Chồng ở nhà tôi bao lâu nay nhưng không bỏ 1 đồng, còn tôi phải vay bạn để trả tiền sinh hoạt, mẹ chồng luôn bảo tôi ‘xài tiền của con trai bà’

Có những buổi chiều tan làm, tôi đứng trước cổng nhà mình rất lâu, tay cầm chìa khóa nhưng không nỡ mở. Căn nhà mà tôi đã lớn lên, từng bước chân đều quen thuộc, vậy mà mỗi lần bước vào, tôi thấy như mình đang trở thành người ở trọ – một người ở trọ trong chính gia đình mình, với người chồng đã ở đây suốt mười năm… nhưng chưa từng coi đó là trách nhiệm phải sẻ chia.


Ngày mới cưới, tôi từng tin chỉ cần hai vợ chồng yêu nhau, cùng cố gắng, thì gia đình sẽ ấm êm. Tôi đã ngây thơ nghĩ rằng những khó khăn chỉ khiến chúng tôi gần nhau hơn. Anh lúc đó mới đi làm được hai năm, lương chưa nhiều, tôi hiểu. Từ nhỏ anh sống với mẹ, quen được chăm chút từng chút một. Tôi nghĩ rồi anh sẽ thay đổi, chỉ cần thời gian.

Ai ngờ… thời gian mười năm trôi qua, thứ thay đổi duy nhất chỉ là độ mòn trong trái tim tôi.

Xem thêm: ʋợ ʟàʍ tɦêʍ 2 tʀɨệʊ ռɦưռɢ ʟʊôռ ƈօɨ tɦườռɢ tôɨ tɦʊ ռɦậք 60 tʀɨệʊ, ƈòռ tát tôɨ


Anh chuyển về sống tại nhà bố mẹ tôi ngay sau khi cưới, vì gần chỗ làm của cả hai. Bố mẹ tôi thương anh, xem như con ruột. Bữa cơm nào cũng để phần, chuyện gì trong nhà cũng nghĩ cho anh trước. Căn phòng mới sửa của chúng tôi là tiền bố mẹ tôi bỏ ra. Điện nước, tiền bảo trì nhà, thậm chí khi máy giặt hư, bố tôi cũng là người gọi thợ.

Còn anh?
Mười năm, một đồng cũng không bỏ ra.

Trước đây, tôi nghĩ vợ chồng mới cưới, anh muốn để dành vì thu nhập chưa ổn định, không sao. Nhưng rồi từng tháng, từng năm, anh cứ để mọi khoản chi trong nhà cho tôi lo. Lương anh – anh giữ. Thưởng tết – anh gửi mẹ. Tôi không cấm anh báo hiếu, tôi biết ơn những người biết thương mẹ mình. Nhưng điều tôi không hiểu là: tại sao báo hiếu lại đồng nghĩa với việc tôi phải thay anh gánh hết trách nhiệm gia đình nhỏ?

Tôi đi làm, lương cũng tạm đủ sống. Nhưng khi phải gồng gánh thêm tiền ăn uống, điện nước, sinh hoạt, sửa sang… nhiều lúc tôi phải dùng đến cả tiền tiết kiệm dành để sinh con sau này. Có tháng, tôi cạn sạch tài khoản, mà anh vẫn thản nhiên nói:

“Anh còn phải lo cho mẹ anh. Em thông cảm.”

Câu nói “em thông cảm” ấy, anh dùng nhiều đến mức tôi muốn phát bệnh.

Xem thêm: Bạn trai ngủ riêng giường khi vào nhà nghỉ cùng tôi


Có những tối, tôi đi làm về muộn, người mệt rã rời. Anh thì ngồi chơi game, tai nghe đeo kín, không biết – hoặc cố tình không biết – tôi đang ôm hai túi đồ nặng trĩu bước vào nhà.

Tôi nấu cơm, rửa bát, lau nhà. Anh ăn xong, đứng dậy nói một câu “no rồi”, rồi đi vào phòng.

Nhưng tôi không kêu ca. Vì tôi nghĩ, thôi thì mỗi người làm một phần. Nếu anh không góp sức bằng hành động thì ít nhất cũng góp bằng tài chính. Nhưng không. Anh giữ khư khư từng đồng, tính toán từng chút một, như thể mọi khoản chi cho gia đình đều là ơn huệ tôi phải tự lo.

Tôi không hiểu nổi người đàn ông của mình nữa.
Người chồng mà tôi từng yêu vì sự hiền lành, giờ đây lại biến thành một người lạ với trái tim đóng băng.


Tệ hơn… là mẹ anh.

Bà chưa bao giờ xem con trai mình có lỗi. Trong mắt bà, anh hoàn hảo, chu toàn, hiếu thảo. Mọi điều không vừa ý, bà quy vào con dâu: từ bữa cơm hơi mặn đến chuyện tôi về muộn vì tăng ca. Có lần bà nói:

“Con trai tôi đi làm cực khổ, nó phải để dành phòng khi ốm đau. Con gái thời nay hiện đại quá nên chi tiêu vô tội vạ.”

Tôi nghe mà nghẹn.

Tôi lo từng bữa ăn cho chồng, lo từng hóa đơn trong nhà, lo cả những khoản phát sinh bất thình lình. Vậy mà trong mắt bà, tôi chỉ là người “xài tiền của chồng”, dù chưa từng chạm vào đồng nào.

Nhưng đau nhất là… anh im lặng.
Im lặng khi mẹ anh soi mói.
Im lặng khi tôi bị trách oan.
Im lặng khi tôi mệt mỏi đến mức bật khóc.

Anh đứng đó, lặng thinh, như thể chuyện ấy chẳng liên quan gì đến mình.


Tháng trước, có một chuyện nhỏ nhưng lại khiến tôi thức trắng cả đêm.

Máy lạnh trong phòng bị hỏng. Thợ báo chi phí thay linh kiện gần hai triệu. Tôi đang chờ ngày lương nên có chút lưỡng lự. Tôi nói với anh:

“Anh ơi, tiền sửa gần hai triệu. Mình chia đôi nha?”

Anh nhìn tôi đúng ba giây rồi nói:

“Em làm ngân hàng, lương cao hơn anh. Em trả đi.”

Câu nói ấy như dao cứa.
Không phải vì hai triệu, mà vì tôi nhận ra… trong đầu anh chưa bao giờ tồn tại suy nghĩ trách nhiệm chung.

Tối đó, tôi vào phòng của bố mẹ để hỏi mượn tạm ít tiền. Bố nhìn tôi thật lâu rồi hỏi khẽ:

“Con sống như vậy có mệt không?”

Chỉ một câu thôi.
Tôi bật khóc ngay lập tức.


Nhưng bi kịch thật sự đến vào tuần trước – một nút thắt mà có lẽ tôi không bao giờ quên được.

Tôi vô tình thấy hộp sao kê ngân hàng anh để quên trên bàn làm việc. Tò mò, tôi mở ra xem. Không phải vì muốn kiểm soát, mà vì tôi đã quá kiệt sức và cần biết chồng mình thực sự đang sống ra sao.

Và tôi phát hiện…

Anh có khoản tiết kiệm hơn 300 triệu.

Số tiền ấy anh tích cóp nhiều năm, gửi vào tài khoản riêng. Không chia sẻ, không bàn bạc, không đóng góp.

Ba trăm triệu – trong khi tôi có tháng phải đi vay bạn thân để xoay tiền sinh hoạt.

Tôi ngồi sụp xuống sàn.
Cảm giác như tất cả mệt mỏi suốt mười năm qua dồn lại, tát thẳng vào mặt tôi.

Tối hôm đó, tôi hỏi anh:

“Anh tiết kiệm được ba trăm triệu rồi mà anh vẫn để em lo hết mọi thứ trong nhà à?”

Anh đứng sững một lúc, rồi nói một câu tôi không bao giờ quên:

“Anh để dành phòng khi có chuyện. Em làm ngân hàng thì lo mấy chuyện trong nhà đi, ai chẳng biết phụ nữ giỏi quán xuyến hơn.”

Tôi nhìn anh, thấy rõ một sự ích kỷ đến lạnh người.
Không phải anh không có, mà anh không muốn cho.
Không phải anh không hiểu, mà anh cố tình không hiểu.

Tôi đột nhiên nhận ra:
Mười năm qua, người chồng đầu ấp tay gối của tôi… chưa từng đứng cạnh tôi. Anh luôn đứng ngoài rìa, để mình tôi vật lộn trong cuộc sống chung.


Bây giờ, tôi ngồi viết những dòng này trong căn phòng mà mười năm trước tôi từng nghĩ sẽ là nơi bắt đầu hạnh phúc. Giờ đây, chỉ còn mùi của thất vọng và nỗi chua xót kẹt lại nơi đáy lòng.

Tôi không muốn giàu sang.
Tôi không cần bạc vàng.
Tôi chỉ cần một người chồng hiểu rằng gia đình không thể xây bằng sự vô tâm, không thể nuôi bằng trách nhiệm của một người.

Tôi chỉ cần cảm giác được coi trọng.
Chỉ cần một sự chia sẻ nhỏ bé.
Chỉ cần anh nhìn thấy nỗi mệt nhọc trong mắt tôi.

Nhưng mười năm, anh chưa từng nhìn thấy.

Và tôi biết… nếu cả hai không thay đổi, tình yêu này sẽ tắt.
Không phải vì hết thương.
Mà vì không còn sức để giữ nữa.

Tôi viết ra câu chuyện này, không phải để than thở, mà để tự hỏi chính mình:

Một người đàn ông không biết điều, không biết sẻ chia, có xứng đáng để tôi tiếp tục gồng mình thêm mười năm nữa không?

Tôi thật sự không biết.
Và tôi sợ rằng, đến một ngày… câu trả lời sẽ là: không.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang