Cô không chấp nhận được cháu trai tôi, thì cũng không cần làm dâu nhà họ Nguyễn này

“Cô không chấp nhận được cháu trai tôi, thì cũng không cần làm dâu nhà họ Nguyễn”…
Không biết từ bao giờ, trên tay Minh – bạn trai tôi, xuất hiện một chiếc vòng tay bằng vải đỏ. Nó không đẹp, thậm chí hơi sờn cũ, nhưng Minh đeo nó như một phần không thể tách rời.
Sáng hôm đó là ngày cưới của chúng tôi, trong phòng trang điểm, tôi đang chỉnh lại lớp váy cưới thì cửa bật mở. Một bé trai, chừng bảy tuổi, lao vào, ôm chân tôi khóc nức nở. “Cô ơi, cháu xin dì đừng cư/ớ/p ba khỏi mẹ cháu được không?” Đôi mắt thằng bé đỏ hoe, giọng run rẩy, khiến tim tôi như thắt lại.
Tôi sững sờ, chưa kịp phản ứng thì mẹ Minh và bà nội anh bước vào. Mẹ anh kéo thằng bé ra, nhưng ánh mắt bà nội sắc lạnh, nhìn tôi như thể tôi là kẻ phạm tội. “Cô không chấp nhận được cháu trai tôi, thì cũng không cần làm dâu nhà họ Nguyễn,” bà nói, giọng trầm nhưng đầy uy quyền.
Tôi quay sang Minh, người vừa bước vào phòng, mặt tái nhợt…

Minh đứng khựng lại ở ngưỡng cửa, tay nắm chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Chiếc vòng đỏ trên cổ tay anh dường như trở nên nổi bật hơn bao giờ hết, như một vệt màu lạc lõng trong khung cảnh ngột ngạt ấy. Anh nhìn thằng bé đang sụt sùi, rồi nhìn tôi—ánh mắt chứa đựng điều gì đó mà tôi chưa từng thấy: sợ hãi.

“Minh,” tôi lên tiếng, giọng khàn đi, “đứa bé… là sao?”

Không khí trong phòng như đông cứng. Mẹ Minh đổi sắc mặt, định chen vào giải thích, nhưng bà nội anh đã giơ tay ngăn lại. Bà chậm rãi nói từng chữ, rõ ràng và sắc hơn cả lưỡi dao:

“Nó là cháu nội duy nhất của nhà này. Con trai của Minh.”

Tôi cảm giác tim mình hẫng đi một nhịp.

Minh bước đến, cố gắng đưa tay chạm vào tôi nhưng tôi vô thức lùi lại. “Anh… sẽ giải thích,” anh thì thầm.

“Giải thích?” Tôi bật cười, một tiếng cười khô khốc giữa căn phòng đầy hoa cưới và tiếng trang điểm lách cách. “Hôm nay là đám cưới của chúng ta, và đây là thứ anh cần giải thích?”

Thằng bé nấc lên, đôi mắt tròn xoe nhìn Minh. “Ba… ba đừng bỏ con với mẹ. Mẹ con khóc nhiều lắm…”

Tôi nhìn thằng bé—khuôn mặt nó có nét giống Minh đến mức khiến ngực tôi đau nhói.

Nhưng điều khiến tôi run rẩy hơn là chiếc vòng đỏ trên tay Minh. Tôi nhớ lại những lần hỏi anh: “Chiếc vòng này là của ai?” Anh chỉ cười qua loa: “Đồ kỷ niệm thôi.”
Giờ đây tôi nhận ra: đó là vòng đeo tay của trẻ con. Một vật nhỏ nhoi, nhưng đủ để lưu giữ một bí mật lớn.

Bà nội Minh hắng giọng:
“Cô gái, nếu cô đã chọn bước vào nhà này, cô phải biết hi sinh. Cháu trai tôi không có lỗi. Nếu cô không thể chấp nhận nó, cô rời đi ngay bây giờ vẫn còn kịp.”

Minh hoảng hốt: “Bà! Con chưa—”

“Tôi rời đi à?” Tôi ngắt lời, cảm giác bình tĩnh lạ thường bao phủ lấy mình.

Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt trên má thằng bé. Nó ngẩng lên nhìn tôi, vô cùng bối rối.

“Cháu tên gì?” tôi hỏi.

“Dạ… con tên Khang.”

“Khang à,” tôi mỉm cười dịu dàng, “cô không cướp ba con của ai cả. Chỉ là… hình như có người đã giấu chuyện với cô.”

Tôi đứng dậy, đối diện Minh. “Anh nói đi. Tất cả.”

Minh cắn môi, rồi thở dốc như người vừa chịu đựng quá lâu.
“Anh… có một mối quan hệ trước khi quen em. Nhưng bọn anh chia tay từ lâu rồi. Anh không biết cô ấy mang thai, không biết Khang tồn tại cho đến… ba tháng trước.”

“Ba tháng?” Tôi lặp lại, từng chữ như có gai.

Minh gật đầu. “Anh chưa dám nói vì… sợ mất em. Và vòng tay này… Khang tự đeo vào cho anh, nói để anh nhớ nó. Anh… anh không tìm ra cách nói em biết.”

Phòng trang điểm im lặng đến đáng sợ.

Bà nội lại cất giọng, lần này không gay gắt mà mang vẻ thăm dò:
“Giờ thì con quyết định đi. Chúng ta đang chờ câu trả lời của con.”

Tôi nhìn quanh—váy cưới trắng, hoa tươi, ảnh cưới treo trên tường. Từng thứ một như mờ đi, nhường chỗ cho hình ảnh duy nhất rõ ràng: bé Khang đang níu tay Minh, đôi mắt cầu xin.

Tôi hít sâu.

“Con sẽ không chấp nhận được một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng bí mật,” tôi nói.

Mẹ Minh thở dài, bà nội gật đầu như vừa xác nhận điều đã biết trước.

Nhưng tôi tiếp tục:

“Nhưng…” tôi nhìn Minh thật lâu, “…con chuẩn bị làm mẹ kế của một đứa trẻ, không phải là một tội đồ trong gia đình này. Nếu con chấp nhận Khang, thì tất cả mọi người cũng phải chấp nhận con.”

Cả phòng như nín thở.

Tôi quay sang Minh: “Anh có dám đứng về phía em không?”

Minh nhìn bà nội, rồi nhìn mẹ, cuối cùng là tôi. Anh tháo chiếc vòng đỏ, nắm chặt trong tay và nói, giọng run nhưng dứt khoát:

“Có. Hôm nay, anh chọn em. Và chọn Khang. Chúng ta—ba người—sẽ bắt đầu lại, đúng cách.”

Tôi nhìn thẳng vào bà nội họ Nguyễn.

“Vậy… con có đủ tư cách làm dâu nhà họ Nguyễn chưa ạ?”

Lần đầu tiên, bà nội im lặng thật lâu. Rồi, đôi mắt già nua khẽ dịu đi.

“… Được,” bà nói. “Nhưng cô phải giữ lời.”

Tôi mỉm cười. “Con luôn giữ lời, thưa bà.”

Ngoài kia tiếng nhạc cưới vang lên. Còn trong phòng, tôi nắm tay Minh—và cả tay bé Khang.
Một khởi đầu không hoàn hảo, nhưng chân thật hơn bất cứ điều gì tôi từng mong đợi.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang