Chiều hôm nay, hành lang ʙệɴʜ ᴠɪệɴ ᴠắɴɢ ᴛᴀɴʜ. Bà Thìn, 𝟼𝟾 ᴛᴜổɪ, bấm điện cho con trai – Lâm đến cuộc thứ mười mà vẫn chỉ nghe tiếng ᴛúᴛ ᴅàɪ ᴠô ᴄảᴍ. Bà vừa ᴋʜâᴜ xᴏɴɢ ʜơɴ ᴍườɪ ᴍũɪ ở ᴄáɴʜ ᴛᴀʏ sᴀᴜ ᴄú ɴɢã ᴄầᴜ ᴛʜᴀɴɢ, ʙáᴄ sĩ nói phải có người đưa về. Nhưng Lâm không ʙắᴛ máy. Vợ nó, Hoà, cũng ɪᴍ ʟặɴɢ ɴʜư ᴛắᴛ ʜơɪ.
Một ʟɪɴʜ ᴄảᴍ thoáng qua trong đầu bà, bà đứng dậy, cố giữ thăng bằng dù ᴠếᴛ ᴛʜươɴɢ ʀáᴛ ɴʜư xáᴛ ᴍᴜốɪ. Bà gọi taxi.
Chiếc xe dừng trước cổng nhà lúc ᴛʀờɪ đổ ᴍưᴀ ʀàᴏ. Bà Thìn run tay đưa chìa tra ổ khóa nhưng không thể xoay được.
Ổ khóa đã bị thay.
Bà chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra thì ánh mắt bà rơi vào một tờ giấy nửa chừng giữa khe cửa:
“Nhà này không còn chỗ cho bà.”
Nét chữ của Hòa. Nét chữ mà bà nhận ra ngay lập tức.
Từng hạt mưa hòa vào chữ viết, nhưng những dòng chữ vẫn như đậᴘ ᴠàᴏ ᴍắᴛ bà. Bà Thìn ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ, ʜơɪ ᴛʜở ɴʜư ʙị ᴄʜặɴ ɴɢᴀɴɢ.
Cánh cửa mở bất ngờ. Hòa đứng bên trong, khoanh tay, giọng ʟạɴʜ ɴʜư ᴛʜéᴘ:
– Bà về đây làm gì? Đã nói rồi, từ nay đừng bước chân vào nữa. Nhà này là của vợ chồng tôi.
Đằng sau Hòa, Lâm ló đầu ra, mắt tránh ánh nhìn của mẹ.
– Mẹ… mẹ tìm nhà ᴅưỡɴɢ ʟãᴏ đɪ, ᴘʜɪềɴ ᴄᴏɴ ʙậɴ lắm.
Bà Thìn khựng lại, đôɪ ᴍắᴛ ɢɪà ɴᴜᴀ ɴɢấɴ ɴướᴄ ɴʜưɴɢ ᴋʜôɴɢ ʀơɪ ɴổɪ
– Mẹ chỉ muốn biết… vì sao?
Hoà cười nửa miệng.
– Vì chúng tôi không muốn ɴᴜôɪ ᴛʜêᴍ ɢáɴʜ ɴặɴɢ. Với lại, mẹ cũng đâu có quyền gì ở đây khi sổ đỏ đứng tên chúng tôi.
Câu trả lời như ᴄú súᴛ ᴠàᴏ ʟòɴɢ ʙà.
Nhưng Hòa không biết… và Lâm cũng không biết… rằng sổ đỏ chỉ là cách ᴄʜồɴɢ ʙà ᴛʀướᴄ ᴋʜɪ ᴍấᴛ thử lòng con cái.
Đêm đó, bà Thìn không quay lại ʙệɴʜ ᴠɪệɴ. Bà ʙắᴛ một chuyến xe khác, đi thẳng đến văn phòng luật sư mà chồng bà lúc còn sống – ông Phúc đã làm giấy tờ….
Trên bàn, chiếc hộp màu gỗ sẫm mà ông dặn “đến lúc cần thì mở” vẫn còn nguyên. Bà mở sản.
Bên trong là:
Bản di chúc chính thức , có công chứng, ghi rõ: Toàn bộ căn nhà, đất và tài sản đi kèm thuộc về vợ là Nguyễn Thị Thìn. Con trai Lâm không được hưởng thừa kế khi chứng minh được năng lực tự lập và lòng hiếu thuận với mẹ.
USB chứa đoạn ghi âm : cuộc trò chuyện giữa ông và Lâm một năm trước, khi Lâm ép bố sửa di chúc để chuyển nhà sang tên vợ chồng nó.
Hợp đồng ủy quyền toàn bộ tài sản : người được trao quyền là… chính bà Thìn.
Luật sư nhìn bà.
—Cô muốn khởi động thủ tục ngay tối nay phải không?
Bà Thìn nắm chặt các giấy tờ, vết thương ở tay lại rỉ máu nhưng ánh mắt bà sáng lên lần đầu tiên sau nhiều tháng.
—Làm ngay lập tức. Tôi đã bị đuổi khỏi nhà mình. Tôi phải cho chúng nó bài học.
Ba ngày sau, khi Lâm và Hòa đang ung dung ăn tối trong nhà “mới thuộc về mình”, chuông vang lên.
Hòa mặt:
—Lại bà già đến đây à?
Nhưng ngoài cửa không phải bà Thìn.
Mà là chấp hành viên thi hành án, luật sư và tổ dân phố.
—Anh chị vui lòng rời khỏi nhà trong vòng 24 giờ. Nhà này theo di chúc hợp pháp thuộc quyền sở hữu của bà Nguyễn Thị Thìn. Đây là toàn bộ chứng cứ liên quan việc anh chị có hành vi chiếm tài sản.
Hòa thất thần
—Không thể nào! Sổ đỏ tên tôi mà!
Luật sư của bà Thìn nhẹ nhàng đặt bản sổ đỏ thật lên bàn—loại mà chỉ cơ quan nhà nước mới cấp. Thứ Hòa đang giữ chỉ là bản ảnh kèm theo dấu giả mà cha chồng họ từng đưa để thử.
Lâm ngã ngồi bệt xuống như bị rút hết hơi
— Mẹ… mẹ cho con giải thích…
Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng họ.
Bà Thìn.
Bà bước vào, dựng thẳng, dựng mặt không còn nỗi phiền muộn hay đau đớn.
—Chúng mày nói nhà này không có chỗ cho người không có tên trong sổ đỏ, vậy thì đúng rồi, chúng mày nên trả lại cho tao.
Lần này, chính bà là người đóng cửa .
Và khóa—được thay thế hoàn toàn mới.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




