muối, và một bát nước lã.
Bước ra giữa sân, tôi trải chiếc khăn trắng con gái từng đắp ngủ, đặt ba món đó lên, nhẹ nhàng vái ba cái.
Rồi tôi quay sang cô nhân tình – đang ngồi giương mắt nhìn, tôi lặng lẽ ra tay…”
“Người mẹ chậm rãi bước từng bước vững chãi về phía cô nhân tình. Cô ả vẫn đang ngồi đó, nét mặt pha trộn giữa giả lả và tự mãn khi nhận được sự quan tâm từ gia đình chồng bà. Bà không nói bất kỳ một lời nào. Ánh mắt bà bình thản đến đáng sợ, hoàn toàn không có tia giận dữ hay đau khổ, chỉ có sự quyết tâm lạnh băng.

Đến gần chỗ cô ả đang ngồi trên chiếc ghế bành, Người mẹ dừng lại. Bàn tay bà từ từ nâng đĩa gạo lên, chậm rãi rắc một vòng quanh chỗ cô ả. Những hạt gạo trắng li ti rơi xuống sàn, tạo thành một vệt bao vây. Tiếp theo là đĩa muối, bà cũng làm tương tự, rắc thành một vòng sát bên vòng gạo.

Cảnh tượng kỳ lạ khiến không khí trong ngôi nhà đang làm đám tang trở nên căng như dây đàn. Gia đình chồng im lặng theo dõi, không ai dám lên tiếng.

Xong xuôi với gạo và muối, Người mẹ cầm bát nước lã. Vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, bà đưa tay hất nhẹ một đường về phía cô nhân tình. Nước bắn ra, vài giọt văng vào người và mặt cô ta. Hành động đó giống hệt như động tác làm phép, như thể đang xua đuổi một thứ gì đó ô uế.

Cô nhân tình đang ngồi bỗng giật bắn người. Nụ cười trên môi tắt ngấm. Gương mặt cô ta lập tức biến sắc, từ trắng bệch chuyển sang xanh lét, ánh mắt hoảng loạn pha lẫn tức giận tột độ.”
“Cô nhân tình đang ngồi bỗng giật bắn người. Nụ cười trên môi tắt ngấm. Gương mặt cô ta lập tức biến sắc, từ trắng bệch chuyển sang xanh lét, ánh mắt hoảng loạn pha lẫn tức giận tột độ. Chứng kiến cảnh tượng đó, Mẹ chồng đang ngồi bên cạnh lập tức đứng phắt dậy. Khuôn mặt bà đỏ gay vì tức giận và xấu hổ. Bà không thể chịu đựng thêm nữa.

“”Cô làm cái trò gì vậy?!”” Mẹ chồng quay phắt sang phía Người mẹ, giọng the thé, chói tai vang vọng khắp phòng khách đang đầy người viếng tang. Bà chỉ thẳng tay vào mặt Người mẹ. “”Sao lại làm mất mặt gia đình tôi trước khách khứa?! Con bé nó có tội tình gì mà cô lại làm trò bùa ngải này?!””

Mẹ chồng bước nhanh đến, chắn ngang giữa Người mẹ và cô nhân tình, như cố gắng bảo vệ cô ta khỏi sự công kích kỳ lạ. Ánh mắt bà đầy vẻ khinh miệt nhìn Người mẹ, rồi lại dịu đi khi quay sang phía cô nhân tình đang run rẩy. “”Con đừng sợ, có mẹ ở đây. Không ai làm hại con được đâu.”” Bà vuốt nhẹ cánh tay cô ta, tỏ vẻ bênh vực ra mặt. Cả gia đình chồng, bao gồm cả Người chồng, đều sững sờ nhìn cảnh tượng hỗn loạn, không ai dám lên tiếng can ngăn. Không khí đám tang vốn đã u buồn giờ càng trở nên căng thẳng tột độ bởi màn đối đầu trực diện này.”
Nhân tình của chồng nghe thấy những lời bênh vực từ Mẹ chồng, sự hoảng loạn trên gương mặt cô ta từ từ tan biến. Cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, thậm chí còn thêm chút trơ trẽn. Ánh mắt cô ta dán chặt vào Người mẹ, không còn là sợ hãi mà thay vào đó là sự khinh bỉ hiện rõ. Cô ta đưa tay lên, giả vờ lau đi những giọt nước mắt không hề tồn tại, rồi hắng giọng, cất lời bằng chất giọng chua ngoa, đầy vẻ thách thức: “Cô làm vậy là ý gì? Tôi đến đây là để chia buồn thôi mà!”
“Cô ta đưa tay lên, giả vờ lau đi những giọt nước mắt không hề tồn tại, rồi hắng giọng, cất lời bằng chất giọng chua ngoa, đầy vẻ thách thức: “”Cô làm vậy là ý gì? Tôi đến đây là để chia buồn thôi mà!””

Người mẹ nhìn cô ta, cảm thấy cơn tức giận sôi lên trong lồng ngực. Đám đông xung quanh xì xào, ánh mắt nhìn bà đầy dò xét và khó hiểu. Nãy giờ vẫn đứng sững sờ như một pho tượng, Người chồng cuối cùng cũng hành động. Hắn đột ngột bước tới, cánh tay rắn chắc vung lên, đẩy mạnh Người mẹ sang một bên khiến bà loạng choạng. Bà ngã khụy xuống sàn, cơn đau từ vết thương cũ nhói lên.

“”Cô điên rồi!”” Người chồng gằn giọng, ánh mắt đỏ ngầu vì tức giận và có thể là cả chút sợ hãi. “”Sao lại hành xử như vậy trong ngày tang của con?!””

Hắn không thèm nhìn lại Người mẹ, lập tức quay sang đỡ Nhân tình, vòng tay qua vai cô ta như thể bảo vệ. Nhân tình tựa vào hắn, nét mặt yếu đuối giả tạo. Người chồng nhìn sang Người mẹ, ánh mắt hắn giờ đây không còn sự bối rối ban đầu nữa, thay vào đó là sự lạnh lùng và trách móc rõ rệt, như thể bà mới là người gây ra mọi chuyện, là kẻ phá hoại sự yên bình giả tạo này trong ngày tang của con gái họ. Đám đông lại được dịp xôn xao hơn nữa, ánh mắt của Gia đình chồng nhìn Người mẹ đầy khinh miệt. Bà lẳng lặng ngồi đó, cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình lần thứ hai trong ngày. Đứa con gái đã mất, và giờ người chồng lại đứng về phía người phụ nữ khác ngay tại đám tang của con.”
“Người mẹ lẳng lặng ngồi đó, cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình lần thứ hai trong ngày. Đứa con gái đã mất, và giờ người chồng lại đứng về phía người phụ nữ khác ngay tại đám tang của con. Đám đông lại được dịp xôn xao hơn nữa, ánh mắt của Gia đình chồng nhìn Người mẹ đầy khinh miệt. Bà từ từ đứng dậy, chậm rãi phủi bụi trên chiếc quần tang, không thèm nhìn đến Người chồng hay Mẹ chồng đang tức giận. Đôi mắt sưng húp của bà găm thẳng vào Nhân tình đang nép sau lưng hắn, vẻ mặt đầy giả tạo.

“”Khách khứa ư?”” Giọng Người mẹ lạnh băng, cắt ngang những tiếng xì xào. Bà quay đầu sang nhìn thẳng vào mắt Người chồng, ánh mắt không còn chút tình cảm nào, chỉ còn sự lạnh lẽo tột cùng. “”Khách quý của gia đình này là kẻ đã gián tiếp giết chết con gái tôi sao?””

Câu nói như một đòn sét đánh vào không khí căng thẳng. Người chồng và Mẹ chồng lập tức sững sờ, nét mặt chuyển từ tức giận sang bàng hoàng. Nhân tình khẽ giật mình, đôi mắt hoảng sợ thoáng hiện lên rồi nhanh chóng bị che lấp bằng vẻ mặt ngây thơ vô tội.

“”Cô… cô nói cái gì vậy?”” Nhân tình lắp bắp, giọng run run. “”Tôi không hiểu…””

“”Cô không hiểu thật sao?”” Người mẹ bước thêm một bước về phía trước, giọng điệu đầy mỉa mai. “”Hay cô đang giả vờ không hiểu? Cái ngày con gái tôi gặp chuyện ở Bể bơi, cô đang ở đâu và làm gì?””

Bà không đợi câu trả lời, bắt đầu kể lại, giọng nói vang vọng trong không gian yên tĩnh của ngôi nhà đang có tang: “”Lúc đó, điện thoại của chồng tôi không ngừng reo. Là cô gọi đến. Con gái tôi đang bơi ở Bể bơi, nó thích bơi lắm. Chồng tôi, vì không muốn bỏ lỡ cuộc Video call quan trọng với cô, đã để con gái ở đó một mình, chỉ cách một bức tường kính.””

Nét mặt Người chồng tái đi. Hắn muốn ngắt lời nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Mẹ chồng nhìn hắn đầy nghi ngờ.

“”Tôi đã tìm hiểu kỹ lưỡng,”” Người mẹ tiếp tục, ánh mắt sắc như dao cạo. “”Cái Bể bơi ấy có camera an ninh. Nó ghi lại tất cả.”””
“””Nó ghi lại tất cả,”” giọng Người mẹ vang lên, đầy sức nặng, như đang chiếu thẳng đoạn video đó vào tâm trí mỗi người có mặt. Bà hít một hơi thật sâu, ánh mắt vẫn găm chặt vào khuôn mặt đang dần mất đi vẻ ngây thơ của Nhân tình và sự bàng hoàng của Người chồng. “”Cái camera đó… nó cho tôi thấy… cái ngày con gái tôi chết…””

Bà ngừng lại một chút, như đang nén lại nỗi đau tột cùng để tiếp tục phơi bày sự thật tàn khốc.

“”Tôi đã ngồi… hàng giờ đồng hồ… xem đi xem lại đoạn video đó,”” bà nói tiếp, giọng run rẩy nhưng đầy căm phẫn. “”Nó bắt đầu từ lúc con gái tôi vui vẻ nhảy xuống Bể bơi. Nó thích bơi lắm… Nó bơi quanh quẩn, cười đùa… Và chồng tôi… hắn ta ngồi đó… cách con bé chỉ một bức tường kính…””

Ánh mắt Người mẹ chuyển sang Người chồng, tràn ngập sự khinh bỉ. “”Hắn ta ngồi quay lưng lại phía con gái mình… và hắn ta đang video call.””

Không khí trong ngôi nhà tang lễ như đặc quánh lại. Ai cũng nín thở chờ đợi.

“”Video call với ai?”” Bà đưa mắt nhìn thẳng vào Nhân tình. “”Với cô.””

Nhân tình lập tức co rúm lại, mặt tái nhợt. Người chồng cúi gằm mặt xuống, nắm chặt tay thành quyền. Mẹ chồng đưa tay che miệng, đôi mắt mở to không thể tin nổi.

“”Suốt… hai mươi phút,”” Người mẹ nhấn mạnh từng chữ, như những chiếc đinh đóng vào quan tài. “”Hai mươi phút đó… hắn ta mải mê cười đùa… Nói chuyện… với cô… Hắn ta không hề quay lại… không hề nhìn xem con gái mình đang làm gì…””

Giọng bà vỡ òa trong nỗi đau và căm hận. “”Trong khi con gái tôi… cách đó không xa… chỉ vài mét nước thôi… nó đang vùng vẫy… Nó đang chìm dần xuống… Nó gọi… chắc chắn là nó đã gọi bố nó… nhưng hắn ta… hắn ta không nghe thấy gì cả… vì hắn ta quá bận… quá bận cười nói với cô!””

Những lời nói của Người mẹ như roi quất vào tâm can Người chồng, khiến hắn run lên bần bật. Mẹ chồng lảo đảo suýt ngã. Gia đình chồng nhìn hắn với ánh mắt trộn lẫn sự tức giận, thất vọng và xấu hổ.

“”Suốt hai mươi phút!”” Người mẹ lặp lại, giọng bà giờ đây như một tiếng gầm gừ đau đớn. “”Chỉ cần quay lại một cái đầu thôi! Chỉ cần một giây thôi! Con gái tôi đã không chết! Nhưng hắn ta… hắn ta không thèm! Hắn ta quá bận với cô! Cô chính là lý do khiến hắn ta thờ ơ! Cô chính là người đã gián tiếp cướp đi mạng sống của con gái tôi!””

Bà nhìn Nhân tình, đôi mắt đỏ ngầu như muốn thiêu đốt. “”Đó là tất cả những gì cái camera đó đã ghi lại! Sự thật tàn khốc về sự thờ ơ tàn nhẫn của chồng tôi… và sự liên quan của cô!”””
“Lời nói của Người mẹ vừa dứt, không khí vốn đã căng như dây đàn giờ đây như vỡ vụn. Tiếng xì xào lập tức nổi lên, không còn là những lời chia buồn khe khẽ nữa, mà là những âm thanh đầy kinh ngạc, phẫn nộ. Hàng chục cặp mắt đổ dồn vào Người chồng và Nhân tình.

Khách khứa bắt đầu ghé sát tai nhau thì thầm. Có người há hốc mồm, không tin vào tai mình. Có người lắc đầu ngao ngán.

Đặc biệt, những người thân khác của Gia đình chồng, vốn đang đứng nghiêm trang hoặc lặng lẽ ngồi ghế, giờ đây không giữ nổi vẻ bình tĩnh. Một vài người cô, người dì, những người anh em họ của Người chồng, bắt đầu nhìn hắn và Nhân tình với ánh mắt trộn lẫn sự sốc nặng và căm giận.

Một người phụ nữ lớn tuổi, có lẽ là em gái của Mẹ chồng, đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mặt Người chồng, nhưng lời nói bị nghẹn lại trong cổ họng. Bà quay sang nhìn Nhân tình, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống. Vẻ mặt bà tràn đầy sự kinh tởm và thất vọng.

Người đàn ông trung niên đứng cạnh bà, có lẽ là chồng bà, cũng siết chặt nắm đấm, trừng mắt nhìn Người chồng. Họ không cần Người mẹ nói thêm lời nào. Những gì bà vừa kể đã đủ để vẽ nên một bức tranh tàn khốc về sự thật.

Mẹ chồng, sau thoáng bàng hoàng, giờ đây mặt cắt không còn giọt máu. Bà nhìn con trai mình, rồi nhìn sang Nhân tình, rồi lại nhìn về Người mẹ, ánh mắt đầy hoảng loạn và sợ hãi. Bà biết, gia đình bà vừa hứng chịu một đòn giáng mạnh mẽ. Danh dự, thể diện, tất cả đều đang tan tành trước sự thật khủng khiếp này.

Người chồng vẫn cúi gằm mặt, nhưng thân hình hắn run lên bần bật. Hắn cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đang đâm thẳng vào lưng mình, nặng trĩu sự khinh bỉ và oán trách. Tiếng xì xào càng lúc càng lớn, như những ngọn lửa đang thiêu rụi hắn.

Nhân tình, sau giây phút tái nhợt và co rúm, giờ đây cố gắng ngẩng mặt lên, nhưng ánh mắt đầy bối rối và sợ hãi. Cô ta nhìn xung quanh, bắt gặp những ánh mắt đầy thù địch từ phía Gia đình chồng và khách khứa, vội vàng cúi gằm mặt xuống, chỉ muốn tan biến khỏi nơi này.

Tiếng Người mẹ lại vang lên, không còn gào thét nữa, mà lạnh lùng như băng: “”Mọi người nghe rõ cả rồi chứ? Con gái tôi chết không phải vì tai nạn. Con bé chết vì sự thờ ơ của bố nó… và sự chen chân của người đàn bà này!””

Bà đưa tay chỉ vào chiếc khăn trắng của con gái đang đặt cạnh linh cữu, chiếc khăn nhỏ bé nhưng giờ đây như chứng nhân câm lặng cho bi kịch. Ánh mắt bà, tuy đỏ ngầu vì khóc, nhưng lại kiên định đến đáng sợ. Bà không còn gì để mất nữa. Bà chỉ muốn sự thật được phơi bày, công lý được thực thi cho đứa con gái bé bỏng.”
“Mẹ chồng, mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng lao tới, cố gắng chặn lại những ánh mắt đổ dồn vào con trai và nhân tình. Bà giơ tay lên, giọng nói run run nhưng cố gắng tỏ ra trấn tĩnh, át đi tiếng xì xào đang ngày càng lớn.

“Không phải! Chuyện không phải như vậy!” Bà lắp bắp, ánh mắt đảo qua lại giữa khách khứa và Người mẹ. “Đừng… đừng nghe cô ta nói linh tinh!”

Tiếng bà chợt trở nên lớn hơn, gằn gọc hơn, như thể âm lượng có thể giúp lời nói dối trở nên đáng tin. “Chồng con tôi… nó chỉ lơ đãng một chút thôi! Chỉ là… là lơ đãng phút chốc!”

Bà quay phắt sang phía những người thân khác của Gia đình chồng đang đứng gần đó, ánh mắt đầy cầu khẩn và ra hiệu. Bà ra dấu bằng mắt, gần như quát không thành tiếng, yêu cầu họ đưa Nhân tình đi ngay lập tức, khuất mắt mọi người. Bà biết, sự hiện diện của Nhân tình lúc này chỉ khiến tình hình thêm tồi tệ, như một bằng chứng sống không thể chối cãi.

Một vài người cô, người chú ban nãy còn đang sốc nặng, giờ đây hiểu ý mẹ chồng. Dù trong lòng vẫn còn đầy bàng hoàng và tức giận, nhưng danh dự gia đình lúc này quan trọng hơn. Họ miễn cưỡng tiến lại gần Nhân tình, vẻ mặt gượng gạo, lôi kéo cô ta ra khỏi khu vực trung tâm của đám tang, cố gắng tìm một chỗ nào đó khuất hơn để che giấu.

Nhân tình run rẩy, không dám chống cự, chỉ cúi gằm mặt để lướt đi theo sự dẫn dắt của họ, ánh mắt né tránh mọi người xung quanh. Cô ta biết, mình đang bị đẩy ra như một con tốt thí, nhưng không còn lựa chọn nào khác.

Người mẹ nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt lạnh lẽo. Bà biết mẹ chồng đang cố gắng bao che, cố gắng vớt vát chút thể diện cuối cùng cho con trai và gia đình. Nhưng tất cả đã quá muộn. Sự thật đã được phơi bày, và không lời nói dối nào có thể che đậy được nỗi đau và sự tàn nhẫn này.”
“Nhân tình cảm thấy sống lưng lạnh toát, như có hàng trăm mũi kim châm vào da thịt. Mỗi ánh mắt đổ dồn về phía cô lúc này đều như ngọn lửa thiêu đốt, chất chứa sự khinh bỉ, phẫn nộ, và cả tò mò độc địa. Cô chỉ muốn biến mất, tan biến vào không khí. Bàn tay của người thân chồng đang siết lấy cánh tay cô, lôi đi một cách thô bạo nhưng lại như cứu rỗi. Cô cúi gằm mặt, chỉ nhìn thấy mũi giày của chính mình lướt đi trên nền nhà. Không dám ngước lên nhìn Người mẹ, không dám đối diện với bất kỳ ai trong đám tang này nữa. Nước mắt vô thức trào ra, không phải vì sự mất mát, mà vì nỗi sợ hãi trần trụi khi bị phơi bày, khi bị xem như một thứ dơ bẩn.

Cô lảo đảo theo sự kéo đi, cố gắng tìm kiếm một lối thoát, một góc khuất nào đó để trốn tránh. Khi bị kéo đến gần cửa, một ý nghĩ yếu ớt loé lên. Cô cần phải đi khỏi đây, ngay lập tức. Giọng cô run rẩy, lí nhí, gần như không ai nghe thấy giữa tiếng xì xào và tiếng khóc nức nở vẫn còn vương lại đâu đó.

“”Tôi… tôi… xin phép…”” Cô lắp bắp, hy vọng lời nói đó sẽ đủ để họ buông ra, đủ để cô có cớ để lao ra ngoài, trốn thoát khỏi địa ngục trần gian này. Nhưng những cánh tay vẫn siết chặt. Họ không định để cô đi dễ dàng như vậy, ít nhất là cho đến khi họ đưa cô khuất mắt khỏi đám đông đang căm ghét kia. Cô cảm thấy mình như một con thú bị thương đang cố gắng tìm đường lẩn trốn vào bụi rậm, chỉ khác là không còn nơi nào an toàn để ẩn nấp nữa.”
“Cô lảo đảo theo sự kéo đi, cố gắng tìm kiếm một lối thoát, một góc khuất nào đó để trốn tránh. Khi bị kéo đến gần cửa, một ý nghĩ yếu ớt loé lên. Cô cần phải đi khỏi đây, ngay lập tức. Giọng cô run rẩy, lí nhí, gần như không ai nghe thấy giữa tiếng xì xào và tiếng khóc nức nở vẫn còn vương lại đâu đó.

“”Tôi… tôi… xin phép…”” Cô lắp bắp, hy vọng lời nói đó sẽ đủ để họ buông ra, đủ để cô có cớ để lao ra ngoài, trốn thoát khỏi địa ngục trần gian này. Nhưng những cánh tay vẫn siết chặt. Họ không định để cô đi dễ dàng như vậy, ít nhất là cho đến khi họ đưa cô khuất mắt khỏi đám đông đang căm ghét kia. Cô cảm thấy mình như một con thú bị thương đang cố gắng tìm đường lẩn trốn vào bụi rậm, chỉ khác là không còn nơi nào an toàn để ẩn nấp nữa.

Bỗng, một bóng người lao tới. Đó là Người mẹ. Bà không để nhân tình của chồng dễ dàng rời đi. Thân hình gầy gò nhưng tràn đầy sức mạnh của một người mẹ vừa mất con bước thẳng tới, chặn đứng lối đi ngay ngưỡng cửa. Ánh mắt bà như lưỡi dao sắc lẹm xuyên thẳng vào sự hèn hạ đang run rẩy trước mặt. Giọng bà trầm xuống, đầy sức nặng, như tiếng chuông tang ngân vang trong không khí tĩnh mịch.

“”Cô tưởng đến đây rắc vài giọt nước mắt giả tạo, được gia đình này che chở là xong sao?”” Bà nói, từng chữ như ghim vào tim nhân tình. “”Mạng con gái tôi, cô nghĩ tính sao?”””
“Ánh mắt bà như lưỡi dao sắc lẹm xuyên thẳng vào sự hèn hạ đang run rẩy trước mặt. Giọng bà trầm xuống, đầy sức nặng, như tiếng chuông tang ngân vang trong không khí tĩnh mịch.

“”Cô tưởng đến đây rắc vài giọt nước mắt giả tạo, được gia đình này che chở là xong sao?”” Bà nói, từng chữ như ghim vào tim nhân tình. “”Mạng con gái tôi, cô nghĩ tính sao?””

Giữa lúc căng thẳng tột độ ấy, Người chồng chứng kiến tất cả. Hắn thấy Nhân tình tái mét mặt mày, thấy Người mẹ hừng hực sát khí, và thấy những ánh mắt phán xét từ đám đông đang đổ dồn về phía mình. Mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát. Kế hoạch che đậy của hắn đang sụp đổ ngay trước mắt. Một cơn hoảng loạn cực độ ập đến. Hắn không giữ được bình tĩnh nữa. Máu như dồn lên não.

“”Đủ rồi!”” Hắn gầm lên, giọng lạc đi vì cuống quýt và sợ hãi. Hắn lao về phía vợ, đẩy Nhân tình sang một bên một cách thô bạo. “”Tất cả là lỗi của cô!””

Hắn nắm lấy vai vợ, lắc mạnh. “”Tại sao lại để con một mình? Hả? Tại sao lại về muộn?!”” Hắn cố gắng hét thật to, để át đi những lời buộc tội của Người mẹ và những lời xì xào của mọi người xung quanh, để đổ hết trách nhiệm, để dựng lên một bức tường chắn giữa mình và sự thật tàn khốc. Khuôn mặt hắn vặn vẹo, vừa giận dữ vừa tuyệt vọng. Hắn phải khiến cô nhận tội, ngay bây giờ, trước mặt mọi người.”
“Đôi vai Người mẹ run lên bần bật dưới những ngón tay siết chặt của Người chồng. Khuôn mặt hắn gần kề, méo mó vì cơn giận dữ và nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn gào lên, giọng nói khản đặc như xé toạc không khí tang tóc.

“”Tại sao lại để con một mình? Hả? Tại sao lại về muộn?!”” Hắn lặp lại, như một câu thần chú tuyệt vọng để né tránh sự thật, để đập tan những lời buộc tội đang bủa vây. Hắn cần Người mẹ gánh lấy tất cả, ngay lúc này, trước mặt những ánh mắt soi mói của gia đình và hàng xóm.

Người mẹ im lặng, ánh mắt nhìn thẳng vào sự giả tạo đang bấu víu vào mình. Nước mắt không rơi nữa. Chỉ còn sự lạnh lẽo và căm phẫn. Bà không gỡ tay hắn ra, như thể muốn hắn cảm nhận trọn vẹn sự tàn độc của chính mình. Bà chờ đợi.

Đám đông xì xào. Những lời buộc tội của Người chồng nghe thật vô lý khi đứng cạnh ánh mắt kiên định đầy đau đớn của Người mẹ. Mẹ chồng thoáng vẻ khó chịu, nhưng rồi lại nhìn sang Nhân tình đang co rúm lại, bà ta nhanh chóng lấy lại vẻ mặt cam chịu.

Đúng lúc sự im lặng căng như dây đàn chuẩn bị đứt, một giọng nói trầm ấm, đầy sự mệt mỏi và bất lực vang lên từ phía sau. Đó là chú Bảy, em trai của bố Người chồng, một người hiền lành và ít nói. Chú đã chứng kiến toàn bộ sự việc từ lúc Người mẹ đau đớn trở về, và cả thái độ lẩn tránh của Người chồng sau đó.

“”Thôi đủ rồi, con à!”” Chú Bảy bước ra, nhìn Người chồng bằng ánh mắt thất vọng. “”Chuyện đã xảy ra rồi, đổ lỗi cho nhau lúc này đâu giải quyết được gì?””

Người chồng quay phắt lại, định gắt gỏng, nhưng chú Bảy không cho hắn cơ hội. Ánh mắt chú Bảy kiên định lạ thường, không giống vẻ nhu nhược thường ngày. Chú nhìn thẳng vào Người chồng, rồi liếc nhanh về phía Người mẹ, như muốn xác nhận điều gì đó.

“”Anh nói vợ anh về muộn… nhưng lúc xảy ra chuyện…”” Chú Bảy ngập ngừng một chút, như đấu tranh nội tâm, nhưng rồi, có lẽ vì không chịu nổi cảnh cháu gái chết oan và sự tráo trở của cháu mình, chú nói thẳng. “”Đúng là lúc đó nó đang gọi điện… video call gì đó. Chú thấy nó ngồi ở góc khuất gần hồ bơi… Mắt dán chặt vào màn hình, không để ý gì cả. Ai đó đã nhắc, nhưng nó không nghe.””

Cả căn phòng như nín thở. Lời chú Bảy như một nhát dao đâm thẳng vào lớp vỏ bọc Người chồng đang cố dựng lên. Hắn đứng sững lại, bàn tay rời khỏi vai Người mẹ như chạm phải lửa. Khuôn mặt tái mét đi trông thấy.

Người mẹ khẽ quay đầu nhìn chú Bảy, trong mắt có chút ngạc nhiên, rồi biến thành sự biết ơn và sức mạnh mới. Lời xác nhận từ một người trong gia đình, người không có lý do gì để nói dối, còn nặng ký hơn bất kỳ lời nào của bà.

Mẹ chồng tròn mắt nhìn chú Bảy, vẻ mặt từ khó chịu chuyển sang hốt hoảng. Bà ta lẩm bẩm gì đó không rõ. Nhân tình lùi lại thêm một bước, giấu khuôn mặt vào đám đông.

Người chồng cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng mồ hôi đã túa ra trên trán. Hắn lắp bắp, giọng run rẩy: “”Chú… chú nói gì lạ vậy… Con… con đâu có…”” Hắn nhìn quanh, tìm kiếm sự ủng hộ, nhưng chỉ thấy những ánh mắt kinh ngạc, phẫn nộ, và đầy sự phán xét đổ dồn về phía mình. Lời nói của chú Bảy không chỉ xác nhận sự thật, mà còn bóc trần sự hèn hạ và giả dối của hắn ngay giữa đám tang con gái. Hắn không thể chối cãi được nữa. Sự thật đã được một người khác, một người thân, chính thức xác nhận.”
“Người chồng cứng đơ tại chỗ, đôi mắt mở to như không tin vào tai mình. Hắn quay phắt lại nhìn chú Bảy, vẻ mặt từ lắp bắp chuyển sang tức giận và tuyệt vọng. “”Chú… chú nói vậy là sao? Chú… chú cố ý đổ oan cho con!””

Chú Bảy chỉ thở dài. “”Oan ư? Anh tự nhìn lại mình đi, Quân. Ai đang cố đổ oan cho vợ mình lúc này?””

Lời chú Bảy như gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Người chồng. Hắn muốn phản bác, nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Hắn nhìn quanh, tìm kiếm đồng minh, nhưng chỉ thấy những ánh mắt phẫn nộ và thất vọng của những người thân đang chứng kiến sự thật tàn khốc.

Mẹ chồng, từ lúc chú Bảy lên tiếng, đã hoàn toàn im lặng. Vẻ mặt bà ta trắng bệch, không còn chút kiên định nào. Bà ta lén nhìn sang Nhân tình.

Nhân tình đứng nép mình ở góc phòng, cố gắng thu mình lại như vô hình. Nhưng ánh mắt khinh bỉ của tất cả mọi người trong gia đình chồng và cả những người hàng xóm có mặt đều đổ dồn về phía cô ta. Họ thì thầm, những lời nói nhỏ như tiếng ong vo ve, nhưng đủ để đốt cháy da thịt.

“”Thì ra… thì ra là thật.””

“”Đúng là… loại phụ nữ trắc nết!””

“”Con bé chết oan quá…””

“”Thế mà còn giả bộ… đứng đây làm gì nữa?””

Nhân tình cảm thấy như có hàng trăm mũi kim đang đâm vào mình. Cô ta không dám ngẩng đầu lên, mái tóc xõa xuống che đi khuôn mặt tái mét.

Mẹ chồng nhìn Nhân tình, rồi lại nhìn sang Người mẹ đang đứng thẳng lưng đầy kiên nghị. Bà ta biết, lúc này, mọi lời bao biện hay bênh vực đều trở nên vô nghĩa và chỉ khiến bản thân thêm phần xấu mặt. Dưới ánh mắt phán xét của chú Bảy và những người khác, bà ta đành phải chấp nhận sự thật phũ phàng. Không ai, ngay cả bà ta, còn dám trắng trợn che chở cho cô nhân tình đã trực tiếp gây ra thảm kịch này nữa.

“”Thôi được rồi…”” Mẹ chồng khẽ lên tiếng, giọng yếu ớt. “”Đám tang… để con bé yên nghỉ đi đã.””

Lời nói của bà ta như một sự thừa nhận không thành lời. Bà ta không còn bênh vực Người chồng, cũng không còn bênh vực Nhân tình. Họ đã tự phơi bày sự thật đáng xấu hổ của mình.

Người chồng cúi gằm mặt xuống. Hắn không còn dám nhìn thẳng vào mắt ai, đặc biệt là Người mẹ. Sự giả dối của hắn đã bị bóc trần một cách phũ phàng.

Nhân tình cảm thấy mình như đang đứng trên một ốc đảo cô lập giữa đại dương căm ghét. Ánh mắt lạnh lẽo từ Mẹ chồng, sự quay lưng của Người chồng, và sự khinh bỉ từ tất cả mọi người xung quanh. Cô ta đứng đó, lạc lõng, cô độc, không còn ai để bấu víu, nhận lấy tất cả sự căm phẫn và ghê tởm đang chĩa vào mình. Cô ta chưa bao giờ cảm thấy lẻ loi và tuyệt vọng đến thế.”
“Người mẹ nhìn thẳng vào Người chồng đang cúi gằm mặt, rồi liếc sang Nhân tình vẫn đang co rúm ở góc phòng. Ánh mắt bà lạnh như băng, không chút dao động, như thể đang nhìn hai kẻ xa lạ không còn liên quan gì đến cuộc đời mình. Giọng nói của bà vang lên, chậm rãi, rõ ràng, và đầy sức nặng, khiến cả căn phòng như ngừng thở.

“”Quân,”” bà gọi tên Người chồng, “”từ giờ phút này, tôi và anh, không còn là vợ chồng.””

Lời tuyên bố như một nhát dao cắt đứt sợi dây cuối cùng. Người chồng ngẩng phắt đầu lên, khuôn mặt trắng bệch đầy kinh hoàng. Hắn lắp bắp muốn nói gì đó, nhưng không thành tiếng.

Người mẹ không thèm nhìn hắn nữa. Bà quay đầu, ánh mắt sắc lẹm chuyển sang Nhân tình.

“”Còn cô,”” Người mẹ chỉ thẳng vào Nhân tình, giọng nói còn lạnh hơn cả băng, “”vĩnh viễn đừng bao giờ bén mảng đến đây nữa.””

Câu nói cuối cùng như một lời nguyền, đóng sập cánh cửa hy vọng cuối cùng của Nhân tình. Cô ta run rẩy, toàn thân như muốn tan biến vào không khí.

Nói xong, Người mẹ không nán lại thêm một giây nào nhìn hai con người đó. Bà dứt khoát quay lưng lại với họ, bỏ mặc phía sau những khuôn mặt tái mét và sự câm lặng chết chóc. Bà hướng bước về phía bàn thờ con gái, nơi di ảnh bé mỉm cười ngây thơ, nơi đĩa gạo, đĩa muối, bát nước lã vẫn còn nguyên. Bà đứng đó, thẳng lưng, đôi mắt đăm đắm nhìn vào bức ảnh con, như thể cả thế giới này chỉ còn lại hai mẹ con mà thôi.”
“Nhân tình vẫn đứng co rúm ở góc phòng, toàn thân run rẩy như con thỏ non mắc bẫy. Ánh mắt cô ta dáo dác nhìn quanh, chạm phải ánh nhìn lạnh lẽo của Người mẹ đang đứng thẳng lưng bên bàn thờ, rồi lại lướt nhanh qua những khuôn mặt câm lặng nhưng đầy phán xét của Mẹ chồng và những người khác trong gia đình chồng. Không khí trong căn phòng tang lễ bỗng trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Lời tuyên bố dứt khoát của Người mẹ vẫn còn văng vẳng, cùng với sự im lặng đáng sợ của những người thân của Quân, tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên vai cô ta.

Cô ta biết mình không còn chỗ ở đây. Không một ai lên tiếng bênh vực, không một ai tỏ ra khoan dung. Chỉ có sự căm ghét và khinh bỉ đang dồn nén lại. Khuôn mặt Nhân tình tái mét, cô ta cúi gằm mặt xuống, cố gắng giấu đi sự nhục nhã đang dâng lên cuộn trào. Cô ta lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, thận trọng như sợ làm động đến bất kỳ ai.

Rồi không thể chịu đựng thêm sự tra tấn tinh thần này, Nhân tình đột ngột xoay người. Không dám nhìn thẳng vào bất kỳ ai, cô ta vội vã bước nhanh về phía cửa ra vào. Dáng đi của cô ta vừa cúi thấp, vừa luống cuống, như muốn tan biến đi càng nhanh càng tốt.

Khi bóng lưng cô ta khuất dần khỏi căn phòng, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Không còn là sự im lặng lạnh lẽo nữa, mà là những lời bàn tán nho nhỏ, những tiếng chế giễu lén lút vang lên như bầy ruồi vo ve sau lưng kẻ thất bại. “”Đáng đời!””, “”Loại đàn bà trắc nết!””, “”Cút đi cho khuất mắt!””. Dù không nghe rõ từng câu chữ, Nhân tình vẫn cảm nhận được sự hả hê, sự khinh bỉ tột cùng đang phóng tới từ phía sau. Cô ta chỉ muốn chạy thật nhanh, thật xa khỏi nơi này, khỏi tất cả những ánh mắt và lời nói ấy.

Người mẹ vẫn đứng nguyên tại vị trí bên bàn thờ con gái, thẳng lưng và kiên định. Bà không quay đầu lại nhìn bóng lưng Nhân tình đang chạy trốn, cũng không bận tâm đến những tiếng xì xào phía sau. Ánh mắt bà chỉ tập trung vào di ảnh con, như thể thế giới bên ngoài, với tất cả những hỗn loạn và nhục nhã vừa diễn ra, hoàn toàn không còn tồn tại đối với bà nữa. Người chồng vẫn đứng đó, khuôn mặt trắng bệch, như một pho tượng mất hồn, bị bỏ lại giữa mớ tàn tro của chính mình.”
“Người mẹ vẫn đứng đó, thẳng lưng và kiên định, ánh mắt dõi theo di ảnh con gái nhỏ. Tiếng xì xào phía sau dần lắng xuống, trả lại không khí nặng nề vốn có của một đám tang. Chỉ còn lại nỗi đau, giờ đây trần trụi, không còn bị che giấu bởi gánh nặng của sự dối trá. Bà cảm thấy một sự thanh lọc kỳ lạ len lỏi qua từng thớ thịt, như thể cơn bão đã tan, chỉ còn lại những đổ nát, nhưng bầu trời phía trên đã quang đãng hơn. Nước mắt chậm rãi lăn dài trên gò má, rơi xuống như trút đi những tủi hờn, những uất nghẹn đã kìm nén bấy lâu. Mỗi giọt nước mắt rơi xuống là một lần bà thừa nhận nỗi mất mát, không còn phải giả vờ mạnh mẽ trước mặt người chồng bội bạc hay gia đình anh ta. Nỗi đau mất con vẫn là một vực sâu không đáy, nhưng ít nhất, bà đã không còn phải lặn ngụp trong biển lừa dối.

Người chồng vẫn đứng chết trân, khuôn mặt trắng bệch, giờ đây như một kẻ xa lạ hoàn toàn trong chính căn nhà của mình. Mẹ chồng và những người khác trong gia đình anh ta cũng im lặng, có lẽ còn đang bàng hoàng sau màn kịch vừa rồi, hoặc đơn giản là không còn gì để nói trước sự thật phũ phàng. Nhưng Người mẹ không còn bận tâm đến họ. Thế giới của bà giờ đây chỉ còn thu nhỏ lại bằng khoảng cách từ bà đến bàn thờ con gái.

Bà chậm rãi đưa tay lên, chạm nhẹ vào chiếc khung ảnh lạnh lẽo. Khuôn mặt con gái trong ảnh vẫn cười tươi, nụ cười mà bà sẽ không bao giờ còn thấy nữa. Bà cảm nhận sâu sắc sự trống rỗng choán lấy tâm hồn. Cuộc đời mới, đúng như bà dự cảm, đã bắt đầu. Một cuộc đời không còn người bạn đời phản bội, không còn gánh nặng bí mật, nhưng cũng không còn tiếng cười trong trẻo, dáng hình bé bỏng của con.

Đứng trước bàn thờ con gái, nơi có đĩa gạo, đĩa muối, bát nước lã giản đơn cùng chiếc khăn trắng của con, Người mẹ cảm thấy như mình đang đứng ở ranh giới giữa hai thế giới. Một thế giới đầy giả dối, phản bội và khổ đau đã kết thúc, và một thế giới mới, trống rỗng nhưng chân thật hơn, đang mở ra. Nỗi đau mất con như một tấm áo choàng nặng trĩu phủ lên vai, nhưng không khí xung quanh bà lại nhẹ nhõm đến lạ. Sự thật, dù tàn nhẫn, đã giải phóng bà khỏi một loại cái chết khác – cái chết của niềm tin và sự tôn trọng bản thân. Bà đưa tay vuốt nhẹ lên di ảnh con, tưởng tượng như đang chạm vào mái tóc mềm của con ngày nào. Những giọt nước mắt vẫn rơi, nhưng không còn là nước mắt của sự uất hận hay bế tắc, mà là nước mắt của một người mẹ chỉ còn biết đối diện với nỗi đau lớn nhất trong đời. Phía trước là con đường mịt mờ, đầy chông gai và cô độc, nhưng bước chân bà đã vững vàng hơn. Bà đã mất đi tất cả những gì quan trọng nhất, nhưng bà đã giành lại được chính mình, với sự thật và lòng tự trọng nguyên vẹn. Giờ đây, chỉ còn lại hai mẹ con, dù chỉ còn hình bóng và ký ức. Và với tình yêu dành cho con, bà tin mình sẽ tìm thấy sức mạnh để sống tiếp, cho cả phần đời còn lại của hai mẹ con. Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng cuộc đời thì vẫn phải đi tiếp. Bà hít sâu một hơi, hương khói trầm dịu dàng như lời an ủi từ thế giới bên kia.”


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang