Cả đêm run rẩy theo em trai chồng trốn khỏi nhà, tôi mới hiểu lý do mẹ chồng luôn theo sát tôi

Về nhà mẹ chồng – Cảm giác âm u

Sau khi cưới, chồng tôi phải đi công tác, còn tôi dọn về nhà mẹ chồng ở tạm vài ngày do căn hộ mới của chúng tôi gặp sự cố đường ống nước. Ban đầu, tôi cứ nghĩ chỉ là chuyện tạm bợ, nhưng ngay từ những bước chân đầu tiên vào ngôi nhà cũ kỹ ấy, một cảm giác lạ lùng len lỏi trong người: âm u, nặng nề, như thể cả ngôi nhà đang giấu một bí mật nào đó.

Mẹ chồng tôi là người phụ nữ cứng rắn, nguyên tắc đến mức nghiêm khắc. Ánh mắt bà lúc nào cũng soi mói, từng hành động của tôi đều bị giám sát tỉ mỉ. Từ cách rửa bát, phơi quần áo, đến việc tôi dùng máy giặt, bà đều theo sát. Tôi cố nhủ “mẹ chồng khó tính thôi”, nhưng càng ở lâu, tôi càng thấy những giới hạn bà đặt ra vượt quá sự bình thường.

Em trai chồng, Minh, lại là một người hoàn toàn khác. Cậu ấy cao lớn, ít nói, ánh mắt lúc nào cũng hướng về cửa ra vào, như sợ một ai đó sẽ bất ngờ bước vào. Đôi lúc, tôi quay đầu lại, thấy Minh đứng im lặng phía sau, mắt trống rỗng, không nhận ra tôi đã ở đó. Tôi tự nhủ mình tưởng tượng quá nhiều, nhưng cảm giác bất an cứ tăng dần theo từng ngày.


Những dấu hiệu bất thường

Mẹ chồng luôn tìm cách giữ tôi ở ngoài phòng, bận rộn với việc nhà, phụ bếp, đi chợ, dọn dẹp… bất cứ lúc nào tôi định lên phòng nghỉ là bà lại gọi xuống. Ban đêm, bà thường pha “trà ngủ ngon” – một thứ nước mà tôi chỉ dám giả vờ uống, vì mùi hăng lạ khiến tôi lạnh sống lưng.

Ngược lại, Minh luôn tìm cách cảnh báo tôi. Những câu nói thoáng qua, ngắn gọn mà đầy ám ảnh:

  • “Đừng uống thứ mẹ đưa.”

  • “Đừng ra sau nhà buổi tối.”

  • “Nếu nghe tiếng gõ cửa nửa đêm, đừng mở.”

Mỗi lời cảnh báo đều khiến tôi rùng mình. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác mách bảo có gì đó không ổn trong ngôi nhà này.


Đêm kinh hoàng

Đêm hôm ấy, khoảng hơn 1 giờ sáng, tôi tỉnh nửa mê nửa tỉnh vì tiếng cọt kẹt của cửa. Ngay lập tức, một bàn tay bịt lấy miệng tôi. Tôi sững sờ nhìn Minh, em trai chồng, gương mặt trắng bệch, run rẩy, hơi thở đứt quãng.

“Mau chạy đi! Chạy ngay đi!” – Minh hét, kéo tay tôi ra gần cầu thang. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì tiếng hét của mẹ chồng vang lên sau lưng:

“Minh! Dừng lại con!”

Đèn hành lang bật sáng. Chồng tôi lao ra giữ Minh, nhưng cậu ấy vùng vẫy như một con thú hoang, miệng liên tục lặp lại: “Chạy đi mà, chạy đi!”

Tôi đứng sững, toàn thân tê dại. Chồng tôi vừa giữ Minh vừa trấn an:
“Minh! Đây là nhà mình, không có ai lạ đâu. Bình tĩnh nào!”

Cuối cùng, Minh kiệt sức, thở dốc, nằm xuống. Mẹ chồng ôm chặt con trai, nước mắt rơi lã chã. Lúc đó, tôi mới nhận ra Minh không hề muốn hại tôi, mà đang trải qua cơn hoảng loạn tột cùng.


Sự thật được hé lộ

Sáng hôm sau, chồng kéo tôi vào phòng riêng, giọng nghẹn ngào:
“Anh xin lỗi… nhà anh đã giấu em. Minh không hề đi nghĩa vụ quân sự. Cậu ấy điều trị tâm lý hai năm sau một sự cố lớn.”

Câu chuyện dần hé lộ: Minh từng đến nhà bạn gái, phát hiện một kẻ trộm đang đột nhập. Trong lúc giằng co, kẻ trộm lao vào đâm cậu, bạn gái Minh bị thương nặng ngay trước mắt cậu. Minh may mắn sống sót nhưng mang theo ám ảnh kinh hoàng.

Mẹ chồng pha “trà ngủ ngon” ban đêm để Minh uống nhằm giúp cậu ngủ và giảm cơn lo âu. Những lời cảnh báo trước đây của Minh dành cho tôi, thực chất là cách cậu bảo vệ tôi khỏi nguy hiểm, bởi mỗi khi Minh hoảng loạn, cậu có thể không kiểm soát được hành động.

Tôi chợt nhận ra rằng những cơn sợ hãi trước đây không phải đến từ Minh hay ngôi nhà, mà từ những vết thương sâu trong tâm hồn cậu.


Thấu hiểu và gắn kết

Sau khi biết sự thật, tôi cùng chồng vào phòng Minh, thấy mẹ đang ngồi bên giường chăm sóc con. Bà nhìn tôi, giọng dịu hẳn:
“Đêm nay làm con sợ rồi. Nơi đây… chỉ là nhà mình, nhưng số phận Minh quá khổ.”

Nhìn Minh ngủ, mắt nhắm nghiền, tôi cảm thấy nghẹn lòng. Lần đầu tiên, tôi nhận ra: sợ hãi, hoảng loạn không phải là điểm yếu, mà là dấu tích của quá khứ mà cậu ấy mang theo.

Từ đó, mọi người trong nhà bắt đầu thay đổi. Chồng tôi quan tâm đến em trai hơn, tôi cũng hiểu Minh cần thời gian, không ép cậu đối diện quá khứ. Mối quan hệ giữa tôi, Minh, và mẹ chồng dần trở nên gần gũi, gắn bó hơn.

Nhìn cả gia đình, tôi cảm thấy nhẹ nhõm xen lẫn lo âu và thương xót. Giây phút đó, tôi nhận ra: không phải mọi bí mật đều xấu, đôi khi chính những bí mật ấy tạo nên sự liên kết kỳ lạ giữa những con người tưởng chừng xa cách.


Bài học của đêm kinh hoàng

Tối hôm ấy, khi cả nhà yên giấc, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Gió đêm mát lạnh lướt qua, tôi tự nhủ: mỗi người đều mang trong mình những vết thương thầm lặng, và đôi khi, sự hiểu lầm, sợ hãi chỉ cần một phút chân thành để được tháo gỡ.

Minh không hề xấu xa, mẹ chồng không tàn nhẫn, tôi cũng không yếu đuối. Chúng tôi chỉ là những con người bình thường, đang học cách yêu thương, che chở và đứng cạnh nhau giữa những điều bất ngờ của cuộc sống.

Và tôi biết, từ đêm kinh hoàng ấy, gia đình tôi đã gắn kết hơn bao giờ hết. Mỗi bước chân, mỗi hành động, đều thấm đẫm sự quan tâm, lo lắng và tình cảm mà trước đây tôi chưa từng nhận ra.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang