Tôi quay lại ᴠɪệɴ lúc ɴửᴀ đêᴍ và thấy vợ đang éᴘ mẹ tôi ký giấy sang tên

Vừa kéo vali ra cửa, vợ tôi đã đổi thái độ hằn. Cô ấy nói giọng ngọt lịm: “Anh cứ yên tâm đi làm. Để em vào viện chăm mẹ cho.”

Mẹ tôi nằm viện đã gần một tháng.

Tai biến nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cần người túc trực. Tôi xoay ca với em gái, còn vợ tôi thì… tuyệt nhiên không thấy mặt. Hỏi thì cô ấy nói bạn, con nhỏ, mệt mỏi đủ đường.

Tôi buồn. Nhưng vẫn tự nhủ: thòi thì mỗi người một hoàn cảnh.

Cho đến hôm tôi có chuyến công tác ba ngày.

Vừa kéo vali ra cửa, vợ tôi đã đổi thái độ hằn. Cô ấy nói giọng ngọt lịm:

“Anh cứ yên tâm đi làm. Để em vào viện chăm mẹ cho.”

Tôi sững lại.

Suốt một tháng không bên mãng, giờ tôi vừa đi vắng thì đòi vào chăm?

Linh cảm trong tôi nổi lên rất rõ — có gì đó không ổn.

Tối hôm đó, tôi lấy cớ quên tài liệu, quay lại viện sớm hơn dự kiến.

Trời đã khuya. Hành lang khoa nội vàng tanh. Tôi đi nhẹ, tránh gây tiếng động.

Khi đến gần phòng mẹ, tôi nghe thấy giọng vợ mình — thì thầm, nhỏ nhưng rạn rợt.

“…mẹ ký đi, con nói thật, ký xong là mẹ khỏe liền. Không cần phiền anh ấy nữa.”

Tìm tôi đập mạnh. Tôi đứng nẹp sau bức tường, nhìn vào trong phòng.

Vợ tôi đang ngồi sát giường bệnh.
Trên tay cô ấy là một xấp giấy.

Không phải giấy khám bệnh.
Là giấy ủy quyền và chuyển nhượng.

Mẹ tôi yếu, tay run run, ánh mắt mệt mỏi và hoang mang. Bà nhìn vợ tôi như đang cố hiểu điều gì đó nhưng không còn đủ tỉnh táo.

Vợ tôi vẫn giữ giọng:
“Mẹ ký cho con đứng tên tạm thời. Sau này khối bệnh, con trả lại.
Không ký thì… viện phí chắc tụi con không chi nổi nữa.”

Tôi không nhớ mình đã đẩy cửa vào bằng cách nào.

Chỉ nhớ gương mặt vợ tôi tai điếc nhìn thấy tôi đứng đó.

“Anh… sao anh về?”

Tôi bước tới, giật lấy xấp giấy.

“Em vào viện để chăm mẹ… hay để tranh thủ lúc anh không có mặt?”

Căn phòng lặng như tờ.

Mẹ tôi nhìn tôi, nước mắt lăn xuống má:

“Nó bảo ký để lo viện phí…”

Tôi nuốt khan. Cổ họng khô rát như có cát.

Tôi quay sang mẹ, nắm lấy bàn tay gầy guộc đang run bần bật của bà.

– Mẹ… con lo được. Viện phí con lo được. Không cần mẹ ký bất cứ thứ gì hết.

Mẹ tôi khóc. Bà khóc trong im lặng, những giọt nước mắt lăn dài như vừa tỉnh ra khỏi một cơn mê mệt mỏi.

Vợ tôi đứng chết trân. Mấy giây sau, cô ấy lấy lại bình tĩnh rất nhanh – nhanh đến mức tôi lạnh người.

– Anh hiểu lầm rồi. Em chỉ muốn giúp gia đình thôi. Mẹ bệnh thế này, anh đi công tác suốt, em không đứng ra thì ai đứng ra?

Tôi cười. Một nụ cười khô khốc.

– Giúp bằng cách dọa mẹ tôi không có tiền viện phí nếu không ký giấy sang tên nhà?

Cô ấy cứng họng. Nhưng chỉ trong chớp mắt, giọng lại chuyển sang khóc lóc:

– Anh nghĩ xấu cho em như vậy sao? Em là vợ anh, là con dâu trong nhà này mà…

Tôi không trả lời nữa. Tôi chỉ lặng lẽ đưa xấp giấy cho y tá trực, nhờ họ giữ hộ, rồi yêu cầu đổi người chăm sóc. Sau đó, tôi gọi cho em gái đến ngay trong đêm.

Trước khi đi, tôi nhìn vợ mình lần cuối.

– Em về nhà thu xếp đồ đi. Ngày mai chúng ta nói chuyện với luật sư.

Cô ấy sững sờ:

– Anh… anh định làm gì?

– Làm điều lẽ ra anh phải làm sớm hơn.

Đêm đó, tôi ngồi bên giường mẹ. Bà nắm tay tôi rất chặt, như sợ buông ra là mất.

– Mẹ xin lỗi… mẹ tưởng nó tốt…

Tôi lắc đầu.

– Không phải lỗi của mẹ. Là con chọn sai người.

Những ngày sau đó, mọi thứ diễn ra nhanh hơn tôi tưởng. Tôi nộp đơn ly hôn. Vợ tôi quay sang van xin, rồi trách móc, rồi dọa nạt. Cô ấy nói tôi vô tình, nói tôi ích kỷ, nói tôi không nghĩ cho vợ.

Nhưng tuyệt nhiên, cô ấy không nhắc lại một chữ nào về xấp giấy hôm đó.

Luật sư nói nếu hôm ấy tôi không quay lại, chỉ cần mẹ tôi ký thêm một lần nữa, mọi thứ sẽ rất rắc rối. Tôi nghe mà lạnh sống lưng.

Mẹ tôi xuất viện sau hai tuần. Gầy đi nhiều, nhưng tinh thần khá hơn. Bà hay ngồi trước hiên, nhìn ra ngõ, thỉnh thoảng thở dài:

– May mà con về kịp…

Tôi không đáp. Tôi biết, trong thâm tâm, bà vẫn đau. Không chỉ vì bệnh, mà vì nhận ra người mình từng tin tưởng hóa ra chỉ xem bà là một cơ hội.

Ngày tòa giải quyết ly hôn, vợ cũ tôi không khóc nữa. Cô ấy lạnh lùng ký giấy, ánh mắt không còn chút ân tình. Khi ra khỏi phòng, cô ấy nhìn tôi, nói một câu rất khẽ:

– Em chỉ muốn có chỗ đứng an toàn thôi.

Tôi đáp:

– An toàn không bao giờ đến từ việc đẩy người khác xuống vực.

Cô ấy quay đi.

Bây giờ, mỗi lần xách vali đi công tác, tôi vẫn nhớ lại buổi chiều hôm đó – khi giọng nói ngọt lịm vang lên trước cửa nhà.

Chỉ khác một điều: tôi hiểu rằng, có những người chỉ dịu dàng khi họ chuẩn bị lấy đi thứ gì đó của bạn.

Và may mắn thay, lần này tôi đã kịp quay đầu.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang