CHƯƠNG 1: BÊN KIA BỜ RÀO Ở một miền quê thanh bình, nơi người dân sống chan hòa, nơi từng tiếng chó sủa buổi tối cũng khiến lòng người ấm lại… thì ít ai ngờ rằng, trong một mắt nhìn thì mắt ngơi đỏ au, làn da đang ấm ám một ngọn lửa tình đầy tòi lở — thứ lửa sẵn sàng thiêu rụi mọi thứ chỉ bằng một cái chớp mắt.
Đức là một người đàn ông hiền lành, chăm chỉ. Anh làm thợ hồ, sáng đi làm sớm, tối mới về. Bao năm qua, anh vẫn nghĩ mình là người đàn ông mân may mắn vì có được một người vợ xinh đẹp, đảm đang như Yến. Yến bỏn nới, sống nội tâm, hay cười nhưng cười chỉ để che giấu điều gì đó mà Đức chưa bao giờ hiểu được.
Họ có một con trai 5 tuổi, kháo khinh, ngoan ngoãn. Cuộc sống tưởng chừng viên mãn.
Cho đến một ngày… khi Ông Sáu chuyển đến sống ở căn nhà sát vách.
Ông Sáu ngoại 50, gòa và, là người đàn ông trăng trai, giàu có và có vẻ ngoài phong trần. Ông an nói nhỏ nhẹ, ánh mắt lúc nào cũng như nhìn xuyên qua người khác. Hằng xóm bắt đầu rí tai nhau về quá khứ của ông – một người từng là chủ thầu xây dựng lớn ở thành phố, sau biến cố gia đình thì bán hết tài sản, về quê sống ẩn dật.
Yến gặp Ông Sáu lần đầu vào một buổi sáng. Đức đi làm từ sớm. Yến đang cắt tóc bằng an tiệm, Ông Sáu đang đứng cắt tía cây trước cổng.
“Có Yến đây ấy? Con trai ngoan quá. Mới sáng mà đã thấy đẹp như hoa rồi.” – ông cười, ánh mắt vừa đủ thân thiện nhưng cũng vừa đủ khiến người ta phải giật mình.
Yến trong cái mặt, vội gọi đứng chạy ra và dắt con vào nhà. Nhưng từ hôm ấy, những lần chạm mặt bật đầu nhiều lên. Lúc thì ông cho trái cây quý, lúc thì chỉ xin một ly nước lạnh. Ông ta nhẹ nhàng, không làm gì sai – nhưng cái cách ông nhìn Yến khiến cô cảm thấy mình… lại là phụ nữ.
Yến từng là hoa khôi của trường. Nhưng từ khi lấy Đức, cô chập nhắm lầm một người phụ nữ của gia đình: nấu ăn, giặt giũ, trông rau, lo cho con. Những tháng ngày lặp đi lặp lại khiến cô dần quên mất mình từng là ai.
Đức hiền, thương vợ, nhưng anh ta vẫn nghĩ mình là người đàn ông may mắn vì có được một người vợ xinh đẹp, đảm đang như Yến. Yến ít nói, sống nội tâm, hay cười nhưng cười chỉ để che giấu điều gì đó mà Đức chưa bao giờ hiểu được.
Chương 2: Giới hạn bị phá vỡ
Từ sáng sớm buổi chiều, Yến và Ông Sáu như có một sợi dây vô hình nối chặt. Không ai nói ra, nhưng ánh mắt hai người lần chạm nhau đều chất chứa điều gì đó… không còn là hàng xóm.
Đức vẫn vô tư, sáng đi làm, tối về ăn cơm rồi nằm lăn ra ngủ. Có đôi lúc anh thấy vợ mình lạ– hay ngồi lặng một mình, ánh mắt xa xăm, để giật mình khi anh gọi – nhưng anh lại tự nhủ chắc do cô ấy bận rộn, mệt mỏi với con cái và việc nhà. Đức là kiểu đàn ông sống đơn giản. Anh không đọc được những dấu hiệu mà Bất kỳ ai tình ý cũng sẽ thấy ngay: Yến đang lạc dần khỏi gia đình.
Một buổi trưa nàng gật, Đức gọi điện báo sẽ làm tăng ca, không về ăn cơm.
Yến ngồi một mình trong căn bếp, bữa cơm nguội ngắt, đưa con gái sang nhà bà ngoại từ sáng vẫn chưa đón về. Gió nóng luôn qua khe cửa, làm chiếc rèm khẽ lay như có ai vừa thở dài.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Cô mở cửa. Là Ông Sáu, tay chân bóc nhăn.
“Cô ăn trưa chưa? Nhà tôi hái được ít trái cây, mang sang biếu cô.”
Yến mời ông vào. Chẳng hiểu vì sao. Có lẽ vì có thấy có đơn. Có lẽ vì ánh mắt ông – ánh mắt ấy chua bao giờ khỏi có từ ngày gặp gỡ.
Căn nhà tĩnh lặng. Không ai nói gì nhiều. Họ ngồi bên nhau, nghe tiếng quạt quay, tiếng đồng hồ tích tắc. Căng im lặng, khoảng cách giữa họ như càng rút ngắn lại.
Ông Sáu nhìn Yến, khẽ nói:
“Tôi từng có một người vợ giống cô – hiền lành, chịu đựng… nhưng cõi cũng, cô ấy ra đi vì tôi không biết cách yêu.”
Yến nghe mà tim nhói lên. Có thấy mình trong câu nói ấy.
“Còn tôi… có một người chồng chưa từng nhìn vào mắt tôi quá 10 giây.”
Lần đầu tiên, Yến nói điều ấy thành lời. Và lần đầu tiên, có người nói nghe cô – không cất ngang, không gắt cho có.
Một bàn tay thè đặt lên tay cô.
Yến giật mình. Nhưng… cô không rút ra.
Mọi giới hạn đã bị xóa mở.
Trong cái buổi trua ơi ấy, lần đầu tiên họ hôn nhau. Không điếng cuồng. Không thô bạo. Chỉ là một cái chạm nhẹ… nhưng đủ khiến tất cả những gì gọi là đạo đức, ranh giới, danh phận… tan biến.
Cô biết là sai.
Nhung lần đầu tiên sau nhiều năm, có thấy mình là… một người đàn bà thật sự. Có cảm xúc. Có ham muốn. Có khát khao được sống, được yêu, được chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong trái tim.
Sau hôm đó, họ có ta ra bình thường. Nhung làm sao giải được ánh mắt? Làm sao che đi được cái run rẩy moi khi vô tình chạm tay nhau qua hàng rào?
Một chiều, Đức trở về sớm hơn mọi khi. Anh nhìn thấy Ông Sáu đứng bên cổng, còn Yến thì đang… cười. Một nụ cười mà đã lâu làm anh không còn thấy trên môi vợ mình.
CHƯƠNG 3: NGHỊ NGỜ VÀ DỞI TRÁ Buổi tối hôm ấy, sau khi thấy vợ mình cười nói với Ông Sáu bên hàng rào, Đức lặng lẽ bước vào nhà. Anh không nói gì, cũng không gặng hỏi. Nhưng trong lòng bật lên một cảm giác rất lạ – thứ trực giác của một người chồng từng nghĩ rằng mình đang sống trong một gia đình yên ấm.
Anh nhìn vợ – Yến vẫn nấu cơm, vẫn dọn mâm, vẫn gọi anh bằng giọng dịu dàng thường lệ. Nhưng có một điều gì đó… không còn như trước.
Đức là người ít nói, càng nghi ngờ lại càng lặng lẽ quan sát. Và chính sự im lặng ấy khiến Yến bắt đầu thấy sợ.
Cô biết. Đức đã thấy gì đó. Có thể là ánh mắt có nhìn Ông Sáu. Có thể là cử chỉ vô tình để lộ. Hoặc đơn giản chỉ là trực giác đàn ông mách bảo anh rằng… người đàn bà của mình đang thay đổi.
Đêm ấy, khi còn đã ngủ, Đức nằm nghiêng người quay lưng lại với vợ. Yến ngồi dậy giữa đêm, nhìn bóng anh trong ánh sáng mờ nhòe của chiếc đèn ngủ. Cô muốn chạm tay vào anh, muốn nếm một điều gì đó để dễ phả tan bức tường vô hình đang lớn dần giữa hai người.
Nhưng rồi… có nằm xuống, quay mặt vào tường.
Và trong bóng tối, cả hai đều mở mắt.
Những ngày sau đó, Đức bắt đầu về nhà sớm hơn. Anh không nói ra lý do, chỉ bảo “muốn ăn cơm với vợ con đầy đủ hơn.” Yến cười gượng, tim đập nhanh hơn. Cô cảm thấy như đang bị theo dõi – và đúng vậy.
Đức bắt đầu quan sát vợ. Mỗi cử chỉ. Mỗi tin nhắn đến. Mỗi cuộc gọi voi vàng có nghe trong bếp, nhờ giọng.
Rồi một lần nữa, khi đang sửa mái tôn sau nhà, anh nhìn thấy bóng Ông Sáu – đang léo nhìn vào cửa sổ bếp, nơi Yến đang đứng.
Một tia nghi ngờ lấn dần trong lòng anh. Anh nhìn vợ – Yến vẫn nấu cơm, vẫn dọn mâm, vẫn gọi anh bằng giọng dịu dàng thường lệ. Nhưng có một điều gì đó… không còn như trước.
Tối đó, Yến ngủ say, Đức mở điện thoại vợ.
Anh không muốn làm điều này. Anh từng nghĩ tình yêu là sự tin tưởng. Nhưng giờ đây, sự im lặng của vợ… và ánh mắt lên lút của Ông Sáu… đã phá nát hết mọi niềm tin trong anh.
Không có tin nhắn. Không có cuộc gọi khá nghi.
Nhưng trong album ảnh – có một bức ảnh chụp mở, chỉ là một khoảnh hàng rào, có bóng người đang bước đi bên kia rào.
Là Ông Sáu.
Là ánh nhìn… mà Đức đã từng thấy.
Anh siết chặt điện thoại. Hơi thở nặng dần.
Sáng hôm sau, Đức dậy sớm hơn thường lệ. Anh không đi làm. Anh không nói lời nào với Yến. Chỉ rửa mặt, thay đồ rồi bước ra khỏi nhà – sang nhà Ông Sáu.
Cánh cổng gỏ kêu lên cột kết như thường lệ. Ông Sáu đang tưới cây.
“A, Đức. Có chuyện gì sao?”
Đức nhìn thẳng vào mắt ông, không một chút vòng vo:
“Ông với vợ tôi… có gì không?”
Không khí như đông cứng lại.
Ông Sáu ngừng tay, mất nhíu lại. Nhưng ông không chối. Cũng không thừa nhận. Chỉ lặng thinh.
“Cô ấy là vợ tôi, ông biết điều đó. Tôi không muốn có chuyện gì sai trái xảy ra.”
Giọng Đức trầm, run nhẹ vì có kim nén. Anh không phải người hung dữ. Nhưng nỗi đau trong lòng đang quặn lên như lửa đốt.
Ông Sáu đáp khẽ:
“Có những thứ, cậu tưởng mình giữ được, nhưng đã vượt mất từ lâu rồi.”
Đức siết chặt năm tay. Nhưng càng anh quay lưng bước đi, không đánh, không hét, không chửi. Chỉ để lại một câu nói:
“Tôi sẽ giữ lại gia đình này. Bằng mọi giá.”
CHƯƠNG 4: MẶT NẠI RƠI XUỐNG
Sau cuộc đối thoại với Ông Sáu, Đức trở về nhà với lòng đầy giận dữ. Anh không phải người hay ghen tuông, cũng chẳng phải kẻ la nghi, nhưng ánh mắt Ông Sáu sáng nay… không còn là ánh mắt của một người hàng xóm bình thường.
Trong lòng Đức, một câu hỏi cứ quanh quẩn: “Nếu mọi thứ đã vượt quá giới hạn, liệu mình có còn giữ được mái ấm này không?”
Những ngày tiếp theo, Đức bắt đầu về nhà sớm hơn. Anh không nói ra lý do, chỉ bảo “muốn ăn cơm với vợ con đầy đủ hơn.” Yến cười gượng, tim đập nhanh hơn. Cô cảm thấy như đang bị theo dõi – và đúng vậy.
Đức bắt đầu quan sát vợ. Mỗi cử chỉ. Mỗi tin nhắn đến. Mỗi cuộc gọi với viễn ảnh một nỗi sợ.
Buổi tối ấy, Yến đang ru con ngủ trong phòng. Đức nằm ngoài phòng khách, mắt mở trừng trừng, đầu óc quay cuồng về những gì nghe được và thấy được. Đầu óc anh không yên.
Và rồi… tiếng điện thoại Yến rung lên.
Một tin nhắn được hiện lên màn hình:
“Ngày mai em có ra vườn không? Tôi sẽ chờ phía sau hàng rào.”
— Tâm
Tay Đức run lên. Anh bước đến, cầm điện thoại. Lần đầu tiên, anh thấy tất cả nghi ngờ của mình là đúng.
Không chịu được nữa, anh đập cửa phòng.
Yến giật mình bật dậy, hoảng hốt.
“Anh… có chuyện gì vậy?”
Đức không nói. Anh ném điện thoại lên giường, giọng nghẹn lại:
“Cô còn gì để nói nữa không?”
Yến nhìn màn hình sáng lên, và trong khoảnh khắc đó – sự im lặng của cô đã nói thay tất cả.
“Anh đã biết rồi ải?” – cô lí nhí, mắt đỏ hoe.
“Phải! Tôi đã biết!” – Đức gằn lên, tím anh như bị bóp nghẹt. “Bao lâu rồi? Bao lâu có lên lượt với hắn?”
Yến bật khóc, đầu cúi gầm, không dám nhìn vào mắt chồng.
“Em… không có ý. Em chỉ muốn được lắng nghe. Được cảm thấy mình còn là một người đàn bà…”
“CÒN TÔI LÀ CÁI GÌ? CÁI MÁY KIẾM TIỀN HAY SAO?” – Đức gào lên, lần đầu tiên trong đời, anh thực sự mất kiểm soát.
Tiếng con khóc vang lên trong phòng.
Cá hai lặng người.
Yến chạy lại đón con, nước mắt rơi như mưa. Đức đứng bật động giữa căn phòng chật hẹp, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ quanh anh.
Sau phút lặng thinh, anh bước ra cửa. Nhưng trước khi rời khỏi nhà, anh quay lại nói:
“Ngày mai, tôi sẽ nói chuyện với ông ấy lần nữa. Một lần cuối. Rời bỏ gia đình này, hay là cam kết ý của cô.”
Cá đêm hôm nay, Yến không ngủ. Cô ngồi bên con, nước mắt lặng lẽ rie. Đúng là cô sai. Nhưng trái tim cô lại không thể phủ nhận những gì mình cảm thấy với Ông Sáu. Đó không phải chỉ là dục vọng – mà là một cảm giác được thấy, được yêu, được sống lại…
Nhưng còn con cô thì sao? Con người chồng đã cùng mình vượt qua bao năm tháng thì sao?
Sáng hôm sau, Đức sang nhà Ông Sáu một lần nữa. Nhưng lần này, Ông Sáu không còn cười nữa.
“Cô ấy là người lớn. Có ai có quyền chọn thứ mình cần.” – Ông Sáu lạnh lùng nói.
“Nhưng cô ấy đã có gia đình. Có chồng, có con.” – Đức đáp, mắt đỏ hoe vì thức trắng.
Vậy tại sao cậu để cô ấy cô đơn suốt bao năm như vậy?
Câu hỏi ấy như một nhát dao cắm vào tim Đức.
Đúng vậy. Anh đã vô tâm. Anh không để ý đến cảm xúc vợ mình. Nhưng… có phải vì mà cô ấy được quyền phản bội?
Đức siết chặt tay. Rồi anh buông một tiếng thở dài:
“Tôi từng nghĩ mình là người đàn ông tốt… hóa ra, tôi chỉ là kẻ lì lợm thính để vợ mình rơi vào tay người khác.”
Ông Sáu nhìn anh, không nói gì. Đức quay đi, chỉ để lại một câu nói:
“Tôi sẽ không tranh giành. Nhưng nếu cô ấy quay về, ông đừng níu kéo. Hãy để cô ấy được sống đúng — một lần cho rõ ràng.”
Chiều hôm đó, Yến dọn đồ.
Không phải để đi. Mà là để đưa con sang nhà ngoại vài ngày.
Cô cần thời gian.
Thời gian để chọn: gia đình, hay cảm xúc mù quáng.
CHƯƠNG 5: LỰA CHỌN CUỐI CÙNG
Yến đưa con về nhà ngoại trong một chiều mưa tầm tã.
Cô không khóc. Nhưng ánh mắt thất thần, lạnh xanh xao, và đôi môi mím chặt đã nói thay tất cả. Không ai hỏi vì do. Bà ngoại nhìn thấy khu tay váy xách túi, măt đỏ hoe, chỉ lặng lẽ đưa tay bế đứa bé vào lòng.
Trong căn bếp nhỏ, Yến ngồi cô ro một góc, tay cầm ly trà nóng mà chẳng uống được ngụm nào. Trong đầu cô, hai hình ảnh cứ lặp đi lặp lại: khuôn mặt thất thần của Đức … và ánh mắt kiên quyết của Ông Sáu.
Một bên là người chồng đã gắn bó suốt bao năm, cùng có vợ qua nghèo khó, gắn kết bằng nghĩa tình. Một bên là người đàn ông từng vỡ bèo bàng những lời thề thảng, làm cô cảm thấy mình vẫn còn là đàn bà, được ao ước, được sống lại.
Còn Ông Sáu — dù tuổi đã già, lần lại tim cô loan nhịp. Là ánh mắt rành mảnh ấy, là bàn tay thở ráp nhưng dịu dàng khi chạm vào nhau bên hàng rào, là những câu chuyện rằm ra khi chiều buông xuống.
Nhưng… rồi sao? Liệu tình cảm đó có đứng vững được trong bữa rượu dư luận? Có đủ sức thay thế một mái ấm thật sự?
Một tuần trôi qua.
Đức không liên lạc. Cũng không đến tim.
Điều ấy làm tim Yến thắt lại.
Cô chờ đợi một lời nhắn. Một cuộc gọi. Dù chỉ để mắng mó hay hỏi thăm con. Nhưng Đức hoàn toàn im lặng.
Yến biết, anh đang chờ cô lựa chọn.
Và cũng trong một chiều muộn, cô bất ngờ nhận được một tin nhắn từ Ông Sáu:
“I will sẽ chuyển đi. Tôi không muốn có bị đè vật thêm nữa. Nếu cô muốn rời khỏi đó, tôi vẫn sẽ chờ.”
Tin nhắn ngắn gọn ấy khiến tim Yến như bị ai bóp nghẹt.
Ông ấy… đã chọn buông?
Không, là đang mở đường cho cô quay về.
Tối hôm đó, Yến ngồi trước gương, nhìn sâu vào ánh mắt chính mình. Không còn là người đàn bà bị bỏ rơi. Cũng không còn là người đàn bà sa ngã.
Cô chỉ là… một người vợ, một người mẹ, đang đứng giữa ngã ba định mệnh.
Cô lấy điện thoại, nhấn gọi cho Đức. Máy đổ chuông.
Đức bật máy. Giọng anh khàn đặc.
“Alo…”
“A”… còn muốn em về không?” – Yến hỏi, giọng nghen.
Bên kia đầu dây im lặng một lúc lâu, rồi Đức đáp nhẹ:
Anh chưa bao giờ muốn em rời đi.
Chỉ một câu đó, mà nước mắt Yến trào ra. Mọi dối trá, mọi lỗi lầm, mọi thứ như tan biến hết trong câu nói ấy.
Cô biết… mình phải trở về.
Không vì trách nhiệm. Không vì con.
Mà vì người đàn ông vẫn lặng lẽ yêu cô, dù trái tim đang bị т xe toẹc từng mảnh.
Sáng hôm sau, Yến quay về
Đức đang ngồi trước thềm nhà, đôi mắt thâm quầng, nhưng khi nhìn thấy vợ ôm con buộc xuống xe, anh đứng dậy. Không nói gì. Cũng không trách móc.
Yến bước đến gần, đặt con xuống cho anh bê, rồi khẽ nói:
“Em xin lỗi… Em thật sự đã đi quá xa. Nhưng em không muốn mất anh. Không muốn con mất cha. Và… em không muốn đánh mất chính mình.”
Đức nhìn vợ. Anh không cười. Nhưng nước mắt rơi lúc nào không hay.
Anh siết chặt con vào lòng. Rồi kéo Yến lại. Cả ba ôm nhau giữa khoảnh sân, nàng vừa khóc rạng sau còn mưa đêm.
Ở phía xa, sau hàng rào, Ông Sáu nhìn theo.
Ông cười nhẹ. Cái cười cay đắng mà chấp nhận. Ông biết, có những tình cảm chỉ nên riêng trong lòng – vì buông ra là sai, là tổn thương, là hối hận.
CHƯƠNG 6: GIỐNG QUA, TRỜI SÁNG Sau cái ơn mời hiên nhà hôm ấy, Yến đã chính thức quấy vể. Không phải trong im lặng, cũng không phải với gánh nặng tội lỗi treo lo lứng, mà là một sự trở về thế hiện sự – bằng trái tim biết nói và khao khát làm lại từ đầu.
Đức không nói nhiều. Anh chưa thể tha thứ ngay, nhưng anh chọn vẫn là người chồng của Yến, là người cha của con.
Họ không giấu chuyện với nhau nữa. Yến kể lại mọi cảm xúc, mọi sự vấp giữa cỏ và Ông Sáu. Đức lặng nghe, đôi lúc trầm ngâm, đôi lúc đau nhói, nhưng anh không ngắt lời.
Bởi anh biết — người con dám nói ra lời làm của mình, là người đang cố cứu lấy âm này.
Thời gian trôi đi.
Những vết rạn vẫn còn, nhưng không còn sắc cạnh như trước.
Yến chăm động chăm sóc nhà cửa more. Cô không còn tối ra lạnh nhạt hay né tránh chồng. Ngược lại, mỗi lần nấu ăn, có người thân gọi Đức ăn cùng. Mỗi tối, có cùng chồng ngồi xem TV, dù chỉ là vài tin tức rồi lặng lại.
Tất cả đều là những điều nhỏ nhặt, nhưng chính những điều nhỏ nhặt ấy, lại vỡ thành những lỗ thủng trong hôn nhân của họ.
Một ngày nọ, Ông Sáu dặn nhà thật.
Không một ai trong xóm biết lý do, ngoài Đức và Yến.
Trước khi đi, Ông Sáu để lại một phong thư nhét vào khe cửa. Trong thư có vài dòng viết tay ngược ngoạc:
“Tôi từng nghĩ mình có thể sống thêm chút tình, chút cảm xúc tuổi già. Nhưng rồi nhân ra… có những hạnh phúc không thuộc về mình.
Tôi sai, và tôi trả giá bằng sự ra đi. Mong cậu đừng hận. Còn cô ấy… đừng trách nữa. Đàn bà có đơn thì lạc lõng là chuyện thường. Chỉ cần còn muốn quay về, nghĩa là còn có thể chăm sóc.”
Chúc hai người sống hạnh phúc.
– Tâm.
Đức đọc xong, gật đầu và nói:
Anh không dám nhìn Yến, chỉ để ý tờ thư. Đúng, anh đánh giá là mình sẽ sống thiếu vắng cô.
Một năm sau…
Gia đình Đức và Yến dọn đến một căn nhà mới cạnh vườn, họ bắt đầu lại với niềm tin rằng họ có thể ở bên nhau.
Cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Nhưng Yến và Đức hiểu – họ đã đứng bên vực, đứng trước, đứng sau, vì tình thương, vì con, và vì một điều gì đó sâu thẳm hơn những hạnh phúc ngắn ngủi.
Tối hôm đó, khi Đức đứng bên con ngoài hiên, Yến ngồi cạnh, tựa đầu vào vai anh. Gió nhẹ thổi qua. Ánh trăng nhạt rơi xuống sàn nhà.
Yến khẽ thì thầm:
“Cám ơn anh… vì đã không bỏ rơi em.”
Đức siết tay vợ, mỉm cười nhẹ:
“Cảm ơn em… vì đã quay về.”
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




