Một ngày năm 1964, Thiếu tướng Nguyễn Quang Phòng lúc đó là phụ trách Phòng bảo vệ y tế, Cục Bảo vệ cơ quan và văn hóa – Bộ Nội vụ tình cờ đi dự đám tang của 1 y tá, một người mẹ trẻ ở Bệnh viện Nhi Trung ương. Trong đám tang ông rất ngạc nhiên khi biết nữ y tá tên Nhật này mới sinh con thứ 3 được ít ngày thì bỗng nhiên mắc bệnh tiêu chảy khiến người gầy rộc. Sau 20 ngày, dù đã sử dụng nhiều loại thuốc cùng các biện pháp tiên tiến nhất thời bấy giờ, cô đã nhanh chóng qua đời. Nhưng theo kinh nghiệm của ông, không có vi trùng gây tả nào có thể khiến bệnh nhân tử vong trong thời gian ngắn như vậy! Hơn nữa bệnh nhân cũng không được giải phẫu bệnh lý vì người chồng không đồng ý.
Việc này lúc đó không gây nghi ngờ vì cô Nhật vốn được mệnh danh là hoa khôi ngành y xuất thân trong một gia đình có vai vế ở Hà Nội thời ấy, lại kết hôn với bác sĩ Vưu Hữu Chánh, một bác sĩ giỏi còn rất trẻ (sinh năm 1925), mới tu nghiệp ở Liên Xô về, ngay lập tức được đề bạt làm trưởng khoa rồi giám đốc bệnh viện. Cuộc sống gia đình quá may mắn so với đa số người dân thời ấy và bác sĩ Chánh luôn thể hiện là người yêu vợ, thương con. Thậm chí sau khi vợ mất ngày nào anh ta cũng đạp xe cả chục km lên nghĩa trang viếng mộ vợ!
Bản năng nghề nghiệp làm Thiếu tướng Nguyễn Quang Phòng để ý tìm hiểu và ông được một dược sĩ ở Bệnh viện Đại học Y Dược Trung ương cho biết BS Chánh có đến xin 3 gram thạch tín về để điều chế thuốc cho bệnh nhân. Xem giấy ký nhận bàn giao số thạch tín, điều trùng khớp là ngày Chánh đến xin thạch tín chỉ cách ngày vợ qua đời đúng 7 ngày!
BS Phòng quyết định điều tra nhưng do đối tượng là cán bộ cao cấp nên cần hết sức giữ bí mật. Để thu thập bằng chứng ông cần khai quật tử thi, điều bất khả vì ngày nào kẻ tình nghi cũng qua kiểm tra mộ vợ. Bí quá TT Phòng đã bàn với Thứ trưởng Bộ Y tế Đinh Thị Cẩn và bà ủng hộ bằng cách yêu cầu Vưu Hữu Chánh tháp tùng bà đi Quảng Ninh dự hội nghị. Nhờ vậy đội trọng án đã có 5 ngày điều tra và phát hiện trong thi thể cô Nhật chứa rất nhiều thạch tín, là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của cô. Xâu chuỗi lại tất cả các chứng cớ cũng như tài liệu đã thu thập được, lúc này thiếu tướng Phòng đã chính thức khẳng định Chánh đã đầu độc vợ mình bằng arsenic!
Dù khi được triệu tập Vưu Hữu Chánh khăng khăng chối tội nhưng những chứng cớ mà thiếu tướng Quang Phòng và anh em trong đội thu thập được, anh ta đã phải nhận tội.
Chỉ vì mâu thuẫn trong gia đình, Vưu Hữu Chánh nảy sinh ý định đầu độc vợ khi cô đang mang thai con thứ 3. Tuy nhiên nếu ra tay lúc này sẽ giết luôn cả con mình nên Chánh đã không thực hiện mà còn cố ý tạo vỏ bọc người chồng hết lòng yêu thương vợ con.
Sau khi cô Nhật sinh nở, Chánh cố ý giành lấy phần nấu nướng thức ăn cho vợ, mỗi lần nấu ăn, hắn lại cho vào một chút dung dịch thạch tín pha loãng. Là người làm ngành y nên anh ta rất biết sử dụng liều lượng sao cho vợ trông như chỉ đổ bệnh rồi “chết từ từ”…
Sau gần 20 ngày, kế hoạch của anh ta đã thành công khi cô Nhật dù được các bác sĩ cứu chữa tận tình nhưng vẫn không qua khỏi. Với vỏ bọc người chồng hoàn hảo, nếu không có sự can thiệp của Thiếu tướng Nguyễn Quang Phòng, anh ta đã hoàn toàn thoát tội! Vưu Hữu Chánh đã bị kết án tử hình, dù có đơn xin ân xá nhưng bị Chủ tịch nước bác đơn.
Hồi đó chưa có mạng XH nên vụ này dù từng gây xôn xao thời đó nhưng đã nhanh chóng rơi vào quên lãng và chỉ mới được nổi lên gần đây qua hồi ký của Thiếu tướng Nguyễn Quang Phòng. Vụ án gây choáng váng cho người đọc không chỉ vì sự thâm độc của thủ phạm mà còn vì sự bất ngờ giữa lớp vỏ bên ngoài của gia đình hạnh phúc và thực tế tối tăm trong lòng người chồng vốn là một trí thức mẫu mực.
Đây thực tế cũng là một bi kịch về sự thiếu môn đăng hộ đối trong gia đình, khi người chồng tuy có tài nhưng xuất thân từ vùng quê nghèo kết hôn với người vợ xuất thân khá giả, có lối sống khác biệt. Trung Quốc có từ riêng gọi những người đàn ông này là “Phượng Hoàng Nam”, ám chỉ những người đàn ông sinh ra ở vùng nông thôn, gia cảnh nghèo khó, đã nỗ lực phấn đấu rời bỏ quê hương để thành công ở thành phố lớn. Cụm từ này cũng hàm ý nghi ngại khi Phượng Hoàng thường để chỉ phụ nữ thay vì nam giới và xuất thân từ cát bụi chứ không cao quý như rồng.
Lúc đầu sự khác biệt sẽ hấp dẫn cả hai bên, nhất là khi nhà vợ có khả năng trợ giúp người chồng thăng tiến còn sự theo đuổi và thành công của người chồng sẽ giúp người vợ được hài lòng. Nhưng lâu dần người vợ sẽ mệt mỏi với những “thói quen quê mùa” của chồng, gánh nặng của gia đình chồng còn người chồng đã thành công sẽ quay về bản chất gia trưởng, không còn chiều chuộng vợ nữa, lại luôn cảm thấy uất ức vì sự “lép vế” trước nhà vợ. Trong case này, xã hội “gia trưởng” ở VN làm mâu thuẫn ấy càng trở nên sâu sắc, vị thế của nhà vợ và điều kiện xã hội thời đó đặt người chồng trước tình thế nếu ly hôn thì sự nghiệp sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Sự tự ái, lòng háo danh đã kích hoạt cái Ác trong lòng anh ta đến mức độ biến một bác sĩ giỏi, từng cứu bao người thành một kẻ sát nhân, lạnh lùng bỏ thuốc độc rồi nhìn người vợ mình đầu gối tay ấp, mẹ ba đứa con còn thơ dại của mình chết dần…
Người đau khổ nhất trong vụ án này có lẽ là ba đứa trẻ. Dù được giao cho ai nuôi dưỡng, nhưng trưởng thành trong hoàn cảnh mồ côi cả bố lẫn mẹ mà bố lại là người giết mẹ mình, chắc chắn họ đã gặp rất nhiều khó khăn. Họ Vưu là một họ hiếm, search trên mạng thấy có một người trùng tên, tuổi phù hợp là một bầu show giải trí khá nổi tiếng ở phía Nam. Hy vọng cả ba người đều trưởng thành bình an và có thể quên đi bi kịch đau lòng của bố mẹ mình, nhất là đừng thừa hưởng gen đen tối của ông bố!
BIẾT NGƯỜI BIẾT MẶT KHÓ BIẾT LÒNG
Dựa trên vụ án có thật
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.



