Tiếng ʀắɴ ᴋʜóᴄ giữa đêm và ʟờɪ ɴɢᴜʏềɴ khiến cả làng ᴋʜôɴɢ sɪɴʜ ᴄᴏɴ ɢáɪ suốt 3 thập kỷ

Làng Đông nổi tiếng với nghề nuôi rắn lấy trứng cả mấy chục năm nay, trong làng không có lấy bóng 1 đứa b-é g-ái
Làng Đông nằm khuất sau một nhánh sông nhỏ, chỉ có một con đường độc đạo dẫn vào, hai bên rậm rạp lau sậy. Ai từng đến đều nhớ làng này bởi thứ mùi ngai ngái thoảng trong gió – mùi của m;-á:-u rắn, trứng rắn và th-u-:ốc ng-âm rắn. Cả làng từ xưa đến nay sống nhờ nghề nuôi rắn h-ổ trâu lấy trứng và b-á-n n-ọ-c. Đổi lại, có một điều lạ lùng: hơn ba chục năm qua, làng không có lấy một đứa b-;é g-:ái nào ra đời.
Năm ấy, Lục là trai làng, hai mươi bảy tuổi, hiền lành, đẹp trai, sống bằng nghề l-ấy n-ọ-:c rắn b:-án cho y học. Mấy năm trước, Lục đi phụ hồ tận miền Tây, ở đó quen Nhàn – cô gái xứ Cần Thơ, nhỏ nhẹ, da trắng môi đỏ, không biết s:-ợ rắn. Yêu nhau được hai năm thì Nhàn theo Lục về quê cưới.
Ngày về làng, Nhàn ngạc nhiên khi thấy từ đầu đến cuối làng, không có nổi một cô gái. Cô hỏi, Lục chỉ cười:
– Ờ… không hợp khí hậu, nên mấy nhà cưới vợ toàn phải đưa đi nơi khác sinh nở. Đừng sợ, ở đây rắn hiền lắm, không ai c-ắ:n ai đâu.
Nhưng Lục quên mất một điều – hoặc cố tình quên – là cả hai chưa ra miếu thắp hương th-ần rắn.
Chuyện lạ bắt đầu từ đêm tân hôn.
Mười hai giờ đêm, cả nhà đang ngủ thì chuồng rắn sau vườn r:-í-t lên những tiếng như khóc. Lục bật dậy, soi đèn pin, thấy cả trăm con rắn trong chuồng không nằm yên như mọi ngày, mà đồng loạt dựng đầu, thân cuộn lại, mắt đỏ au, hướng về phía buồng tân hôn như đang canh giữ thứ gì đó.

Một con lớn nhất, thân đen bóng, ngóc đầu cao hơn hẳn, lè lưỡi liên hồi, phát ra thứ âm thanh khàn khàn nghe rợn người.

Lục đứng chết lặng. Cảnh tượng này… từ bé đến giờ anh chưa từng thấy.

“Có chuyện gì vậy anh?” – giọng Nhàn từ phía sau vọng ra, run nhẹ.

“Em… ở trong đó đi!” – Lục vội vàng đóng sập cửa chuồng, tim đập thình thịch.

Đêm ấy, anh không ngủ được. Tiếng rắn rít cứ như len vào tận óc.

Sáng hôm sau, cả làng đã xôn xao.

“Đêm qua chuồng nhà Lục có chuyện à?”

“Rắn nổi điên, không bình thường đâu…”

“Nhà đó chưa đi miếu phải không?”

Những ánh mắt nhìn Nhàn bắt đầu khác lạ. Không còn là tò mò nữa… mà là dè chừng.

Bà Sáu – người già nhất làng – chống gậy đến tận nhà, giọng khàn đặc:

“Thằng Lục… mày dẫn vợ về mà chưa ra miếu thắp hương?”

Lục im lặng.

“Dạ… tụi con tính hôm nay…”

“Không có ‘tính’ gì hết!” – bà đập mạnh cây gậy xuống đất – “Mày quên luật làng rồi à?”

Nhàn đứng bên cạnh, không hiểu hết nhưng cảm nhận rõ không khí nặng nề.

“Luật gì vậy bà?” – cô hỏi nhỏ.

Cả sân im phăng phắc.

Bà Sáu nhìn thẳng vào Nhàn, ánh mắt sâu hun hút:

“Làng này… không phải không có con gái.”

“Là… không đứa nào sống được.”

Không khí như đông cứng.

Lục quát lên:

“Bà đừng nói mấy chuyện đó nữa!”

Nhưng đã muộn.

Nhàn sững người.

“Ý bà là sao…?”

Bà Sáu không trả lời ngay, chỉ quay sang Lục:

“Mày giấu nó bao lâu nữa? Hay chờ đến lúc… quá muộn?”

Chiều hôm đó, Lục buộc phải đưa Nhàn ra miếu.

Miếu nằm cuối làng, sát bờ sông, rêu phong, lạnh lẽo. Bên trong là một tượng đá hình rắn khổng lồ, thân uốn quanh, đầu ngẩng cao, mắt khảm hai viên đá đỏ như máu.

Nhàn rùng mình.

“Đây là…?”

“Thần giữ làng.” – Lục nói nhanh – “Thắp hương đi rồi về.”

Nhưng khi Nhàn vừa chạm tay vào nén nhang, một cơn gió lạnh thổi qua.

Ngọn lửa tắt phụt.

Cùng lúc đó, từ đâu vang lên tiếng rít rất khẽ.

Nhàn giật mình quay lại.

Không có ai.

Chỉ có bức tượng… dường như vừa chuyển động.

“Anh… em thấy…”

“Không có gì đâu!” – Lục kéo tay cô – “Về thôi!”

Đêm thứ ba sau khi cưới.

Nhàn bắt đầu sốt.

Người cô nóng ran, nhưng tay chân lại lạnh buốt. Trong cơn mê man, cô liên tục nói mớ:

“Đừng… đừng lại gần…”

“Đừng lấy con…”

Lục ngồi bên, mồ hôi túa ra.

Anh biết… chuyện này không đơn giản.

Nửa đêm, Nhàn bỗng bật dậy.

Đôi mắt mở to, nhưng vô hồn.

“Anh Lục…” – giọng cô khàn lạ – “Tại sao anh đưa em về đây?”

“Nhàn… em tỉnh rồi à?”

Cô không trả lời.

Chỉ từ từ quay đầu… nhìn ra phía chuồng rắn.

Ngoài kia, tiếng rít lại vang lên.

Lần này… rõ ràng hơn.

Nhàn bước xuống giường, đi như người mộng du.

“Nhàn! Em đi đâu vậy?”

Cô không đáp.

Cứ thế bước thẳng ra sân.

Lục hoảng hốt chạy theo.

Đến chuồng rắn, anh chết lặng.

Cửa chuồng… đã mở.

Cả trăm con rắn bò ra, tạo thành một vòng tròn quanh Nhàn.

Nhưng không con nào tấn công.

Chúng chỉ… cúi đầu.

Như đang chào đón.

Con rắn lớn nhất trườn lên trước, dừng lại ngay trước chân Nhàn.

Rồi… từ từ cúi đầu xuống.

Nhàn đưa tay ra.

Chạm vào nó.

Không hề sợ hãi.

Khoảnh khắc đó, Lục như rơi vào vực thẳm.

Một ký ức bị chôn giấu trỗi dậy.

Nhiều năm trước, làng Đông từng có con gái.

Nhưng mỗi khi một bé gái sinh ra… đều chết yểu.

Cho đến một đêm, một thầy pháp đi qua làng.

Ông nói:

“Làng này bị ‘đòi mạng’. Muốn yên ổn… phải giữ lời hứa với thứ dưới sông.”

Người làng không hiểu.

Cho đến khi một gia đình… bí mật đem đứa con gái sơ sinh thả xuống sông.

Đêm đó… rắn trong làng im lặng.

Từ đó về sau, không ai dám sinh con gái nữa.

Nếu có… thì phải “trả lại”.

Lục đã biết.

Nhưng anh chọn im lặng.

“Anh biết chuyện này… đúng không?”

Giọng Nhàn vang lên sau lưng.

Lục run rẩy.

“Anh…”

“Anh biết… nhưng vẫn đưa em về đây?”

Nhàn quay lại.

Đôi mắt cô… không còn là của cô nữa.

Sâu, lạnh, và… xa lạ.

“Trong người em… có một sinh mệnh khác.” – cô nói chậm rãi – “Một đứa con gái.”

Lục như bị sét đánh.

“Không… không thể…”

“Anh nghĩ… làng này cho phép sao?”

Tiếng rắn đồng loạt rít lên.

Lục quỳ sụp xuống.

“Anh xin em… đừng…”

Nhàn nhìn anh rất lâu.

Một giọt nước mắt lăn xuống.

Giọng cô chợt mềm lại:

“Em không sợ chết… nhưng em không muốn con mình… phải trả giá cho tội lỗi của người khác.”

Sáng hôm sau, cả làng tụ tập.

Bà Sáu đứng giữa sân, giọng lạnh tanh:

“Đứa bé… phải được trả lại.”

Lục lao ra:

“Không! Con không đồng ý!”

“Không đồng ý thì cả làng chết!” – một người hét lên – “Mày muốn ai chịu trách nhiệm?”

Không khí hỗn loạn.

Nhàn bước ra.

Gương mặt tái nhợt… nhưng ánh mắt bình tĩnh lạ thường.

“Được.”

Cô nói.

“Tôi sẽ đi.”

Lục ôm chặt lấy cô:

“Không! Anh không để em đi!”

Nhàn khẽ lắc đầu:

“Anh đã im lặng một lần… đừng im lặng thêm lần nữa.”

Đêm đó, bên bờ sông.

Gió thổi lạnh buốt.

Nhàn đứng lặng.

Cả làng phía sau.

Lục quỳ xuống, nước mắt không ngừng rơi:

“Anh sai rồi… anh hèn quá…”

Nhàn quay lại, mỉm cười nhẹ:

“Nếu còn cơ hội… hãy phá bỏ cái làng này đi.”

“Đừng để thêm ai phải chết.”

Rồi cô bước xuống nước.

Từng bước… từng bước…

Nước dâng lên đến ngực.

Bất chợt—

“DỪNG LẠI!”

Một giọng nói vang lên.

Không ai biết từ đâu.

Mặt nước bỗng sôi lên.

Hàng trăm con rắn trồi lên, nhưng không hung dữ… mà hỗn loạn.

Con rắn lớn nhất xuất hiện.

Nó nhìn Nhàn… rất lâu.

Rồi quay đầu.

Bơi đi.

Tất cả rắn… rút lui.

Mặt nước lặng lại.

Nhàn vẫn đứng đó.

Không có gì xảy ra.

Cả làng chết lặng.

Bà Sáu run rẩy:

“Không… không thể…”

Ngày hôm sau, Lục tuyên bố trước làng:

“Không có lời nguyền nào hết.”

“Chỉ có sự sợ hãi… giết chết con người.”

Anh đưa Nhàn rời làng.

Không quay đầu lại.

Nhiều năm sau, người ta bắt đầu thấy… có những gia đình trong làng sinh con gái.

Và… chúng vẫn sống.

Không ai dám nhắc lại chuyện cũ.

Chỉ có một điều ai cũng hiểu:

Không phải thần linh đòi mạng.

Mà chính con người… đã từng nhẫn tâm với nhau.

Và đôi khi…

Thứ đáng sợ nhất không phải là rắn.

Mà là sự im lặng trước cái sai.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang