Rạng sáng hôm ấy, một người ᴠợ ᴄʜếᴛ, một người ᴄʜồɴɢ ᴠàᴏ ᴛù, ʜᴀɪ đứᴀ ᴛʀẻ ᴍấᴛ ᴄả ᴄʜᴀ ʟẫɴ ᴍẹ

Rạng sáng hôm ấy, sông Trà Lý không chảy êm như mọi ngày.

Nước sông đục ngầu, lững lờ trôi trong cái lạnh nhợt nhạt của buổi sớm tháng Sáu. Trên con đê vắng người qua lại, một bao tải lớn nằm chỏng chơ, méo mó như vừa bị ai đó ném vội trong đêm. Gió thổi qua, mang theo mùi tanh nồng pha lẫn mùi bùn đất, khiến người đi tập thể dục phải khựng lại, tim đập mạnh một nhịp bất thường.

Khi chiếc bao tải được mở ra, cả khúc đê như chết lặng.

Bên trong là thi thể một người phụ nữ, mặt mũi bầm tím, đầu vỡ nát, thân thể không còn nguyên vẹn. Không giấy tờ. Không dấu hiệu nhận dạng rõ ràng. Chỉ có mái tóc rối bết máu và đôi bàn tay gầy guộc co quắp như vẫn chưa kịp chống cự.

Ít giờ sau, tin dữ lan về xã Bách Thuận.

Người phụ nữ ấy là chị Mến.
Và người đã đánh vỡ sọ chị, nhét chị vào bao tải rồi thả trôi sông…
chính là chồng chị – anh Hảo.

Người đàn ông mà cả làng từng tin rằng: hiền lành, chịu thương chịu khó, chưa từng to tiếng với ai.

Không ai hiểu nổi.
Và càng không ai ngờ, đằng sau bao tải lạnh lẽo ấy lại là cả một cuộc hôn nhân kéo dài gần hai mươi năm, kết thúc bằng máu và nước sông

Gần mười năm trước, chị rời làng sang Đài Loan lao động. Ở nhà, anh Hảo một mình nuôi hai đứa con, vừa làm thợ xây, vừa chăm vườn tược. Hàng xóm vẫn nhớ cảnh anh gánh cát về muộn, tay còn bế con ngủ gục.

Tiền chị gửi về, anh không dám tiêu hoang. Tích góp từng đồng, họ cất được căn nhà hai tầng khang trang – niềm mơ ước cả đời của đôi vợ chồng nhà quê.

Nhưng khi chị Mến về nước lần thứ hai, mọi thứ bắt đầu đổi khác.

Chị về không trọn hợp đồng. Về với một sự mệt mỏi, cáu gắt và khoảng cách vô hình giữa hai vợ chồng.

Cơm không còn lành. Canh chẳng còn ngọt.

Những cuộc cãi vã âm ỉ ngày này qua ngày khác.

“Tôi muốn ly hôn”

Chị nói câu đó rất nhẹ.

Nhẹ đến mức anh Hảo tưởng mình nghe nhầm.

Nhưng rồi lá đơn ly hôn xuất hiện.
Rồi những lần chị bỏ về nhà mẹ đẻ.
Rồi hai cuộc hòa giải tại tòa… đều thất bại.

Người ta bảo, anh Hảo nhẫn nhịn lắm. Có lần không kiềm được, anh tát vợ hai cái – rồi chính anh là người đi nhờ Hội Phụ nữ can thiệp, mong giữ gia đình.

Anh từng nói với người làng:

“Chỉ cần cô ấy về, tôi bỏ qua hết.”

Nhưng chị Mến không quay lại ngay.

Gần mười ngày chị đi biệt.
Rồi tối hôm đó, chị về.

Chỉ vài tiếng sau… bi kịch xảy ra.

Đêm không còn lối quay đầu

Trong căn nhà hai tầng vừa xây chưa lâu, hai đứa con đã ngủ say.

Không ai biết giữa vợ chồng họ đã nói gì.
Chỉ biết, đến rạng sáng, chị Mến đã không còn sống.

Đầu chị bị đập vỡ.

Anh Hảo không kêu cứu.
Không gọi hàng xóm.

Anh kéo xác vợ xuống nhà dưới. Đợi con ngủ sâu hơn. Rồi cho thi thể vào bao tải.

Gần nửa đêm, anh lặng lẽ rời làng, chở bao tải đi gần 20km, thả xuống bờ đê sông Trà Lý.

Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, người đàn ông hiền lành đã hoàn toàn sụp đổ.

Sau cái chết – chỉ còn lại những đứa trẻ

Sáng hôm sau, khi cả làng còn chưa hay biết, anh Hảo vẫn đi làm như thường.

Không ai ngờ.

Cho đến khi bao tải được phát hiện.

Đám tang chị Mến đông nghịt. Người ta không biết nên khóc cho ai trước. Người chết đã chết. Người sống thì sắp vào tù.

Hai đứa con – một đứa lớp 11, một đứa lớp 7 – từ hôm đó mồ côi mẹ, mất cha.

Cha các em bị bắt sau đó, khi đang lẩn trốn trong một ngôi chùa.

Một bi kịch không ai thắng

Không có kẻ thắng trong câu chuyện này.

Chỉ có:

Một người vợ chết tức tưởi

Một người chồng ngồi tù vì phút quẫn trí

Hai đứa trẻ lớn lên cùng ký ức đổ nát

Người làng vẫn tiếc. Nhưng pháp luật không cho phép tiếc nuối thay cho mạng người.

Bài học sau cùng không nằm ở đúng – sai tuyệt đối, mà ở một điều đau đớn hơn:

Khi hôn nhân đổ vỡ, nếu con người không đủ tỉnh táo để dừng lại, thì tình yêu từng rất đẹp cũng có thể trở thành con dao giết chết chính những người trong cuộc.

-->

Chi tiết dựa trên vụ án có thật: https://vietnamnet.vn/rung-dong-vu-chong-giet-vo-tha-troi-song-o-thai-binh-244174.html

 


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang