7 giờ sáng ngày 25 tháng 12 cách đây 2 năm. Tiếng chuông nhà thờ ngân vang chào đón một ngày Giáng sinh an lành. Trong căn phòng khách sạn hạng sang vương vãi quần áo, Huy uể oải vươn vai tỉnh dậy. Bên cạnh anh, cô bồ nhí nóng bỏng vẫn đang ngủ say. Huy mỉm cười, cảm thấy mãn nguyện vì đã có một đêm “tăng ca” tuyệt vời, trót lọt qua mặt được cô vợ ở nhà.
Huy với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường. Tối qua, để không bị ai làm phiền những giây phút thăng hoa, anh đã tắt nguồn từ lúc 8 giờ tối. “Chắc Thảo gọi vài cuộc rồi thôi. Về bảo hôm qua họp căng thẳng quá sập nguồn là xong”, Huy thầm nghĩ rồi ấn nút khởi động. Màn hình sáng lên. Chiếc điện thoại rung bần bật, rung liên hồi như lên cơn động kinh. Những thông báo nhảy ra dồn dập, chồng chéo lên nhau khiến màn hình đơ cứng mất vài giây.
Huy cau mày nhìn vào con số hiển thị màu đỏ chói mắt: 60 cuộc gọi nhỡ. Tất cả đều từ “Vợ Yêu”. Tim Huy bỗng hẫng một nhịp. Có chuyện gì mà gọi nhiều thế này? Cháy nhà à? Hay trộm vào? Anh vuốt xuống mục tin nhắn. Hàng loạt tin nhắn đến từ lúc 10 giờ đêm qua, nội dung rời rạc, hoảng loạn: “Anh ơi nghe máy đi!” “Con bị tai nạn rồi anh ơi!” “Anh ở đâu? Cứu con với!” “Bác sĩ bảo phải mổ gấp… Anh về đi xin anh…”
Và dòng tin nhắn cuối cùng, gửi lúc 3 giờ sáng, ngắn gọn đến lạnh người: “Chồng ơi… con mình… không xong rồi…” Chiếc điện thoại rơi “bộp” xuống sàn nhà. Tai Huy ù đi, tiếng chuông nhà thờ ngoài kia bỗng trở nên ma quái, tang tóc. Bin! Thằng Bin mới 4 tuổi! Huy vơ vội quần áo, mặc kệ cô bồ đang ú ớ hỏi “Anh đi đâu thế”, anh lao ra khỏi khách sạn như một kẻ điên, chân đi tất thấp tất cao.
Trên đường đến bệnh viện, ký ức tối qua ùa về như những nhát dao đâm vào tim anh. Lúc 7 giờ tối, Bin háo hức mặc bộ đồ ông già Noel, cầm tay bố: “Bố ơi, bố hứa đưa con đi xem cây thông to nhất mà”. Huy đã gạt tay con, giả vờ nhăn nhó nghe điện thoại rồi bảo Thảo: “Em ơi, công ty có việc gấp, sếp tổng triệu tập họp đột xuất. Em với con ở nhà nhé, anh phải đi ngay”. Thảo buồn thiu, nhưng vẫn dạ vâng chuẩn bị quần áo cho chồng.
Thực ra, anh đến đón nhân tình đi ăn tối rồi vào khách sạn. Lúc 9 giờ tối, Thảo gọi, anh thấy nhưng không nghe, rồi tắt máy hẳn. Anh đâu biết rằng, vì thương con ngóng bố, Thảo đã một mình chở con đi chơi Noel để bù đắp. Và rồi… tai nạn ập đến. Chiếc xe của Huy phanh kít trước sảnh cấp cứu. Anh chạy xộc vào, miệng gào lên: – Vợ tôi… con tôi đâu? Nguyễn Gia Bin đâu?
Y tá trực ban nhìn bộ dạng xộc xệch, nồng nặc mùi nước hoa lạ và mùi rượu của Huy với ánh mắt ái ngại, chỉ tay về phía khu hồi sức tích cực. Ở hành lang, mẹ Huy và bố mẹ vợ đang ngồi ủ rũ. Thấy Huy, mẹ anh đứng phắt dậy. Bà không nói gì, giơ tay tát mạnh một cái “bốp” vào mặt con trai. Cái tát đau điếng, nhưng không đau bằng ánh mắt thất vọng tột cùng của bà.
– Mẹ… con Bin… nó sao rồi? – Huy lắp bắp, ôm má.
– Mày còn vác mặt đến đây à? – Mẹ anh khóc nấc lên – Thằng bé qua cơn nguy kịch rồi. Ca phẫu thuật não lúc 2 giờ sáng thành công, nhưng bác sĩ bảo di chứng thế nào thì chưa biết. Đêm qua… đêm qua mày ở đâu hả con? Vợ mày gọi mày cháy máy, nó cần chữ ký của mày để làm thủ tục mổ, nó cần mày tiếp máu… Mày ở đâu?
Huy chết lặng. – Con… con đi làm…
– Làm cái gì mà tắt máy? Làm cái gì mà người ta gọi lên công ty, bảo vệ bảo không có ai họp hành gì cả? – Bố vợ anh lên tiếng, giọng run run vì giận dữ – Anh nhìn lại anh xem, cổ áo còn dính son kìa!
Huy vội đưa tay sờ lên cổ. Vết son đỏ chót của cô bồ tối qua như bản án tử hình đóng dấu lên sự đốn mạt của anh. Anh quỳ sụp xuống sàn bệnh viện lạnh lẽo, không dám ngẩng đầu lên. Cánh cửa phòng hồi sức hé mở. Thảo bước ra. Chỉ sau một đêm, cô già đi cả chục tuổi. Mắt sưng húp, tóc tai rũ rượi, trên chiếc áo len trắng vẫn còn loang lổ những vết máu khô thẫm màu. Là máu của con trai anh.
Huy lao tới, định nắm lấy tay vợ: – Thảo ơi… anh xin lỗi… anh sai rồi…
Thảo lùi lại, ánh mắt cô nhìn anh không còn tình yêu, không còn sự trách móc, mà chỉ còn là một khoảng không vô hồn, lạnh lẽo đến rợn người. Cô đưa cho anh một tờ giấy.
– Em… – Huy cầm tờ giấy. Là đơn ly hôn.
– Đêm qua, lúc ôm con đầy máu trên tay, lúc bác sĩ bảo cơ hội sống chỉ còn 10%, em đã gọi cho anh 60 cuộc. Mỗi một cuộc gọi nhỡ là một lần em hy vọng, rồi lại tuyệt vọng. Em đã tự hỏi, nếu anh bận thật thì sao? Nhưng rồi em ngửi thấy mùi nước hoa đàn bà trên áo anh bây giờ, em hiểu rồi.
Thảo nói, giọng nhẹ tênh như gió thoảng: – Lúc nãy, khi con tỉnh lại một chút, nó hỏi: “Bố đến chưa mẹ?”. Anh biết em trả lời sao không? Em bảo: “Bố con chết rồi”. Huy điếng người: – Em… sao em lại nói thế?
– Vì với mẹ con tôi, người chồng, người cha tên Huy đã chết từ đêm qua rồi. Người đứng đây chỉ là một gã đàn ông xa lạ, vô trách nhiệm và tàn nhẫn. Ký đi. Và biến khỏi mắt tôi trước khi tôi gọi bảo vệ.
Thảo quay lưng bước vào phòng bệnh, đóng sầm cánh cửa lại, ngăn cách thế giới của cô và con với gã đàn ông tồi tệ bên ngoài. Huy cầm tờ đơn ly hôn, nhìn vào màn hình điện thoại vẫn còn hiện dòng tin nhắn: “Chồng ơi… con mình… không xong rồi…”. Hóa ra, thứ “không xong” không phải là mạng sống của con, mà là cuộc hôn nhân và hạnh phúc mà anh đã tự tay đập nát trong một đêm Giáng sinh định mệnh.
Ngoài trời, tuyết giả vẫn rơi, nhạc Giáng sinh vẫn rộn ràng. Nhưng với Huy, mùa đông vĩnh cửu giờ mới thực sự bắt đầu.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




